Hôm nay,  

Cuộc sống về đêm của dân cư Sài Gòn

21/01/202411:13:00(Xem: 6550)


saigon

Đêm đầu tiên về Saigon vì trái giờ nên khoảng 3 giờ sáng tôi đã thức giấc. Háo hức muốn tìm hiểu cuộc sống ban đêm ở Sài Gòn hoa lệ. Tôi trang bị nhẹ với máy ảnh đi lang thang một mình trên đường phố vắng. Ban đầu hơi ái ngại, tôi chỉ định rảo bộ quanh khách sạn ở Q1 cho an toàn. Ra ngoài khách sạn khoảng trăm thước, tôi thấy mấy chị đạp xe chở hàng có lẽ để bán lẻ ở đâu đó trong thành phố. 
    Tự nghĩ họ là đàn bà, con gái còn dám dấn thân đi buôn bán dưới đêm khuya, càng làm tôi tò mò muốn tìm hiểu thêm. 

blank

Tôi quyết định đi xa hơn nữa về khu phố lao động cạnh Quận 1 mà hơn 50 năm trước tôi thường đạp xe qua khi đi học ở trường TH Nguyễn Trãi. Sau đó tôi đi thêm khoảng trên mười dãy phố, thấp thoáng tôi thấy một anh đang hí hoáy ngồi bên vỉa hè chăm chú làm việc dưới ánh điện đường le lói, tò mò không hiểu anh ấy làm gì vào lúc đêm khuya này. Phản xạ tự nhiên cua một người săn ảnh đời thường. Tôi vội chụp một bức hình từ xa. 

blank

Sau đó tôi đến gần để quan sát và hi vọng có thêm vài bức ảnh thật gần và rõ hơn. Thấy anh ấy đang lột vỏ những khúc dây điện để lấy kim loại đồng bên trong. Tôi muốn tìm hiểu nên lân la bắt chuyện cùng anh.  Anh cho biết quê ở ngoài Bắc vào Sài Gòn làm nghề ve chai được hơn 10 năm, anh đi nhặt nhạnh hay mua lại những đồ phế thải hay những dụng cụ bị hư về bán lại lấy lời. Tôi hỏi một kg đồng nát bán được bao nhiêu? anh ấy trả lời 180K tương đương với khoảng 7 USD/Kg. Đứng cạnh anh ấy là ông lái ve chai, có vẻ đang chờ đợi mua đồng nát, ve chai từ anh ấy.
    Sau khi nói chuyện một lúc khá lâu, tôi ngỏ ý xin chụp hình anh lúc anh làm việc, anh nói không được, vì anh còn có gia đình ở ngoài Bắc và không muốn họ biết cuộc sống lam lũ của anh ở Sai Gon. Tôi thông cảm và hiểu nên không chụp hình gần của anh mà chỉ có 1 bức hình chụp ngẫu nhiên từ xa nên nét mặt anh không rõ, không ai có thể nhận ra anh.
    Tôi có mời anh đi ăn sáng và uống cafe nhưng anh khí khái từ chối. Tôi chỉ biết chào tạm biệt và chúc anh may mắn trong cuộc sống. Lúc đó anh ấy ngước nhìn lên chào và nhắc nhở tôi nên cẩn thận vì máy hình đắt tiền có thể bị kẻ tham dòm ngó. Tôi cảm ơn anh về sự nhắc nhở này.  Quanh đó tôi thấy những xưởng thu mua ve chai cũng đang mở cửa, tôi chụp thêm vài tấm để ghi lại một mẩu chuyện đời thường của thành phố hoa lệ về đêm.

blankblank

Hôm nay vào ký ức, ghi lại sự sinh hoạt và làm việc hầu như không ngừng nghỉ của giới lao động; hoạt động âm thầm của những người lao động đã đi làm từ khuya, trong lúc hầu hết chúng ta còn đắm chìm trong giấc ngủ trong chăn êm nệm ấm. Tôi cảm thấy mình quá may mắn và sẽ trân trọng hơn cuộc sống tôi đang được hưởng. 
    Chúc họ và gia đình sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai trong không khí mùa Xuân sắp đến. Xin chia xẻ một mẩu chuyện đời thường với vài hình ảnh trong một chuyến săn ảnh về đêm ở Thành Phố Sài Gòn. Chúc QV luôn vui, khoẻ và mọi người, mọi nhà được an bình.  Mới nhận được một tấm hình của NAG Xuân Tô, hình cho thấy dường như Đức Phật đang khóc, tình cờ nhưng tôi chắc ngài cũng thương cảm cho như kẻ đang gặp khó khăn. Xin kèm theo bức hình Đức Phật để quý vị chiêm ngưỡng.

-- Cap V Nguyen và Xuan To

Nhóm Bạn COFFA, Houston, TX

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
Tôi từng bị ám ảnh không biết sau khi mình chết đi thì mọi việc sẽ như thế nào. Và thế là vào một đêm, tôi quyết định giả chết.
Khi em đưa cái Thẻ Kiểm Tra, mình chưa đọc tên đã biết ngay là em. Nhưng mình cứ làm tỉnh ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Em thì tình thiệt không biết mình. Nhớ hồi nhỏ hai đứa cũng quyến luyến nhau, dầu chưa tới mười tuổi.
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Tiếng cười của bọn con trai ngoài hành lang rộ lên, hưởng ứng những lời bàn tán, trêu chọc, cố tình cho lọt vào phòng học.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
"Đảo Hoang" là một chương trong Bướm Vàng/Butterfly Yellow của nhà văn Mỹ gốc Việt Lại Thanh Hà, từng đoạt giải thưởng National Book và giải Newbery-Danh dự, thể loại Thiếu niên, với tác phẩm thơ xuôi Inside Out & Back Again / Trong Ra Ngoài & Ngược Trở Lại - mới đây đã được nhà xuất bản HarperCollins xuất bản một cuốn tiểu thuyết mới nhan đề Butterfly Yellow / Bướm Vàng (284 trang, giá bán $17.99) và đã được giới phê bình văn học của tờ nhật báo New York Times gọi đây là một tác phẩm "đẹp nhức nhối." (Searingly beautiful.)
Saigon 1958, Duy Thanh là người cùng bạn hữu khai sinh ra tạp chí Sáng Tạo. Chàng hoạ sĩ bắc kỳ di cư kết hôn với tiểu thư nam kỳ Trúc Liên, người đẹp nổi tiếng của phòng tranh Alliance Francaise thời ấy.
Có những tấm ảnh không chỉ làm thay đổi số phận của một con người, mà còn góp phần làm thay đổi cả một giai đoạn lịch sử. Hai tấm ảnh nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam đã là điều đó, tấm tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt cộng Bảy Lốp, và tấm cô bé gái bị cháy vì bom napalm Phan Thị Kim Phúc, chẳng hạn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.