Hôm nay,  

Đầu mùa Giáng Sinh

19/12/202313:34:00(Xem: 2171)
Tùy bút NOEL

Hoa nở đầu tháng 12 tại Cambridge, UK
Hoa nở đầu tháng 12 tại Cambridge, UK.


Phi trường Heathrow ấm dần trong không khí nhộp nhịp vào những tuần đầu tiên của mùa lễ hội lớn nhất trong năm. Cứ mỗi lần được đến Vương Quốc Anh, tôi có thêm nhiều kỷ niệm với đất nước có nền văn minh lâu đời này. Câu hát "giấc mơ trở thành hiện thực" ("your dream comes true") được cất lên với giai điệu nhẹ nhàng làm ấm cả không gian trắng như tuyết phủ khi tôi vừa bước vào nhà vệ sinh.
    Tôi chưa biết tên của bài hát tiếng Anh này, chưa rõ người nghệ sĩ nào đã sáng tác khúc nhạc trữ tình như thế và không biết người nghệ sĩ nào hát hay như vậy. Lòng tôi bỗng dưng lãng đãng muốn nán lại chút xíu để nghe trọn phần còn lại của bài hát. Lồng ngực tôi cứ bồi hồi nhớ đến câu hát "yêu em vì chỉ biết đó là em" của nhạc sĩ Diệu Hương trong lúc đang tìm hướng đi bộ tới cổng đến của phi trường. Người ta nói âm nhạc là một ngôn ngữ không biên giới, và trong giây phút ấy, lòng tôi cảm nhận rõ nhất điều này. Có lẽ tôi đã lạc vào "giấc mơ trở thành hiện thực".
    Cái lạnh đầu tháng 12 tại Cambridge từ từ ngấm sâu vào lòng có điều gì đó thật khác lạ đối với một kẻ mơ mộng đã quen với cái nắng ấm áp ở quê nhà như tôi. Khu thương xá tại trung tâm thành phố cổ kính này đang bắt đầu nhộn nhịp bước chân của người mua sắm. Các cửa hàng được bày trí với những màu sắc đặc trưng của mùa Giáng Sinh. Màu đỏ ấm cúng như dòng rượu vang được rót vào ly uống mừng hội ngộ. Màu xanh lục thắm dịu với nhiều gam đậm nhạt khác nhau hài hòa đan xen trong họa tiết ca-rô cổ điển của nước Anh. Màu trắng tinh khôi của những bông tuyết đang rơi trên nụ cười hiền lành của Ông Già Noel. Màu vàng nhạt lấp lánh những mong ước chúc nhau an lành.
    Trên con phố nhỏ với lối đi được lát đá phủ đầy rêu xanh và hai bên là ánh đèn lấp lánh nhiều màu sắc, có một người phụ nữ trạc tuổi trung niên đang bần thần ngồi tựa lưng vào bờ tường bên cạnh cái ba lô cũ kỹ và vài cái túi đựng đồ dùng cá nhân được bày biện trên vỉa hè. Cô ấy ăn mặc khá gọn gàng, gương mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu pha lẫn sự bất an. Tôi cúi người chia sẻ với cô ấy chai nước ép trái cây và chiếc bánh croissant vừa mới mua từ một cửa hàng gần đó. Cảm giác vừa thương vừa biết ơn dâng tràn trong tôi khi nhận được lời cảm ơn chân thành từ người phụ nữ xa lạ mà thân quen. Cô ấy và tôi có hai quê hương khác nhau, nói hai ngôn ngữ khác nhau và chưa từng quen biết nhau. Chúng tôi được gặp nhau trong giây phút ngắn ngủi, chỉ vừa kịp tặng nhau ánh mắt đồng cảm và lời chào chúc lành. Tôi không sao quên được mái tóc vàng nhạt với những sợi tóc rung nhẹ theo cơn gió lạnh thổi qua chân mày của cô ấy. Tôi cứ quyến luyến giọng nói và nụ cười thân thiện của cô ấy. Xin biết ơn một lần được gặp người lữ hành chưa kịp biết tên. Tôi nhớ ra mình đang có mái nhà che mưa tránh nắng, có cái tủ lạnh chất đầy thức ăn, có công việc để làm, và có nhiều người chung quanh thương yêu mình.
    Xin được dành điều ước của mùa Giáng Sinh để nguyện cầu cho không ai trên địa cầu chung này phải chịu cảnh thiếu thốn trong mùa đông giá lạnh. Nếu quý bạn nào đang đọc bài viết này, xin cùng góp thêm những ước nguyện của các bạn để năng lượng yêu thương từ trái tim của các bạn hợp lại thắp sáng và sưởi ấm cuộc sống của tất cả chúng ta. Tôi luôn tin vào chuyện cổ tích bởi vì trong sâu thẳm trái tim của mỗi người đều có ít nhất một câu chuyện cổ tích chưa kể. Bất cứ lúc nào bạn cũng có thể dành cho mình vài phút tạm dừng mọi việc để hít thật sâu qua khe mũi, thở ra một cách từ tốn qua bờ môi, hớp vài ngụm nước nhỏ và mỉm cười biết rằng buồng phổi của mình đang được săn sóc tử tế. Mỗi một hơi thở chậm như thế là một chiếc đũa thần gõ nhẹ vào trái tim ấp ủ nhiều tình yêu thương của bạn. Tình yêu thương sẵn có trong mỗi người sẽ tăng dần theo cấp số nhân, cộng hưởng với nhau góp phần giúp những xung động lắng xuống và tạo những khoảng trống yên bình trong tâm để có thể đón nhận thêm sự đồng cảm và thấu hiểu nhau.
    Ba ngày trước khi về lại quê nhà, tôi có duyên được gặp một bạn sinh viên du học đang tìm việc làm để có thể xây dựng cuộc sống ở đây. Bạn này mở lòng tâm tình về những nỗi lo và sự căng thẳng khiến bạn tìm đến và dựa vào vài cách giải quyết tức thời tạo thành thói quen bất lợi cho sức khỏe. Lắng nghe xong câu chuyện, tôi nhìn vào đôi mắt trong sáng ở độ tuổi đang bước vào đời của bạn ấy và động viên bạn ấy nhắn cho tôi bất cứ lúc nào cần san sẻ những mối lo.
    Sau một tuần ngắn ngủi được lưu lại nước Anh, tôi mang về hành lý trĩu nặng tình thân, tình bạn, tình đồng hương và cả tình yêu dành cho âm nhạc. Trên đường ra phi trường, anh tài xế Uber mở một bài nhạc pop đang được phát thanh và thầm thì hát theo giai điệu của bản tình ca. Khoảnh khắc này là món quà tạm biệt thật ý nghĩa mà nước Anh tặng cho tôi. Anh bạn đường dễ thương này còn hỏi tôi có phải tôi thích những bản nhạc trữ tình như vậy? Tôi gật đầu mỉm cười hỏi lại: "Vậy anh có biết ca khúc trong bộ phim Notting Hill?" Anh tài xế liền đưa cho tôi đầu dây cắm để nối chiếc điện thoại vào cái máy nghe nhạc trong xe. Sau khi tình cờ nghe ca khúc được tôi giới thiệu, anh tài xế gợi ý mỗi người chúng tôi luân phiên chọn một bài hát để cùng nghe suốt chặng đường. Hai chúng tôi vừa nghe vừa hát theo tạo nên một sân khấu nhỏ di động giữa lòng London. Anh tài xế gật gù tâm đắc vì gặp người bạn đường có cùng gu nghe nhạc. Chúng tôi chào tạm biệt với lời nhắn sẽ nhớ về nhau.
    Nước Anh dường như lúc nào cũng hiểu tấm lòng lãng tử của tôi và có những ưu ái bất ngờ như khúc nhạc "giấc mơ thành hiện thực" được cất lên lúc tôi vừa mới đến, và một chương trình hát cho nhau nghe ngẫu hứng lúc tôi rời đi. Tạm biệt nhé Vương Quốc Anh, tạm biệt nhé những chiếc lá phong vàng thắm phủ kín lối đi, và xin hẹn thêm những lần sau được trở lại đón nhận vòng tay ấm áp của xứ mù sương.
 

– Nguyên Thái

(Những ngày đầu ấm áp của tháng 12, năm 2023)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối hôm đó, sau khi tôi xin phép gia đình, hai đứa bàn bạc đủ thứ chuyện và chuyện tài chánh eo hẹp của tuổi học trò cũng làm chúng tôi tính toán kỹ lưỡng. Vì muốn chụp thật nhiều hình cho chuyến đi mà không phải tốn tiền nhiều, chúng tôi quyết định mua hai cuộn phim trắng đen Kodak, thay vì một cuộn phim màu rất đắt tiền, khi lên tới Đà Lạt sẽ tìm một người chụp hình, nhờ họ chụp, trả tiền công, rồi đem về Sài Gòn rửa tại các tiệm chụp hình...
Bà Xuân đã dọn dẹp nhà tươm tất, căn phòng apartment 1 phòng ngủ của hai vợ chồng bà ngày thường đã gọn gàng bà vẫn muốn gọn gàng hơn, lại có bó hoa tươi mới mua ở chợ về cắm để giữa bàn nên phòng khách chật hẹp bỗng tươi thắm và lịch sự hơn ngày thường...
Mỗi năm lịch của người Việt đều gắn liền với một con giáp. Đi theo thứ tự từ năm Tý đến năm Hợi rồi vòng trở lại. Thắm thoát năm Nhâm Dần 2022 vẫy tay giã từ. Xuân Quý Mão 2023, năm con Mèo lại về với chúng ta.
Sáng hôm chủ nhật vừa qua dậy muộn, mặc dù tối qua tôi không dự một bữa tiệc Giáng Sinh nào, ở đâu. Chẳng qua là mấy tuần nay thời tiết vào đông luôn trở lạnh, và mưa đã bắt đầu tới khá thường, tôi thêm lười ra khỏi nhà...
Galveston là một địa danh nổi tiếng trong cộng đồng Việt Nam ở Texas vì tại đây có một đội ngũ đông đảo "thuyền nhân" ta đến đây lập nghiệp bằng nghề đánh cá từ những năm khởi đầu có cuộc định cư của người Việt trên đất Mỹ...
Hồi còn bé tí tẹo, nàng đã biết băn khoăn về tuổi của mình. Tình cờ, nghe bà thím nói chuyện, những người sinh năm Canh Tý số vất vả, cực khổ. Lời nói đó để dấu trong đầu óc non nớt của đứa bé mới vào trung học. Nàng nghĩ, cả thế gian chỉ mỗi mình nàng có tuổi Canh Tý...
Kim-Ly bật tung cánh cửa trước và bước cà nhắc về phía mẹ. “Mẹ ơi, đau quá!” Kim-Ly khóc, đau đớn vì bị một kẻ lạ bất cẩn đang vội phóng tới để bắt kịp xe buýt đụng té bật ngã. Kim-Ly trước đó vừa bước ra khỏi nhà và định dắt chó cưng, Ni-Ni, đi dạo thì kẻ lạ mặt chạy tới từ phía sau không kịp ngừng, và đã xô ngã cô xuống đất.
Sau khi đánh bại nhà Hồ vào năm Đinh Hợi (1407), nhà Minh cho bắt hầu hết các tôn thất và quan chức trọng yếu của Hồ triều áp giải về Tàu. Phần lớn những thê thiếp, đày tớ của những gia đình nạn nhân này đã bị nhà Minh đem phân phối cho những quan chức, quân lính có công của họ tùy nhu cầu sử dụng...
Ngày tháng rụng rơi nhanh, quanh qua quẩn lại năm hết tết đến, thời gian lúc cuối cũng chính là thời gian của mùa lễ. Không khí Giáng Sinh rộn ràng từ thôn quê đến thị thành, khắp nơi giăng mắc đèn hoa rực rỡ, phố xá tấp nập khách đi mua sắm, người người tất bật rộn ràng, nhà nhà chuẩn bị đón lễ tết với tất cả sự sung túc mà mình có được...
Mỗi năm, cứ tới ngày 24 tháng 12, trẻ con nao nức chờ ăn Noël. Noël đã trở thành lễ truyền thống, không còn chỉ dành riêng cho người Công giáo, mà cho cả mọi người ngày nay trên khắp thế giới. Ở những nước đang phát triển, Noël lại được đón tiếp tưng bừng hơn...
Lúc Kay còn nằm trong bụng mẹ, bác sĩ đã cho biết em mắc phải nhiều căn bệnh hiểm nghèo, cuộc sống em sẽ rất ngắn ngủi. Cát đau đớn tột cùng, nhưng vẫn quyết định giữ lại con. Việc Cát quyết định giữ lại con là mối bất hòa giữa vợ chồng cô. Anh có lý lẽ của anh. Cát có lý lẽ của Cát. Lý lẽ nào nghe ra cũng hợp lý...
Theo trí nhớ của tôi về quá khứ xa xôi, tôi vẫn nhìn thấy bà hầu tước De Flavigny luôn tươi cười và thanh thản. Bà thường ngồi ở chiếc ghế bành thấp bọc nhung màu vàng nhạt, đầu đội chiếc nón len viền ren, có vài lọn tóc bạch kim lòa xòa trên mặt. Bên cạnh bà luôn có một phụ nữ khác cùng lứa tuổi, ngồi ở chiếc ghế thấp, cũng tươi cười hiền hậu: bà ấy thường được gọi là "Cô Odile". Bà ấy không phải là cô hầu, mà hình như có một mối dây thân mật khiến hai bà là đôi bạn thân; họ thường ngồi đan những chiếc váy lót bằng len để rồi mỗi thứ năm đem tặng cho người nghèo cùng với một mẩu bánh mì và năm đồng tiền hai xeng (liard = 1/4 xu của Pháp thời đó), vừa kể cho nhau những dòng tâm sự không bao giờ cạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.