Hôm nay,  

Đồng vợ đồng chồng

07/09/202317:58:00(Xem: 4107)
Truyện

fence

Chị Bông đi shopping về vội vàng lo sửa soạn bữa cơm chiều xong chợt nhớ ra hôm nay chồng sơn lại cái hàng rào patio nên ra vườn sau xem kết quả, chị tưởng tượng đến những hàng rào song sắt màu nâu mới mà lòng rộn ràng. Lần đầu thuê thợ làm cái patio này ông thợ không hỏi ý kiến chị Bông, làm xong ông sơn màu kem nhạt làm chị Bông tiếc rẻ. Mấy năm qua màu sơn đã cũ chị Bông liền có lý do sơn lại màu nâu ưa thích, mấy lần cùng chồng đi Home Depot chị đã chỉ chồng màu nâu này nè, mai mốt anh nhớ mua về sơn lại hàng rào patio cho em. 
    Ra tới vườn sau chị Bông chưng hửng, hàng rào patio đã được sơn lại màu kem như trước. Cảm thấy như bị lừa dối bị phản bội chị Bông đứng khóc tại chỗ và vào nhà dãy nảy lên hỏi tội chồng:
    – Tại sao anh sơn màu kem khi em muốn màu nâu?
    Chồng cũng chẳng vừa nhún vai đáp trả:
    – Màu kem cho sáng vườn. Xung quanh patio bà trồng đủ thứ cây xum xuê hoa lá mà patio lại màu nâu thì trông u tối lắm.
    – Nhưng thơ mộng, anh biết chưa? Em đã từng muốn trồng những cây hoa hồng leo màu đỏ màu vàng để làm nổi bật hàng rào màu nâu cho patio thêm đẹp, thêm lãng mạn nhưng anh phản đối, em đã chịu thua anh rồi, nay màu sơn anh cũng quyết giành theo ý mình thì quá đáng lắm.
    – Tôi không hơn thua chi cả, chỉ sợ hoa hồng leo quấn quýt từ đất tới mái làm patio tối thui. Mà tại sao bà nhút nhát sợ ma lại cứ thích những phong cảnh, những màu sắc trầm, buồn, u uẩn thế hả!
    Nhà này vợ chồng luôn xung khắc từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đến nỗi lọ kem đánh răng hay cục xà bông rửa tay trong phòng tắm của hai người cũng không bao giờ giống nhau nói gì đến những chuyện to lớn khác. Nhà người ta đồng vợ đồng chồng cùng suy nghĩ, cùng làm ăn thấy mà ham. Chị Bông có 2 người bạn thân từ Việt Nam qua tới Mỹ, hai vợ chồng chị Hồng mua Franchise làm chủ tiệm phở Hòa gần chục năm trời kiếm mớ vốn lớn xong thì sang tiệm phở cho người khác để kinh doanh địa ốc cho đỡ vất vả, làm chủ một dãy apartment, vốn liếng tăng lên thành triệu phú, anh chị thảnh thơi nghỉ hưu lúc vừa 60 tuổi. Anh chị Ngân hai vợ chồng cùng yêu thích chữ nghĩa, nhảy ra làm báo, suốt nhiều năm họ gầy dựng được tờ tạp chí uy tín trong vùng, đắt hàng quảng cáo và nhiều độc giả yêu thích, dù lợi tức không phủ phê nhưng vẫn sống thoải mái và thỏa chí ước mơ. Còn chị Bông, nào dám ước mơ gì!
    Chị Bông giận dỗi làm mặt lạnh với chồng. Buồn quá!
    Ăn cơm xong chị Bông vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không nói chuyện với chồng, vào net mở email đọc thư và giao lưu với bạn bè xong quay ra đọc báo net Việt Nam cho quên sầu, đọc những vụ tham quan, những tệ nạn xã hội và lướt qua những tin vặt, chị Bông chẳng quan tâm, chẳng thèm vào đọc nội dung chi tiết cho mất thì giờ, cuộc sống ở Việt Nam bây giờ đầy những lừa bịp gian dối trơ tráo. Nhưng một nhan đề to đậm làm chị Bông chú ý: “Vợ rải đinh trên quốc lộ để chồng thu tiền vá săm”. Chị Bông đang buồn mà cũng phải bật cười và ngạc nhiên vợ chồng nhà ai mà “tâm đầu ý hợp” thế này, làm ăn gian dối mà vẫn có nhau.
    Mở bài ra đọc thủ phạm là một phụ nữ 58 tuổi tên Trần Thị Lan ở Bắc Ninh với gương mặt khắc khổ nghèo nàn, chị ta khai rải đinh để… giúp chồng có việc làm kiếm tiền. Chị Lan thật đáng tội, đáng trách vì hành vi có thể gây hại cho người khác, nhưng sao chị Bông vẫn thấy chút thương cảm người đàn bà khốn khó này, ít ra chị Lan cũng “hết lòng” với chồng, góp “công sức” vì “sự nghiệp” của chồng. Đằng sau sự “thành công” của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người vợ là đây. Họ đã đồng vợ đồng chồng cùng nhau “làm ăn”, kẻ rải đinh, người vá lốp xe như một cặp song ca ăn ý tuyệt vời.
    Vụ vợ rải đinh “giúp chồng”  làm chị Bông nhớ vụ khác ngay tại Mỹ, vợ “giúp chồng” cũng tận tình không kém. Bạn chị Bông làm chủ một tiệm giặt, khách hàng tự bỏ tiền vào máy, cứ vài ngày chủ nhân mở máy ra lấy tiền một lần và phát giác một máy luôn bị mất tiền, ai đó đã khoắng sạch tiền trong máy, không biết bằng cách nào và khi nào khi mà chủ nhân ngày nào cũng ngồi trông tiệm. Thế là chủ nhân bèn để ý theo dõi từng khách hàng thường xuyên đến tiệm giặt đồ, Có một cặp vợ chồng cùng đứa con nhỏ cứ mỗi 2 tuần mang đến một đống đồ, hai vợ chồng cùng lôi đồ ra bỏ vào máy giặt rồi chuyển sang máy sấy trong khi đứa con nhỏ chửng 3, 4 tuổi chạy lăng xăng trong tiệm, thỉnh thoảng chị ta lại âu yếm gọi con nhắc chừng con cẩn thận đừng chạy nhanh kẻo ngã. Hình ảnh gia đình thật dễ thương. Nhưng lần nào họ giặt sấy xong, cuối tuần chủ nhân mở ra kiểm tiền máy ấy đều không còn một xu nào bên trong. Và chủ tiệm đã tìm ra kẻ cắp.
    Lần sau cặp vợ chồng này lại đến, cũng dùng cái máy giặt sấy ấy, cũng với một núi đồ để giặt ấy và công việc của họ tuần tự như mọi lần, chồng bỏ đồ vào máy giặt, xong bỏ sang máy sấy, chị vợ trông con. Chồng lôi đồ sấy khô trong máy ra cái nào thì vợ gấp gọn gàng ngay cái đó, đến cái mền to, chị giăng nó rộng ra, thong thả vuốt ve phẳng phiu trước khi gấp nhỏ lại. Sau tấm mền giăng rộng ra che tầm nhìn của chủ nhân tiệm giặt đang ngồi lù lù nơi quầy kia, “chồng tài ba” đã nhanh nhẹn dùng chìa khóa giả mở chỗ bỏ tiền và vét sạch thì “vợ hiền” cũng đã hoàn thành gấp xong tấm mền to rộng. Cặp đôi “hành nghề” thật nhịp nhàng, chính xác.
    Hai bà vợ, bà rải đinh và bà gấp mền trong tiệm giặt, dù chồng làm điều xấu mà hai bà vẫn “đảm đang” đồng vợ đồng chồng. Còn vợ chồng chị Bông chỉ bất đồng những việc vặt trong cuộc sống, mỗi người một ý, ai cũng có cái lý của mình, thôi thì chồng không theo ý vợ thì vợ theo ý chồng có sai trái hay thiệt hại gì đến ai đâu, lại êm vui nhà cửa. Nghĩ thế nên chị Bông dẹp tự ái, nguôi giận ra ngoài làm lành với chồng:
    – Anh ơi…
    Chồng lại tưởng vợ sinh sự vội… phòng thủ:
    – Tôi sơn cái patio suốt buổi chiều mệt rồi, bà để cho tôi yên.
    – Em muốn nói rằng…
    – Khỏi! Một lời hỏi han, một nụ cười đã không có lại còn hoạch họe sưng xỉa giận hờn, bà muốn cằn nhằn gì nữa đây?!
    Chị Bông ráng nhịn, đợi chồng im lặng để nói rằng chị sẽ đồng ý với chồng đi biển Galveston ở Houston thay vì biển Corpus Christi mà chị yêu thích.
    – Kế hoạch tuần tới đi biển của nhà mình, em muốn đi…
    Anh Bông bực mình ngắt lời ngay:
    – Bà muốn đi Corpus Christi chứ gì. Nếu không đi biển Galveston thì tôi ở nhà.
    Đã xuống nước định nói lời êm đẹp cho vui lòng chồng mà cũng không xong. Tại sao chồng không đọc thấy trong mắt vợ, trong lời nói của vợ những điều này. Ngay cả tâm hồn cũng không có sự đồng cảm dù chỉ một phút giây. Chị Bông chỉ muốn hét lên:
    – Tôi cũng ở nhà. Không có biển Galveston cũng không có biển Corpus Christi luôn.
    Nhưng nghĩ đến hai bà vợ kia điều gian dối họ còn “đồng vợ đồng chồng” thì điều bình thường tại sao chị Bông không làm nổi nên chị Bông quyết không chịu thua họ, Chị lại nhịn và nhỏ nhẹ phân bày:
    – Em muốn nói là em sẽ đi biển Galveston mà. Từ giờ trở đi những gì hợp lý em sẽ đồng tình với anh, không cãi cọ giận hờn nữa đâu.
    Lần này chồng im lặng, có vẻ thấm thía. Một lúc sau anh Bông cũng nhỏ nhẹ nói với vợ:
    – Vài ngày nữa tôi sẽ sơn lại hàng rào patio màu nâu cho bà vừa lòng.
    Chị Bông mừng quá sẵn đà làm tới:
    – Và order mấy cây hoa hồng leo màu vàng màu đỏ về trồng cho đẹp patio nha anh.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

(August, 13, 2023)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi vốn mê đọc từ thuở còn rất nhỏ. Dĩ nhiên, mê bất cứ thứ gì cũng đều không tốt, vì nó sẽ hình thành một thứ nghiệp gì đó. Thêm nữa, chữ bao giờ cũng mơ hồ. Chữ là ký hiệu, là biểu tượng, là ngón tay chỉ trăng. Dù vậy, trong khi chữ là một hàng rào ngăn cách chúng ta với thực tại, chữ lại là một phương tiện để hiểu nhau, để cảm thông và để hoằng pháp.
Cách đường lớn có mấy mươi mét mà con hẻm 69/3/17 này là cả một thế giới khác. Chùa Ông Bổn nằm ngay ngã ba giao nhau của mấy con hẻm luôn, từ đây tỏa ra và chạy quanh quẹo sâu vô trong những xóm nhỏ khác nữa. Những con hẻm ở đây cả ngày chẳng có nắng giọi, chỉ trừ lúc giữa trưa, những ngôi nhà cao tầng bao quanh ở mặt tiền che chắn hết nắng trời. Cái không khí mát dịu hơn bên ngoài nhưng cũng rất ủm thủm ẩm thấp...
Tháng 10 năm 2019, tôi có tới bốn thân hữu của trên dưới sáu mươi năm quen biết, họ đã cùng nhau bỏ ra đi vào cõi vô cùng: Du Tử Lê, Nguyễn Tường Quý, Nguyễn Văn Trung và Trần Tuấn Kiệt. Thời gian ấy, tâm tư xáo trộn, thẫn thờ cả tháng. Chưa bao giờ tôi bị xúc động mạnh đến thế; và dĩ nhiên, chẳng có thể viết ra được một lời nào về họ!
Ở đâu không biết, chứ ở giáo xứ của tôi, thành phố của tôi, mùa hè là mùa nhộn nhịp đi vacation, hay nói đúng hơn là mùa hè thì đi nhiều hơn các mùa còn lại trong năm. Đám trẻ tuổi còn sức lao động hăng hái thì tôi không bàn tới, tôi muốn nói đến lứa tuổi sồn sồn, trung niên, ngấp nghé về hưu và bắt đầu về hưu...
Chồng tôi bị bạo bệnh qua đời được vài năm thì tôi quyết định bán căn nhà cũ và văn phòng địa ốc của anh ấy để dời đi nơi khác, cố quên đi môt dĩ vãng đau thương. Tôi đã quá mệt mỏi với công việc làm ăn mà xưa kia anh ấy luôn gánh vác những phần nặng nhọc nhất. Chồng tôi là một người hiền hòa, hoạt bát rất lo cho vợ con, cho nên sự ra đi của anh ấy đã mang theo không những một chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi mà cả linh hồn và thể xác của tôi...
Ở một nơi có toàn đàn bà, toàn con gái thì phải, mà toàn là những cô gái đẹp, chẳng có ai xấu cả; họ cao lớn, thân hình mình dây chắc chắn, cân đối, khỏe mạnh. Họ lanh lẹ, tháo vát nhịp nhàng mà rất trong sáng, không xô đẩy, gạt chân nhau, không muốn ăn gian mánh khóe mà vẫn rất duyên dáng làm sao họ đẹp thiệt, da dẻ trắng hồng, mắt to xanh lơ màu trời, tóc blond vàng áng như tơ. Họ thiệt đẹp, chẳng có một khuyết điểm nào. Cứ nhìn họ mà mê mẩn cả người, có bát cơm trên tay ăn mãi không hết...
Tôi thù gã nhà văn khôn tả. Tôi thù gã đến độ tôi muốn giết chết gã. Tôi ao ước có một mũi dao nhọn sắc lẻm cho tôi ấn sâu vào ngực gã với động tác êm nhẹ, từ tốn để trái tim gã khi bị mũi dao đâm thủng vẫn không hay biết đang bị đâm mà vẫn hân hoan đập những nhịp đập hối hả như sợ ngày mai không còn được đập...
Gió rét len lỏi lùa vào nhà. Gió thổi qua những ống tre đầu hồi ngoài hàng hiên tạo nên những tiếng vo vo như tiếng sáo diều lẫn trong tiếng rít từng chập của những cơn gió mạnh. Đâu đâu cũng gió, gió bao trùm khắp cả không gian. Những tấm cửa lùa bằng gỗ không ngăn cản nổi cái giá rét căm căm của mùa đông miền Bắc...
Tôi để ý đến hắn, không phải vì cái tên với cái họ “lạ”, họ Mai. Cũng chẳng phải vì hắn là công tử con nhà giàu. Nghe nói ba hắn đi qua Mỹ từ ngày chạy loạn 30/4, nên cuộc sống mấy mẹ con rất ung dung khá giả. Mới học lớp 6 thôi, mà hắn đi học mặc quần tây áo sơ mi “đóng thùng” chỉnh tề, mang giày xăng-đan, tay còn đeo chiếc đồng hồ nữa cơ...
Hoàng Lan là con gái Đô Thành “chính hiệu con nai vàng”. Chị thuộc thế hệ 5X đời cuối. Chị sinh ra trong một gia đình gia phong nề nếp. Cũng như bao thiếu nữ nội thành, con cái gia đình căn bản, chị được ăn học nên người. Trưởng thành, chị đi làm ở một công ty. Bản tính siêng năng, cần mẫn, chị mẫu người đằm thắm, dịu dàng...
Khác xa với mẹ tôi, Dì Bảy nhanh nhẹn và rất tháo vát trong công việc làm ăn buôn bán Dì là người ngoài xã hội còn Mẹ chỉ quanh quẩn trong nhà săn sóc chồng con. Thực sự Mẹ và Dì Bảy chẳng phải chị em ruột thịt. Dì là người giúp việc cho Ngoại. Ngoại thương Dì Bảy vì mồ côi không nơi nương tựa, mặt mày xinh đẹp, trắng trẻo, giỏi dắn. Dì giúp Ngoại trông coi sạp vải ngoài chợ, buôn bán rất đắt hàng, nhờ cái miệng có duyên mời mọc khách, khó ai mà từ chối được...
Từ xa, Andy đã nhận ra ông Phillip trong bộ đồng phục lính cứu hỏa. Ông Phillip là người dẫn học trò qua đường. Ngã tư nầy không có đèn giao thông mà chỉ có những chữ STOP sơn màu đỏ to tướng trên mặt đường ở bốn hướng chỗ giao lộ. Vừa thấy Andy, ông Phillip liền đứng dậy, băng qua đón nó. Chân phải của ông hơi cà nhắc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.