Hôm nay,  

Sắc màu

20/10/202210:33:00(Xem: 4570)
Truyện ngắn

father-daughter 1

 

Mùa xuân đến.

 

Tiết trời ấm áp.

 

Những buổi sáng, các cô giáo trường mẫu giáo nằm cạnh công viên thường dẫn học trò ra đây chơi đùa. Bọn trẻ có vẻ sung sướng, hào hứng lắm. Chúng chơi cầu tuột, xích đu… Chúng chạy nhảy lăng quăng trên cỏ. Các cô giáo luôn để mắt trông coi. Vài bà mẹ đi kèm với con mình. Nhiều ngôn ngữ khác nhau lẫn vào tiếng Anh.

 

Rayan, cậu bé có tóc vàng hoe chạy đến níu áo cô giáo, mếu máo:

 

– Cô ơi, Ethan đánh con.

 

Ethan cũng vừa chạy đến:

 

– Con không đánh bạn ấy. Con chỉ hất nhẹ tay bạn ấy thôi! Candle là bạn của con. Tại sao bạn ấy lại chơi với Candle của con?

 

Cô giáo mỉm cười, dỗ dành hai cậu học trò. Chừng vài phút sau, hai nhóc tì vui vẻ chạy về phía Candle, rồi bọn trẻ cùng chơi trái football nhỏ xíu màu mận đỏ có những sọc đen.

 

Một bé gái trong chiếc đầm ren trắng tinh, mái tóc nâu nhạt gợn sóng chấm vai ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh với đôi má đỏ hồng, đang đứng tách ra bên ngoài, có vẻ e dè, ngại ngùng, không chịu hòa nhập cùng các bạn. Cô giáo đến bên mỉm cười khuyến khích:

 

– Nào Julie, vào chơi với các bạn đi con!

 

Dưới ánh nắng ban mai tươi hồng, đám trẻ trông như một vườn hoa với nhiều sắc màu quần áo, giày mũ. Đặc biệt là màu tóc, màu da. Chúng ríu rít nói cười. Thỉnh thoảng có đứa khóc thút thít, đứa thì bị bạn đạp trúng chân, đứa thì tự vấp té… Tiếng cười, tiếng khóc trẻ thơ trong trẻo dễ thương làm sao!

 

Tuần nầy, lớp hội họa của Mây có bài tập vẽ theo trường phái Fauvism, sự cần thiết cho bài tập nầy là màu sắc; và bức tranh sinh động đang diễn ra trước mắt Mây thật là một đề tài tuyệt vời cho cô. Nét cọ của cô sẽ nhẹ nhàng bay bổng với đủ cả sắc màu nguyên thủy và nhiều gam màu được pha sáng. Cô sẽ gạt bỏ những chi tiết không cần thiết. Cô sẽ chỉ vẽ những màu tóc: đen mun suông mượt, nâu sậm, nâu nhạt, nâu đen xoăn tít, vàng sáng, vàng hoe, vàng sậm… Chỉ riêng với màu tóc, Mây đã tha hồ pha màu. Rồi màu da: da đen tuyền, đen nâu, da vàng hồng hào, da nâu nhạt, nâu hồng, trắng hồng… Đến màu mắt: màu mắt đen láy, màu mắt nâu, màu mắt xanh, xanh da trời, xanh lá cây… Chưa hết, còn màu của quần áo mũ vớ giày dép. Cùng với những sắc màu đó, cô sẽ vẽ lên niềm vui trong ngần, tiếng cười, tiếng thút thít nhõng nhẽo trong ngần… Tất cả đều trong ngần. Mây hầu như đã phác họa được bức tranh sắc màu trẻ thơ trong ngần kia trong tâm trí, và lát nữa đây, cô sẽ về nhà, say mê với bảng vẽ, cây cọ.

Nhớ ngày đầu tiên vào lớp vẽ, Mây đã lặng người khi nghe giọng nói rất êm của cô giáo: “Với hội họa, các bạn có thể diễn tả được niềm vui, nỗi buồn, cả những cơn đau cùng hạnh phúc, cả tình yêu, lòng vị tha, sự cứu rỗi… Thậm chí bạn có thể vẽ được những điều nghịch lý. Tất cả tất cả… Nét cọ của các bạn có thể chạm đến tận nơi sâu thẳm nhất trong trái tim con người.”

 

Từ ngày học vẽ, đi đâu Mây cũng quan sát sắc màu. Cô nhìn và có thể đoán biết ai đó đã dùng màu gì, đã pha màu, phối màu như thế nào. Cô cũng tìm hiểu những đường nét, hình khối của cụm mây, con sóng, của dáng núi, dòng sông… của ánh mắt, nụ cười, giọt lệ…

 

Gió buổi sáng nhè nhẹ, mát rượi. Những bãi cỏ vừa được cắt xong, ngay ngắn, xanh rờn, thơm ngai ngái nồng nàn. Xa tít, dáng núi xanh lam viền chân trời lấp lóa nắng mai với vài dải mây trắng rất mỏng lửng lờ trôi.

 

Đất trời buổi sáng mùa xuân tươi mới, rạng rỡ.

 

Một cô bé chừng 15, 16 tuổi trong bộ thể thao màu đen, đang thong thả, chầm chậm đẩy chiếc xe lăn, trên đó, một cụ bà gầy guộc tóc bạc phơ. Cuộc trò chuyện của họ, dù muốn dù không, đã lọt vào tai Mây. Cả hai đều người Việt, cô bé nói tiếng Anh, bà cụ nói tiếng Việt. Đối thoại bằng hai ngôn ngữ khác nhau, nhưng rõ ràng họ hoàn toàn hiểu nhau.

 

– Grandma ơi, tại sao bữa đó Tommy không để mẹ cậu ấy lái xe đưa đến trường như thường lệ, mà lại đi bằng skateboard? Tại sao ngay chỗ ngã tư đó, chiếc xe kia quẹo trái, thay vì quẹo phải hoặc đi thẳng?

 

– …

 

Giọng đứa cháu trầm buồn, hỏi như chỉ để trang trải tấm lòng mình hơn là được trả lời.

 

– Grandma ơi, tại sao Tommy hoặc chiếc xe kia, không chậm một chút hoặc sớm một chút? Tất cả chỉ cần một khoảng khắc? Chỉ một khoảnh khắc thôi mà. Phải không grandma?

 

Sau thoáng im lặng, cô bé thở dài. Tiếng thở dài nghe như ướt sũng nước mắt:

 

– Grandma ơi… tại sao… tại sao Tommy phải chết? Tại sao tại sao…

 

Giọng người bà ấm áp dịu dàng, chậm rãi, đầy ắp thương yêu:

 

– Cháu à, cuộc sống luôn đầy ắp những câu hỏi. Có những câu hỏi ta có thể trả lời được, nhưng cũng có nhiều câu hỏi ta không thể.

 

– Dạ…

 

– Lúc nầy đây, câu trả lời của grandma có thể không làm cháu thỏa lòng.

 

– …

 

– Grandma tin, tại một thời điểm nào đó trong đời, cháu sẽ tìm được câu trả lời. Và, cháu biết không, cũng đến một lúc nào đó, cháu sẽ thấy mọi sự đơn giản, đơn giản đến bất ngờ. Đó là trải nghiệm của chính cuộc đời grandma.

 

– Dạ. Cám ơn grandma. Grandma ơi, con kể grandma nghe chuyện nầy…

 

Đứa cháu ngập ngừng:

 

– Trước hôm Tommy mất không lâu, Tommy muốn… muốn…

 

– Grandma hiểu, cháu cứ nói tiếp.

 

– Nhưng rồi chúng cháu đã thổi cái condom phồng to như trái bong bóng… Rồi chúng cháu cùng chuyền chơi. Vui lắm.

 

– Một kỷ niệm dễ thương.

 

– Cám ơn grandma đã hiểu và tin cháu.

 

Vài cô gái trẻ mặc bộ đồ thể thao trắng, đội mũ đỏ vừa chạy ngang qua. Họ chạy đều nhịp chân trên những lối nhỏ ngoằn ngoèo men theo những bãi cỏ và các tiểu cảnh; thỉnh thoảng dừng lại hít thở sâu, lau mồ hôi, lấy chai nước từ túi đeo sau lưng, nhấp vài ngụm. Trong sân bóng rổ gần đó, mấy đứa con trai độ tuổi teen đang reo hò tung bóng. Đối diện Mây, một người đàn bà đang chăm chú vào cellphone.

 

Rồi hai bà cháu kia cũng đi vừa đủ xa. Mây không còn nghe được câu chuyện của họ.

 

Màu nắng bỗng sáng rực lên, hực hỡ, vàng óng. Rải rác trên thảm cỏ xanh, những hoa bồ công anh bé tí xíu bỗng cong mình xòe ra, ưỡn ngực, và như cũng vàng rực thêm. Mùi thơm cỏ hoa như cũng đậm đà thêm cùng hương nắng. Từ trên vòm cây cao trước mắt May, vài cánh chim ríu rít bay ra, chao lượn mấy vòng rồi biến thành những chấm nhỏ mất hút giữa bầu trời trong veo xanh ngăn ngắt.

 

Phía góc công viên đằng kia, một đôi trai gái chạy bộ vừa lướt qua người đàn ông đeo headphone đang đi khập khiễng, chậm chạp, thỉnh thoảng lắc lư theo điệu nhạc. Xa hơn, có nhóm đàn bà với những cái bụng khá tròn trịa vừa đi bộ vừa trò chuyện rôm rả.

 

Hai bà cháu lúc nãy đang quay trở lại. Họ chợt dừng lại gần chỗ Mây. Đứa cháu sửa chiếc xe lăn cho ngay ngắn, lấy chai nước đưa cho người bà, rồi ngồi co chân trên ghế đá, hai tay vòng quanh đầu gối, mắt nhìn xa xăm.

 

– Grandma ơi! Thực ra bây giờ Tommy đang ở đâu?

 

– Đang ở nhiều nơi như cháu đã biết, và cũng đang ở trên những đám mây kia. Cháu nhìn lên mà xem, mây êm ái mềm mượt như nhung, và mát lạnh ngọt ngào như whipped cream trong ly cà phê thơm phức.

 

Người bà ra dấu muốn xuống xe, đứa cháu nhẹ nhàng đỡ bà ngồi bên cạnh. Rồi cháu vùi đầu vào ngực bà. Bà xoa đầu cháu, âu yếm vỗ về:

 

– Cháu à, Tommy không chết. Tommy đang sống với một em bé ở Chicago, Tommy đang sống với một sinh viên ở Carolina, Tommy đang sống với một đứa trẻ trong thành phố nầy, và còn nữa… Cháu biết mà. Tommy vẫn đang sống.

 

– Đó là phần an ủi cho cái chết của Tommy, phải không Grandma?

 

Người bà choàng tay ôm cháu vào lòng:

 

– Theo grandma, đó là ý nghĩa. Tommy đã sống trọn vẹn và chết đầy ý nghĩa.

 

– Dạ, Tommy là niềm vui, niềm tự hào của gia đình, Tommy rất tốt với mọi người.

 

– …

 

– Tommy là tất cả của mẹ cậu ấy. Grandma biết không, hôm đó, mẹ Tommy chỉ im lặng đặt tay lên trán cậu ấy, cứ như trông chừng cậu ấy có bị sốt không.

 

– Grandma hiểu. Khi nỗi đau vượt quá sức chịu đựng, người ta không còn hơi sức để khóc than hay rên rỉ thì tất cả sẽ bị nén chặt trong câm nín.

 

Một cặp vợ chồng da trắng đã cao tuổi, tóc bạch kim, dáng cao ráo gọn gàng, dẫn con chó vàng to tướng đi qua, vui vẻ chào mọi người. Rồi họ rẽ sang hướng đông, nơi mặt trời đang chiếu những tia nắng rực rỡ ấm áp. Có ông già nhỏ thó, trông như người Nhật, đội mũ đen rộng vành, đang chạy ngược về phía họ, cẩn thận nép hẳn một bên khi ngang qua con chó.

 

Đằng xa, gần rìa công viên, trên bãi cỏ, dưới bóng cây nhỏ lác đác hoa vàng, một đôi trai gái nằm gối đầu lên tay nhau, ngửa mặt nhìn trời mây.

 

– Cháu xem đám nhỏ chơi đùa kìa. Dễ thương làm sao!

 

– Dạ.

 

– Hồi nọ cháu cũng ham cầu tuột, xích đu như chúng. Giờ cháu còn thích không?

 

– Dạ không.

 

– Vậy đó cháu à. Mọi sự rồi sẽ trôi qua, sẽ đổi thay. Nỗi đau rồi sẽ lắng xuống.

 

– Dạ. Nhưng bây giờ cháu buồn quá grandma ơi!

 

Người bà ôm choàng đứa cháu:

 

– Khóc đi cháu. Khóc đi, khóc được cháu sẽ nhẹ lòng. Grandma hiểu Tommy ra đi quá đột ngột khiến cháu thảng thốt, bàng hoàng, hụt hẫng… Nỗi đau nhân lên bội phần… Khóc đi cháu…

 

Đứa cháu nức nở trong lòng bà.

 

Mây cúi đầu, nhắm mắt, nén xúc động.

 

– Cháu muốn về chưa?

 

– Dạ chưa. Hôm nay cháu muốn ở đây đến khi mệt nhoài. Grandma có mệt không?

 

– Không hề. Có cháu bên cạnh là grandma khỏe ru. Được thở hít không khí trong lành như vầy grandma càng khỏe thêm ra.

 

– Grandma ơi, bây giờ grandma có mơ ước gì không?

 

– Grandma không bao giờ thôi mơ ước cháu à. Có những ước mơ đến cháy lòng bỏng dạ. Vui biết bao khi mình dồn tất cả tâm sức theo đuổi và rồi nắm bắt được chúng. Còn bây giờ ư? Grandma đang trên cuộc hành trình cuối cùng của đời người, mỗi sáng thức dậy grandma mơ ước được khỏe mạnh. Và khi đêm đến, grandma mơ ước, nếu sáng mai không còn được khỏe mạnh thì Chúa dắt grandma trở về, trên kia kìa. Chỗ đó có đầy mây. Mây êm ái mềm mượt như nhung, mát lạnh ngọt ngào như whipped cream trong ly cà phê thơm phức. Người ta đến nơi nầy dạo chơi rồi sẽ trở về nhà trên ấy là lẽ đương nhiên cháu à. Rồi đây grandma sẽ được nhẹ nhàng ôm nắng ấm, gối mây mềm, hít thở hương gió thơm lành. Thú vị biết bao cháu à. Grandma tin rằng Tommy đang vui vẻ nơi miền vĩnh phúc đó.

 

– ...

 

– Nào, cháu hãy tưởng tượng, trái đất nầy là một công viên, một công viên rộng lớn để con người đến đây dạo chơi. Điều quan trọng là khi dạo chơi, ta cần bước những bước chân thật đẹp để khi quay gót trở về nhà, ta không phải hối tiếc điều gì. Tommy đã như vậy, phải không cháu?

 

–  Dạ. Nhưng grandma ơi, cháu muốn grandma ở mãi với cháu. Cháu không muốn xa grandma.

 

– Cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như ý mình. Cháu hãy nhìn những người homeless đang ngồi chỗ restroom đằng kia. Grandma tin rằng mong ước hàng đầu của họ bây giờ là có được căn nhà nhưng không thể.

 

Mây đứng dậy. Cô muốn về. Cô nôn nóng về nhà để vẽ. Bản phác thảo lúc đầu của cô giờ đã có nhiều thay đổi. Cô sẽ vẽ bức tranh nầy theo phong cách ấn tượng thay vì Fauvism. Có điều, cô chưa quyết định hình ảnh nào sẽ là điểm nhấn của bức tranh. Tuổi thơ trong veo tươi hồng của đám trẻ lau chau hồn nhiên tung tăng chơi đùa trong nắng? Hình ảnh thơ mộng hạnh phúc của cặp tình nhân dưới vòm cây lác đác hoa vàng? Đứa cháu nhỏ trĩu nặng niềm đau đang vùi đầu vào lòng người bà để được yêu thương an ủi vỗ về? May biết cô có thể chọn hai điểm nhấn, nhưng điểm nhấn nào sẽ mạnh hơn để cô đặt nó vào điểm xoắn ốc Fibonacci?

 

Trương thị Kim Chi

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Buổi chiều mưa rây rây. Thành phố lạ. Nhà hàng có cái tên quen. Chúng tôi vào, náo nức gọi món ăn. Sau gần một tuần lễ rong ruổi núi đá chênh vênh, với thác nước tung bọt trắng, với mặt hồ biếc xanh, với vô vàn những con dốc cheo leo, chúng tôi về thành phố. Cả tuần lễ ăn toàn đồ Tây, hôm nay ai cũng thèm món Á châu. Vừa ngồi vào ghế, âm thanh nhốn nháo đã kéo tôi ngước nhìn màn hình ti vi trước mặt. Khung cảnh quen thuộc từ ký ức nào đó bỗng dưng chói lòa. Lũ người chen chúc nhau bu quanh chiếc máy bay khổng lồ đang lăn bánh trên phi đạo. Mắt tôi dán lên màn hình. Ngực tôi thắt lại. Tôi không dám nhìn. Tôi nhắm mắt. Tôi cố không nghe. Nhưng hình ảnh và những âm thanh ấy vẫn còn. Thật rõ nét. Dù tôi chỉ tình cờ bắt gặp.
Bà Tám Niệm chết hai ngày rồi, nhà chưa lo được đủ bộ ván hòm. Thằng con Út ở nông trường về chiều hôm qua đã không biết làm gì để tiếp giúp mọi người, chỉ ngồi đầu giường mà khóc. Đầu hôm, có người này người nọ, đi ra đi vô cũng đỡ trống lạnh. Khuya lại, âm u thấy mà ghê. Nhà ngoài còn hai người, ông Xã Miễng và thằng Cu Ngọng ngồi đánh cờ tướng. Cái chái lợp bằng tàu dừa, không có vách vừng, gió thổi u u mà bốn năm đứa nhỏ nằm trên bàn ngủ ngon lành.
Ánh trăng bàng bạc phủ khắp sơn hà, gió thổi qua tàng lá cây quanh vùng làm cho ánh sáng loang loáng rơi trên mặt đất, tạo ra những mảng sáng tối xen kẽ nhau. Dòng ánh sáng chảy từ đỉnh Stone Mountain xuống trông cứ như những dòng sữa từ biển Hương Thủy. Stone Mountain không phải là núi lớn, nó chỉ là một hòn đá liền khối khổng lồ. Người ta ước tính nó đã hai trăm năm mươi triệu tuổi rồi. Nó đã chứng kiến biết bao dâu bể của xứ sở này. Đêm nay cũng như hàng vạn đêm trăng khác, lặng lẽ, tịch mịch đến vô cùng. Chợt có tiếng chuông từ đâu đó ngân lên, làn sóng âm thanh lan tỏa khắp đất trời. Dòng ánh sáng của trăng chảy từ trên xuống hòa vào dòng âm thanh bay lên lay động cả ngân hà. Tiếng chuông loang như những vòng sóng âm tan vào không gian cả một vùng ngoại thành đang yên ả ngủ. Thằng Jeffrey lẩm bẩm: - Quái lạ nhỉ? Giờ này sao lại có tiếng chuông? Mà tiếng chuông cũng không ngân nga thánh thót như chuông nhà thờ của cha xứ Jame Winston. Tiếng chuông này thỉnh thoảng
Hạnh phúc không phải chỉ được nhìn thấy ở những gì tốt đẹp sẵn có, hanh phúc còn được tìm thấy khi ta chuyển hóa những điều tệ hại đến với ta, thành những điều tốt đẹp. Tư duy về cuộc sống không phải là làm sao sống qua cơn bão tố, mà làm sao ta vẫn thấy được hanh phúc ngay cả khi ta đi dưới cơn mưa rào...
Chợ hoa Bà Kiều im ắng lặng ngắt không một bóng người, những sạp hàng trơ trọi sầu, không một cánh hoa rơi, đến cả một tiếng vo ve của ruồi nhặng cũng không. Ngày thường chợ rất sầm uất, nhộn nhịp, mọi người nhóm chợ từ hai giờ sáng, kẻ bán người mua tấp nập. Hoa từ Đà Lạt xuống, từ miền tây lên, miền trung vào, hoa ngoại từ phi trường đến để rồi từ đây hoa được các mối sỉ chia lẻ cho các mối nhỏ hơn và tỏa đi khắp các quận nội thành, ngoại thành và cả các tỉnh gần xa. Lệnh phong tỏa đã giết chết chợ hoa, mà nào chỉ chợ hoa, tất cả các chợ lớn nhỏ đều bị đóng cửa cả. Chị Hai Thương thốt lên giọng đầy chán nản: - Đóng cửa kiểu này chắc ăn cám heo mà sống. Anh hai Thành, chồng chị cười méo xẹo: - Có cám ăn đã là phước! Không chừng cạp đất mà ăn. Chị Hai vẫn rền rĩ: - Đã mấy tháng nay cà giựt cà thọt, làm ăn bết bát, ai còn lòng dạ nào mà chưng hoa nhưng dù sao cũng còn sống lất lây, giờ cấm chợ ngăn sông thì chết chắc! Mình chết, nhà vườn cũng chết, họ cò
Sau thời công phu khuya vào sáng ngày 16 tháng 8 năm 2021, Thầy trò, Ông cháu chúng tôi lạy Tổ để chuẩn bị sang thăm Tổ Đình Khánh Anh, nơi Ni Sư Thích Nữ Diệu Trạm đang Trụ Trì, thì được Thượng Tọa Trụ Trì Thích Quảng Đạo và Thầy Thích Chúc Thành mời xuống hồ Sen nơi cổng chùa để xem hai đóa Sen đang nở. Theo lời Thầy Quảng Đạo cho biết thì một hoa Sen đã nở đúng vào ngày 8 tháng 8 vừa qua, nhân lễ húy nhật lần thứ 8 của Sư Ông Minh Tâm
Từ ngày chị dâu tôi qua đời cách đây ba năm, tinh thần anh tôi suy sụp thấy rõ. Các con của anh ở Mỹ muốn đưa anh sang Mỹ anh vẫn từ chối. Anh quyết tâm ở lại với chị đến hơi thở cuối cùng. Giờ này anh tôi đã được an vị bên cạnh mộ phần của chị dâu tôi. Và với anh, Việt Nam lúc nào cũng là quê hương. Dù sao đi nữa, Anh tôi đã toại nguyện với chị dâu tôi và sống chết với Nha Trang, với quê cha đất tổ../.
Mùa hè năm 2020 là thời điểm nghiêm trọng nhất trong đại dịch Covid toàn cầu. Cũng như hầu hết các sinh hoạt cộng đồng khác, Khoá Huấn Luyện & Tu Nghiệp Sư Phạm (TNSP) hằng năm của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California (BĐDCTTVN) không thể thực hiện được như ba mươi mốt lần trước. Phải đợi đến mùa hè năm nay, vào hai ngày cuối tuần thứ Bảy và Chủ nhật, 7-8 tháng Tám, 2021, khi tình hình dịch bệnh đã có phần thuyên giảm nhờ đa số mọi người đã được chích ngừa
Dần dà, cũng từ chiếc xe lăn, cô suy nghĩ lại tất cả những gì đã xẩy ra trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Cô học được điều đầu tiên: sự kiên nhẫn. Với sự kiên nhẫn, cô tin rằng mình có thể học làm được nhiều thứ, dù phải ngồi xe lăn. Kế tiếp, cô học được sự cảm thông với nỗi bất hạnh của người khác. Như cha mẹ cô, gia đình cô đã cảm thông với cô và hết lòng thương yêu cô, trước cũng như sau tai nạn. Nếu cô cứ mãi mãi ngồi xe lăn, không thể làm việc để tự nuôi sống mình, hẳn cha mẹ và gia đình cô cũng sẽ rất vui vẻ lo lắng cho cô suốt đời.
Đang sắp hàng trong tiệm Hamburgers Fuddruckers, bà Dung nghe giọng nữ từ phía sau, hỏi bằng tiếng Anh: -Bà ơi! Tí nữa bà ngồi bàn nào bà làm ơn cho tôi ngồi cùng bàn với. Quay lui, thấy một phụ nữ Á Đông mang “mask”, bà Dung – cũng mang “mask” – có vẻ lưỡng lự, phân vân. Phụ nữ nhìn vào mắt bà Dung với ánh nhìn thiết tha, tiếp: -Bà đừng ngại, tôi chích ngừa Covid-19 rồi.
Cái xóm trọ này ngất ngư trong cơn nắng hạ bao nhiêu năm nay, cái nắng cái nóng có khó khổ mấy cũng còn chịu được. Ai cũng bám trụ để mưu sinh, lo cho con cái và gia đình, nhưng cái nóng hầm hè chống dịch thì tàn nhẫn hơn, nó làm cho người ta cạn kiệt cả vật chất lẫn tinh thần. Ngồi nhà cả tháng, ăn uống dù có tém gọn đến độ không thể nào gọn hơn nữa nhưng vẫn không biết mai này lấy gì ăn, ấy là chưa nói tiền nhà, tiền điện, nước, học hành và trăm thứ hằm bà lằng khác.
Con mèo lại tha về một con gián. Vừa nhác trông thấy, bà cụ nhanh tay túm lấy nó. Con mèo ngao lên một tiếng, làm rơi con gián đang ngo ngoe những cái chân ngắn ngủn xuống nền đất gồ ghề. Bà cụ nhanh tay chộp lấy con gián. Con mèo tròn hai con mắt nhìn. Chuyện xảy ra hoài như thế mà lần nào nó cũng tròn mắt nhìn, như thể chuyện đáng ngạc nhiên ấy mới xảy ra lần đầu. Bà cụ khẽ nắm con gián trong lòng bàn tay. Những ngón xương xẩu co lại thành cái lồng hẹp. Bà bước vội ra góc căn chòi lụp sụp. Mở hé nắp vung cái nồi đất đặt cạnh ba hòn gạch của cái bếp lò trơ trụi mớ tro xám, cẩn thận thả con gián vào nồi và nhanh tay đóng vội nắp vung. Cái rãnh nước bên lề con hẻm khô queo đã nửa tháng nay, từ lúc những quán ăn ngoài phố phải đóng cửa ngừa dịch, nên cánh con gián cũng khô, bà cụ yên tâm, không sợ lây nhiễm cái bệnh quỷ quái.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.