Hôm nay,  

Thoát ly

14/07/202214:19:00(Xem: 4166)

Truyện ngắn

couple-in-trouble 

 

– Được rồi, nếu anh cần thì em hiểu anh mà.

 

– Em có chắc không? Em có thể tự xoay sở với ba nhóc tì không? Thật không? Mười lăm ngày thì hơi lâu đó? 

 

– Anh nè, em sẽ sắp xếp công việc của em, em sẽ cố gắng đề về nhà sớm hơn, và rồi có cô bảo mẫu và bà ngoại, mọi việc sẽ tốt thôi anh ạ.

 

– Anh vẫn còn đắn đo, nhưng đi một chuyến xa như thế mà nếu ít hơn mười lăm ngày thì sẽ uổng phí đi.

 

– Tất nhiên rồi anh ạ, nhưng mà vẫn có điều gì đó mà em không hiểu được. Làm thế nào mà cả Luc, Yvan và anh lại có thể quyết định nhanh như vậy, một chuyến du hành, đến phía Đông nước Mỹ, đâu phải ngay sát bên cạnh đây đâu, tất cả những việc đó đều phải sắp xếp từ nhiều ngày trước kia chứ.

 

– Nhưng mà bọn anh đã bàn về việc này từ lâu lắm rồi em ạ, và em cũng biết niềm đam mê của Luc đối với gia đình Kennedy, hắn cũng muốn đi xem Martha Vineyard(*), và đến đó theo kiểu hành hương.

 

– Đồng ý anh ạ, nhưng mà thời gian gần đây anh quá sức mệt mỏi và căng thẳng, em nghĩ đi du lịch như thế cũng không phải là cách tốt nhất để nghỉ ngơi đâu anh.

 

– Ba ơi ba à, ba phụ con làm cái tháp này đi ba, cái mẫu logo này sao mà khó quá nè!

 

– Chờ Ba hai phút đi Sacha con!

 

– Ba ơi, thằng Noé nó cứ ở trong bồn tắm, không chịu ra kìa ba!

 

– Joséphine, ba đang nói chuyện với mẹ con, con có thấy không chứ! để cho ba yên trong năm phút được không con!

 

– Anh thấy chưa, em đã nói mà, mọi thứ đều khiến anh bực mình, anh chỉ cần một tuần yên tĩnh đi chữa bệnh ở biển là xong ngay, thay vì đi lang thang nơi chốn khó khăn đến tận chân mây cuối trời như thế!

 

– Ủa, từ bao giờ miền Đông nước Mỹ là tận chân mây cuối trời vậy em?

 

– Thôi này anh. Anh muốn làm gì thì tùy anh, đây không phải là lần đầu tiên em phải lo cho các con của em.

 

– Con của em?

 

– Ba ơi, Mẹ ơi.

 

– Thôi đủ rồi các con ! Để cho ba mẹ nói chuyện coi, con bế Noé ra khỏi bồn tắm đi rồi vào phòng các con, nhanh đi!

 

– Dạ vâng, em nói là Con của em.

 

– Đây là lần đầu tiên anh muốn thay đổi không khí, có vẻ như là em không hề khuyến khích anh thì phải.

 

– Em đã nói rồi: anh hãy làm những gì anh thích, và nếu như mấy bà vợ của bạn anh đều đồng ý như vậy thì em không có gì để thêm nữa.

 

– Mấy bà ấy cũng đang đi chu du em à.

 

– Tất nhiên là nếu con cái không đi cùng thì tiện hơn rất nhiều rồi.

 

Thế là anh ấy đã ra đi, hai ngày nay, và xem chừng tôi đã không chịu nổi rồi, bọn nhóc vắng cha chúng có vẻ như quậy hơn nhiều, cả ba đứa luôn. Tôi nghĩ rằng mình có thể trông vào mẹ mình, bạn biết không, không tin được đâu, bà luôn bận bịu khi mình muốn nhờ vả, khi thì bạn bè của bà, khi thì làm tóc, đi bác sĩ, rồi sửa soạn cho chuyến du hành bằng tàu thủy đi Ai Cập, tôi nghĩ lại, nếu như tôi tự chăm sóc cho bản thân thì giờ này mọi thứ đã khác đi rồi. Rồi ở sở làm của tôi thì cũng không khá hơn, không cách nào bỏ về trước bảy giờ tối, rồi còn cô bảo mẫu ư? cô ta phải học tiếng Trung quốc hai lần trong tuần và chuẩn bị về nước vào tháng bảy này. Thế thì tôi làm thế nào với bọn nhóc bây giờ? Cuối tuần tôi phải ủi áo quần ít nhất là trong ba giờ đồng hồ nữa đây.

 

– Mẹ ơi, lấy cho con cái bánh đi mẹ.

 

Tôi không hiểu tại sao tôi lại nghĩ ra chuyện phịa này chứ, may mà Ivan và Luc đã giúp tôi để không bị lộ, nhưng ngay cả bọn họ cũng không phấn khởi mấy khi nghe tôi trình bày kế hoạch của mình. Rồi tôi làm sao để mang quà du lịch về cho con đây?

 

Mới hôm rồi tôi đã hoảng hồn khi nói chuyện điện thoại, cô ấy không hiểu sao mà nghe rõ quá, "… Như thể anh ở đâu ngay bên cạnh đây thôi", tôi liền pha trò và nói rằng: "Em thấy chưa, đâu phải là tận chân mây cuối trời!"

 

À, tôi cũng không được tính sai việc lệch múi giờ nữa chứ. Ôi! dàn dựng cảnh không hay rồi! Đáng lý ra tôi phải tìm một điểm đến đơn giản hơn kia chứ! Trong mười lăm ngày này thế nào tôi cũng bị dính, bị mắc vào cái bẫy mình tự giăng ra. Tôi cảm thấy mình không đáng tự hào tí nào cả, để mặc cô ta tự xoay sở với ba đứa giặc, rồi tôi còn nói dối nàng nữa chứ. Nhưng mà tôi đâu có phải là người chồng đầu tiên "thoát ly" đâu, thỉnh thoảng phải nghĩ đến bản thân chứ, như thế tâm hồn mình mới có được sự cân bằng. Ngoài ra việc đổi không khí rất tốt cho đôi vợ chồng, sẽ làm mọi việc có sắc thái mới hơn. Tôi cảm thấy vui thích, bây giờ tôi có thể nghĩ đến việc khác, không còn nhớ đến bài tập của Joséphine, đến tã lót của Noé, và legos của Sacha nữa. Còn thêm những tiếng la hét không bao giờ ngưng kia nữa chứ! Bọn trẻ đòi hỏi đủ thứ. Tôi thì không thể chịu nổi rồi, tôi phải đi cho biết đó biết đây chứ!

 

– Vâng, cám ơn cô, vui lòng để khay trên bàn, vâng đúng thế, tôi đã gọi hai ly rượu gin. Cô làm ơn cho người mang lên giúp tôi thêm hai cái gối nữa, vâng, ở đây mọi thứ đều rất tiện nghi. 

 

Anh ấy đi đã mười ngày rồi, bây giờ căn nhà yên ắng hơn rất nhiều, bọn nhỏ nghe lời mẹ chúng giỏi hơn, và nói ra thì có vẻ không hay nhưng tôi sắp xếp mọi việc ổn định hơn khi anh vắng nhà. Anh đã gọi tôi ba lần, sóng không bị nhiễu tí nào cả, và giọng anh nghe ngộ ngộ, âu yếm dễ thương hơn mọi ngày. Hoặc là anh ta mặc cảm tội lỗi... tôi không hiểu tại sao anh không thú nhận mọi việc cho rõ ràng. Tôi chắc chắn rằng anh đang ở đó với một phụ nữ, và không phải là cuộc dan díu nhất thời, bởi vì đi với nhau những mười lăm ngày đến Mỹ, có lẽ họ đã biết nhau từ lâu lắm rồi. Còn tôi thì cổ lỗ sĩ, quê mùa, lấy chồng đã qua mười hai năm rồi, ba đứa nhóc, vòng eo ngày càng phình ra, tất cả mọi thứ đều chảy xệ, rồi còn gì nữa không, đủ rồi đó. Thật là điên rồ, tôi tin tưởng vào anh biết bao nhiêu!

 

Thật khó quá, không biết tôi phải làm thế nào để bình tâm trở lại đây! Rồi bọn trẻ nữa, Ôi Trời! Chính tôi là người muốn có thằng bé út, đáng lý ra tôi phải chăm sóc anh ấy chứ, đằng này tôi chỉ lo cho bọn nhỏ. Nhưng mà, ôi sao tệ bạc thế không biết!

 

– Thế nào, chuyến đi tốt chứ anh?

 

– Thật tuyệt.

 

– Trông anh có vẻ vui khỏe đấy.

 

– Đúng rồi, anh đã nghỉ ngơi được. Anh rất cần thư giãn. Các con đâu?

 

– Ngủ rồi. 

 

– Sớm vậy ư?

 

– Vâng, chúng đã tỏ ra rất ngoan ngoãn trong suốt những ngày qua.

 

– Thế à? Thế thì anh lại đi nữa nhé. Ôi, anh được tiếp đón nồng hậu ghê nhỉ!

 

– Vậy chứ anh muốn gì nào? Trải thảm đỏ ư? 

 

– Em à, làm ơn giúp anh đi, em đừng bắt đầu nữa.

 

– Tôi đang mơ hay sao trời? Quý Ông đã bỏ đi trong suốt mười lăm ngày, rồi trở về nhà tràn trề sinh lực, trong khi đó tôi thì...

 

– Em không thấy là anh quá mệt mỏi hay sao, phải chấm dứt đi thôi.

 

– Cái gì, cuộc sống của anh và em? cuộc sống lứa đôi, gia đình của chúng ta? Không bao giờ, sẽ không chấm dứt như vậy đâu!

 

– Em đang nói gì vậy? Nếu như em nói không được, thì anh đã không đi rồi!

 

– Nhưng tại sao anh không nói sự thật đi, như thế sẽ đơn giản hơn rất nhiều, anh thấy không?

 

Và họ đã cãi vã nhau suốt đêm, nàng không muốn nghe anh giải thích nữa. Anh đã thề nguyền, năn nỉ phải tin lời anh nói, không gì có thể làm nàng thay đổi lập trường đang ám ảnh mình, nàng nổi khùng, rồi anh trở nên giận dữ, nàng la hét, khóc than, anh thì cười khẩy, rồi tức điên không chịu nổi, đã đập bể cái tượng nửa người bằng đất nung mà Sacha đã làm ở trường, nàng lấy hai tay đấm vào ngực anh, anh đóng sập cửa lại, và bỏ đi. Anh đi mà không mang theo áo khoác.

 

Sáng hôm sau, nàng thu nhặt những mảnh đất nung vỡ, dọn dẹp phòng khách cho ngăn nắp sạch sẽ, rồi lên đánh thức các con dậy, thay áo quần cho chúng đi học, lấy cái giỏ đựng đồ giặt, và nhét cái áo vét mà anh đã mặc khi đi chơi xa vì nàng thấy có vẻ bẩn, rồi đưa các con đến trường.Đến tiệm giặt ủi, người nhân viên moi đồ đạc trong các túi áo ra, và lấy từ trong túi áo của anh một tấm danh thiếp, đưa cho nàng. "Khách sạn Quan chức Trung Hoa".

 

Nàng biết khách sạn này, nằm ngay bên cạnh trường các con. Nàng đến đó, hỏi phòng tiếp tân, họ xác định rằng ông nhà thật sự đã nghỉ ở đó, thật là tiếc, ông vừa ra đi tối hôm qua, nếu bà đến sớm hơn chút xíu thì đã gặp được ông rồi. Một quý ông thật nhã nhặn lịch sự, có vẻ là một nhà văn, luôn một mình, và thường ở trong phòng, nếu như ông ấy không viết sách thì ít ra ông cũng được nghỉ ngơi thư thả.

 

Constance Delange

(Tháilan dịch)

 

(*) Martha's Vineyard là một hòn đảo trong Đại Tây Dương, ở phía nam cách bờ biển bang Massachusetts 7 dặm, nơi nghỉ mát lý tưởng, để hưởng không khí trong lành và khung cảnh sống thanh nhàn, thoải mái, tránh xa những áp lực của đời sống vội vã thường ngày.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sân trường nhà thờ Thánh Tâm vang lên những tiếng nói cười, la hét rộn rã của các em nhỏ vừa học xong các lớp Việt ngữ cuối tuần. Tôi loay hoay thu xếp sách vở và bước ra ngoài cùng với các em. Vừa ra đến cửa lớp thì tôi cũng thấy cô Thư Hương, hiệu trưởng của trung tâm Việt ngữ Thánh Tâm bước đến. Chúng tôi cười nhẹ và chào nhau bằng ánh mắt. Không ai bảo ai, cô Thư Hương và tôi cùng bước đi song song, mắt nhìn chừng các em học sinh đang vừa nô giỡn, vừa xem chừng cha mẹ mình đến chưa.
Police Officer Brezik không viết giấy phạt cô Kambia về tội lái xe bất cẩn. Khi nhìn thấy hai đứa trẻ ngây thơ, con của vợ chồng cô Kambia, ông chợt nghĩ đến các con của mình. Và quyết định quyên góp từ bạn bè của mình ở Garland Police Department để giúp gia đình bốn người này. Nhờ tấm lòng của Brezik và đồng nghiệp của ông, hai ngày sau, vợ chồng cô Kambia Hart nhận được một gift card $450.00 để đi chợ Walmart, một khoảng tiền mặt đủ để vợ chồng Cô trả tiền thuê nhà tháng 7, và mấy món đồ chơi cho hai đứa con còn nhỏ của Cô từ Sở Cảnh sát Garland.
Trên thế gian này trong đời sống hàng ngày, ai cũng có những lúc thăng trầm trong đời sống riêng tư của mỗi người, lúc gian nan khốn khó, lúc thành công hay thất bại, lúc hạnh phúc hay đau khổ, nhưng nhờ vào những vị ân nhân có lòng bác ái, giúp đỡ lẫn nhau một cách trực tiếp hay gián tiếp, để cùng nhau vượt qua được những sự gian nan thử thách trên trần gian này, rồi cùng nhau tiến tới sự thành công trong tương lai mà không một ai có thể biết trước được. Do đó, không ai trong chúng ta là không có những vị ân nhân giúp đỡ chúng ta, nếu không về vật chất thì cũng về tinh thần, ít nhất cũng phải là một lần trong đời chúng ta nhận được sự giúp đỡ này.
Mỗi lần nhớ lại NhaTrang, tôi nhớ con đường Alexandre De Rhodes đượm mùi hoa sứ, có bóng mát và tiếng sóng rì rào của biển, con đường đưa tôi đến trường Kim Yến hàng ngày. Mỗi lần nhớ lại NhaTrang, tôi nhớ Doãn, người bạn cùng lớp, một gã thư sinh đam mê văn chương, triết học và âm nhạc. Doãn mang đôi kính cận dày cộm, một thoáng Doãn trông giống Jean Paul Satre. Doãn rất đam mê đàn dương cầm và một chút tham lam tình yêu...
Kỷ niệm nhớ nhất của tôi là bay trực thăng với Cảnh Sát tư pháp bắt đầu từ city ở miền Nam bay lên miền Bắc của Orange County rồi bay xuống hướng Nam với những cánh rừng mênh mong bát ngát, bay lên miền Bắc với Disneyland với rừng người như đi trải hội, người về từ khắp nơi trên thế giới.
Từ cửa sổ trên lầu, nhìn chuyến xe lửa chạy chầm chậm trong màn mưa xám đục, không thể nào bà Loan không nhớ lại hình ảnh của Khiết – người yêu đầu đời của bà khi bà còn là một nữ sinh trung học – đang chồm người, một tay vịn vào thành cửa sổ của toa xe, một tay vẫy vẫy về phía Loan trong khi con tàu đang từ từ lăn bánh, rời ga xe lửa Dalat. Vừa nhìn theo Khiết, Loan vừa đưa ngón tay quẹt nước mắt, cố nén vào lòng nhiều nỗi nhớ thương.
Từ tháng 7 năm ngoái, khi bệnh Alzheimer của ông Steve Daniel trở nặng ở tuổi 66, bà Mary Daniel không còn lựa chọn nào khác hơn là phải đưa chồng vào sống ở Memory Care Center Rosecastle at Deerwood (Assisted Living and Alzheimer) thuộc thành phố Jacksonville, Florida. Mỗi ngày bà vào thăm ông vào buổi chiều tối. Hai vợ chồng cùng coi TV như những ngày ông còn ở nhà. Rồi bà cho ông uống thuốc an thần, sửa soạn giường ngủ cho ông, giúp ông đi vào giấc ngủ của một người tâm trí đã bị hao mòn nhanh hơn độ tuổi; trước khi trở về nhà.
Út Cọt tợp ly đế quốc lủi nghe kêu cái ót, mắt lim dim, thóp bụng, phồng ngực lấy hơi ca:” …Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành…”. Thằng Dĩ nhà kế bên lập tức đấu liền:”…lá rơi đắp mộ cuộc tình…”. Thằng Thuận nhà đối diện cũng “Đắp mộ cuộc tình” theo. Hai đứa hăng máu, thằng Dĩ tăng âm một nấc nữa thì thằng Thuận tăng hết cỡ luôn. Hai đứa thi nhau “đắp mộ cuộc tình”, đắp hoài mà vẫn không xong. Bên này rên rỉ róng riết thì bên kia năm nỉ ỉ ôi, khi thì âm tress chói lói, lúc thì âm bass thì thụp muốn bể cả tim. Hai đứa chơi cái giàn loa karaoke kẹo kéo, suốt ngày tra tấn lỗ nhĩ bà con trong con hẻm này. Thằng nào cũng gầm ghè nhau, người ta nói “ Con gà tức nhau vì tiếng gáy” là vậy.
Pháo bông rực rỡ trên bầu trời, phản chiếu đẹp lung linh trên dòng sông Hudson River chạy dọc theo “thành phố trái táo”, xứng đáng là trung tâm thương mại, văn hóa của thế giới. Thị trưởng Bill de Blasio và ban tham mưu của ông khéo léo ngăn chận tụ tập đông người ở nơi "phồn hoa đô hội", có mật độ dân số rất cao bằng cách chỉ cho đốt pháo mỗi 5 phút ở một địa điểm khác nhau trải dài theo thành phố lớn nhất nước Mỹ. Địa điểm đốt pháo cũng không được công bố rộng rãi trên các phương tiện truyền thông như thường lệ . Quyết định rất thông minh này đã giữ cho New Yorkers an toàn, không có số bệnh nhân tăng vọt như các thành phố khác ở Mỹ sau lễ Độc lập .
Hai mươi ba tháng Chạp. Hình như năm nay Tết sắp về mà không ai đợi chờ. Sài Gòn bây giờ đang sống trong những ngày mới mẻ. Một cái mới lạ lùng, khó chịu, vì thành phố và cả miền Nam đang ngột ngạt trong một nếp sống lạ lẫm sau ngày phần còn lại của đất nước đã lọt vào tay chính quyền miền Bắc. Người lớn nhìn nhau bằng cặp mắt lo âu, thì thầm trao đổi với nhau những lời lẽ bi quan trước viễn cảnh đen tối của dân tộc. Nhưng tuổi trẻ dường như không bị chi phối bởi thế giới rắc rối của người lớn. Giọng nói, tiếng cười của chúng vẫn ròn rã, trong vắt, không gợn chút ưu tư. Gần như hầu hết bầy trẻ trong cả cư xá đang rộn ràng chuẩn bị cho các tiết mục văn nghệ cuối năm. Thuý và Bảo cũng bị cuốn hút vào không khí tưng bừng đó.
Câu chuyện nhỏ, do cơ duyên, xảy ra đã lâu, dường như lâu tới hơn hai thế kỷ! Lâu vậy, mà như không lâu, câu chuyện, ngỡ bình thường mà lại không bình thường nếu người trong cuộc không có tên là Thomas Jefferson. Đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá tại miền Bắc Virginia. Con đường hun hút không một bóng người, dẫn tới bờ sông dòng nước hung hãn chảy xiết là nỗi tuyệt vọng của một lão ông đơn độc, đang nhìn thấy thần chết mỗi lúc mỗi đến gần. Không có phương tiện nào để qua sông trong mùa này. Lão ông biết vậy, nhưng không thể biết hết những bất ngờ mà ông lại phải trở về nhà ngay, đành cố lết tới bờ sông, hy vọng ai đó có phương tiện qua bên kia, sẽ giúp đỡ. Lão ông đã ngồi đó, từ khi mặt trời đứng bóng và bây giờ, mặt trời đang lặn ở phương tây.
Đã tự nhủ lòng không xem giờ, nhưng thỉnh thoảng con mắt vẫn cứ liếc nhìn vào cái góc màn hình, thời gian trôi qua sao mà chậm dễ sợ, cứ như rùa bò sên chạy. Hải lấy mảnh giấy nhỏ dán lên góc màn hình, che con số hiển thị để khỏi phải uể oải sốt ruột. Thời gian trong hãng dài lê thê, dù chỉ là giờ hành chánh chứ có phải làm thêm chi đâu, những lúc bận bịu thì còn đỡ, công việc khoả lấp thời gian, những lúc rảnh rỗi thì thời gian chẳng biết làm gì cho hết. Người ta thường lý luận: "Thời gian tâm lý không khớp với thời gian vật lý” là vậy. Không ngờ Hải laị “nếm vị" của nó một cách thấm thía như thế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.