Hôm nay,  

Một Thời Mê Sách

18/02/202210:52:00(Xem: 3537)

Tùy bút

literature-3330647__340

 

Sau khi Sài Gòn bị đổi chủ lúc tôi chưa tròn 9 tuổi, ngoài chính sách kinh tế mới, bắt học tập cải tạo, đánh tư sản, người dân Miền Nam còn chịu nỗi đau buồn khác: là phải đốt bỏ những sách báo phim ảnh “văn hoá đồi truỵ, tàn dư của Mỹ Nguỵ”.  Nên khi tôi vừa mới lớn, biết đam mê đọc sách thì không có nhiều sách để đọc. Cũng may, nhờ những người còn giữ lại sách mà chúng tôi đã có một thời say sưa với niềm vui đi mượn sách, đổi sách.

 

Tôi và nhỏ bạn thân cùng xóm, đã có những tháng ngày không quên, gia nhập vào đội quân đi lùng sách. Hễ nghe đồn ai có sách gì, chúng tôi tìm đến, nếu mình có sách thì thương lượng “đổi truyện”, đôi bên cùng có lợi, sau vài ngày đọc xong thì trả lại. Còn kiểu khác, là khi chúng tôi không có sách để đổi, thì đành phải làm… mặt buồn, năn nỉ ỉ ôi, để được mượn sách. Trong trường hợp này, người cho mượn thường dễ mủi lòng, nhưng khắt khe, yêu cầu phải đọc nhanh để họ còn cho người khác mượn. Đôi khi, chúng tôi còn liều lĩnh, đem cuốn sách đang đổi hay đang mượn để… đổi tiếp với người khác. Mỗi lần như thế, chúng tôi rất căng thẳng hồi hộp, không phải vì phải đọc gấp gáp hơn thường lệ, mà sợ bị phát hiện “bắt cá hai tay” thì coi như… “uy tín” bấy lâu gầy dựng sẽ tan theo mây khói!

 

Lắm hôm chúng tôi còn phải chịu khổ sở, “dầm mưa dãi nắng” mới mang được sách về nhà. Trời nắng thì không sao, chớ khi mưa đổ, chúng tôi phải nhét sách vào dưới áo, cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa. Chúng tôi ướt cả người thì không sao, miễn che được sách, chạy hối hả về nhà, sách lỡ bị ướt chút đỉnh thì ngồi hong khô từng trang, rồi mới dám đọc.

 

Vì hiếm hoi, không có sự lựa chọn, tôi đã đọc tất cả các sách mượn được, từ các cuốn Tuổi Hoa, những câu chuyện dễ thương với những hình bìa xinh xắn qua nét vẽ ViVi, sách Tự Lực Văn Đoàn, cho đến sách “sến xẩm” Quỳnh Dao, những chuyện tình đẫm nước mắt dở dang, và cả những cuốn rất “nặng ký” so với lứa tuổi học sinh mới lớn: Vĩnh Biệt Tình Em (Doctor Zhivago), Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết, Gió Đông Gió Tây, Vũ Điệu Trong Bóng Mờ, Túp Lều Của Chú Tom, thậm chí loại sách khô khan như “Quẳng Gánh Lo Đi” của Nguyễn Hiến Lê, tôi cũng đọc luôn (có chữ là đọc à!)

Nhớ lần cùng chị hàng xóm đạp xe giữa trưa nắng, vòng vo các con hẻm quanh co, mượn được hai tập Cuốn Theo Chiều Gió. Chị ấy lớn hơn tôi tám tuổi, vì thế chị phải “hy sinh” đọc… ngược, tức là đọc cuốn hai trước để cho tôi đọc cuốn một, sau khi tôi đọc xong thì đổi lại cho chị ấy đọc cuốn một. Chiều nào tôi cũng cơm nước vội vàng, rồi bắc ghế ra sân dưới dàn hoa giấy, sung sướng nuốt từng con chữ, đêm đêm còn mơ màng nhớ Scarlett, Ashley, Rhett Butler và trang trại Tara ở Atlanta, mong đến hôm sau ngủ dậy đọc tiếp.

 

Và tôi đã cảm xúc dạt dào viết những vần thơ như có sẵn trong tâm tưởng khi say sưa sống với từng trang giấy của Cuốn Theo Chiều Gió:

 

TOMORROW IS ANOTHER DAY

 

Em chớm nở một mối tình rất đẹp

Tuổi ngây thơ, vụng dại thuở đầu đời

Có Tara, thời niên thiếu rong chơi

Ashley hỡi, người đã là tất cả

 

Kỷ niệm ngọt ngào, thanh xuân tươi trẻ

Trang trại bốn mùa hạnh phúc, bình yên

Rực rỡ nắng hè, lấp lánh sao đêm

Có em đẹp xinh với nhiều mộng ước

 

Chiến tranh đến, vội vàng không hẹn trước

Tình đơn phương theo bước người tòng quân

Trái tim em bỗng vỡ tan một lần

Khi biết người trao tình cho người khác

 

Em vẫn yêu, dù cõi lòng tan nát

(Tình yêu của em có tội gì đâu)

Cuồng phong cuộc đời, người cách xa nhau

Atlanta khói lửa, nỗi buồn câm nín

 

Rhett Butler, Rhett Butler ...và Anh đã đến

Giữa hoang tàn, đổ nát những giao tranh

(Và cả nơi em, vết thương chưa lành

Con đường tình thêm đôi lần lầm lỡ)

 

Cơn lốc nào đưa Anh đến gõ cửa

Tâm hồn em trống vắng với cô đơn

Mối tình đầu, em mong mỏi, giận hờn …

Chỉ có Anh, Butler, luôn thấu hiểu

 

Em mạnh mẽ, vì thời cuộc dâu bể

Em ngang tàng, vì sống còn mưu sinh

Em kiêu kỳ, vì sắc đẹp, lợi danh

Em yếu đuối trong mắt Anh biển rộng …

 

Là định mệnh, Anh yêu em, rất thật

Dù tình em còn đó những lo toan

(Chưa lấp đầy hình bóng cũ, dối gian …)

Mất Anh rồi, bàng hoàng cơn mê muội …

 

Trở về Tara… Tara …vẫn đợi

Mảnh đất thiêng liêng, thấm đượm tình quê

“Tomorrow is another day”

Em cứ khóc, cho vơi đi phiền muộn

 

Bỏ lại phía sau tang thương bề bộn

Rũ sạch bụi đường, theo gió cuốn bay

Em sẽ tìm Anh, níu lại vòng tay

Mình làm lại từ đầu, Rhett Butler yêu dấu!

 

Ngoài ra, trong nhà tôi lúc ấy, các anh chị lớn cũng còn lưu giữ lại một số sách báo cũ, tôi nhớ nhất cuốn “Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến” và “Con Nai Tơ”. Nếu như các cuốn sách khác tôi phải đọc vội vàng, thì cuốn “Con Nai Tơ” là sách ở nhà nên tôi được thong thả nghiền ngẫm, và nó mang đến cho tôi một khung trời đẹp như tranh, hạnh phúc bình yên trong một khu rừng nước Mỹ, có vài gia đình với cuộc sống thiên nhiên bốn mùa hấp dẫn. Nhân vật chính là Cu Tý, sống với ba và má. Ba nó trong một buổi đi săn đã mang về một con nai tơ (con nai mẹ đã chết vì cứu mạng ba Cu Tý). Rất nhiều chi tiết trong cuốn sách thật tuyệt vời, tôi không nhớ hết vì đã quá lâu, chỉ nhớ cảm giác đã từng khóc, thương cả con nai và Cu Tý. Trong truyện còn có gia đình nhà Phó Lém siêu quậy. Cảm phục thay dịch giả đã chọn cái tên quá hay cho gia đình này!

Anh tôi rất quý cuốn Con Nai Tơ, bìa đã sờn cũ, anh dán băng keo cẩn thận. Khi đưa tôi đọc, anh dặn, không được đem vào mùng đọc rồi ngủ quên sẽ làm rách sách, nên tôi nghe lời, đọc xong bỏ dưới chiếu thẳng thớm mới dám ngủ.

 

Rồi anh T, bạn của anh tôi xin mượn cuốn sách vì nghe anh tôi và bạn bè nói nhiều về Con Nai Tơ. Anh ta học hành tàm tạm, anh tôi đậu đại học thì anh ta rớt, anh tôi chơi đàn guitar trong ban nhạc của phường thì anh ta thuộc loại “anh ca không hay, anh đàn nghe cũng dở”, nhưng anh ta là người “cơ hội trở cờ”, té nước theo mưa kiếm lợi cho bản thân. Nể tình bạn cùng xóm, anh tôi không thể từ chối chuyện cho mượn sách. Khổ nỗi, nhà anh ta buôn bán lộn xộn, cuộc sống không nề nếp, muốn tìm một cây viết một cuốn vở trong nhà đó cũng khó. Và thế là anh ta làm mất Con Nai Tơ. Mấy anh chị tôi vừa tiếc vừa giận, nhưng đâu thể nào bắt đền anh ta. Còn tôi sau này hễ nhìn thấy anh ta gái gú nhậu nhẹt, đi làm thì thượng đội hạ đạp để tiến thân, tôi lại…nổi cơn xót xa cho Con Nai Tơ đã từng nằm trong tay của anh ta!

 

Những năm sau, chính quyền cộng sản Việt Nam bắt đầu nới lỏng với văn hoá văn nghệ, (vì họ biết rằng càng cấm dân càng mê, như nhạc Vàng nhạc Bolero “guýnh goài hổng chết”), một số hiệu sách cho thuê rải rác mọc lên. Tôi cũng có hai địa chỉ quen thuộc ở Ngã Năm Gò Vấp và Ngã Tư Bình Hoà gần chợ Bà Chiểu. Đến đây cũng vui lắm, chủ tiệm chỉ bày ra một số sách cũ thời trước 1975 và cả sách sau này, kể cách sách dịch, tôn giáo, triết học, nói chung là đủ thể loại. Nhưng nếu khách quen muốn hỏi một vài tựa sách hiếm quý, “quốc cấm” như Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam, Dải Khăn Sô Cho Huế của Nhã Ca hay sách Doãn Quốc Sỹ, Lệ Hằng… thì chủ nhà vẫn có thể lên gác tìm ra hoặc hứa sẽ liên hệ với những nguồn “bí mật” và hẹn khách trở lại vào ngày khác.

 

Bao nhiêu năm đã trôi qua, thời đại công nghệ bùng nổ, chúng ta có thể tìm đọc bất cứ loại sách nào trên internet, thư viện mạng, ebooks …nhưng tôi vẫn có một tủ sách trong nhà. Đó là những cuốn sách mà bạn bè bên Việt Nam thỉnh thoảng gửi tặng vào những dịp lễ Tết, sinh nhật. Cũng có nhiều cuốn tôi mua mỗi khi qua Nam California, nhà sách Tự Lực. Tôi vẫn ngắm tủ sách của mình, rồi lấy ra từng cuốn, nhìn bìa sách là nhớ mình đã mua khi nào và nhớ cả nội dung: bộ sách Xuân Vũ kể chuyện vượt Trường Sơn, bà già trầu Hồ Trường An với chuyện Nam Kỳ dông dài lê thê mà dzui hết biết, Vĩnh Hảo thầy cựu tu sỹ bàng bạc những mẩu chuyện Phật Giáo vương vấn bụi trần, tạp chị Hợp Lưu, tạp chí Văn Học, Văn Bút…

 

Giờ thì ebooks, sách từ các nguồn internet tràn lan, kiếm cuốn nào cũng có, không còn khổ sở chạy đi đổi sách đổi truyện như thời cộng sản “cấm chợ ngăn sông”. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không thể ngồi dán mắt vào computer hay lên giường mở ebooks đọc truyện. Tôi vẫn gắn bó trung thành với thói quen từ bao lâu nay, là tìm những phút giây thong thả, buổi tối cuối tuần vào phòng với cuốn sách, trùm mền ấm áp, (nhất là bên ngoài trời Canada tuyết rơi lả lơi), rồi nhẹ nhàng mở từng trang sách, nghe mùi thơm của giấy mới (và cả mùi của giấy cũ), mà thả hồn vào thế giới văn chương, rồi chầm chậm thưởng thức, khóc cười buồn vui theo nhân vật, để mà nhớ mà thương.

 

Ai nói tôi thời buổi này còn đọc sách kiểu quê mùa, cổ lỗ sỹ, tôi chịu! Ai nói tôi không cập nhật theo thời đại văn minh điện tử, tôi cũng chịu! Ai nói tôi khác người, hổng giống ai, tôi cũng vẫn chịu, bởi tôi cũng chẳng muốn giống ai!

 

– Kim Loan

(Edmonton, 2/2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hạnh phúc không phải chỉ được nhìn thấy ở những gì tốt đẹp sẵn có, hanh phúc còn được tìm thấy khi ta chuyển hóa những điều tệ hại đến với ta, thành những điều tốt đẹp. Tư duy về cuộc sống không phải là làm sao sống qua cơn bão tố, mà làm sao ta vẫn thấy được hanh phúc ngay cả khi ta đi dưới cơn mưa rào...
Chợ hoa Bà Kiều im ắng lặng ngắt không một bóng người, những sạp hàng trơ trọi sầu, không một cánh hoa rơi, đến cả một tiếng vo ve của ruồi nhặng cũng không. Ngày thường chợ rất sầm uất, nhộn nhịp, mọi người nhóm chợ từ hai giờ sáng, kẻ bán người mua tấp nập. Hoa từ Đà Lạt xuống, từ miền tây lên, miền trung vào, hoa ngoại từ phi trường đến để rồi từ đây hoa được các mối sỉ chia lẻ cho các mối nhỏ hơn và tỏa đi khắp các quận nội thành, ngoại thành và cả các tỉnh gần xa. Lệnh phong tỏa đã giết chết chợ hoa, mà nào chỉ chợ hoa, tất cả các chợ lớn nhỏ đều bị đóng cửa cả. Chị Hai Thương thốt lên giọng đầy chán nản: - Đóng cửa kiểu này chắc ăn cám heo mà sống. Anh hai Thành, chồng chị cười méo xẹo: - Có cám ăn đã là phước! Không chừng cạp đất mà ăn. Chị Hai vẫn rền rĩ: - Đã mấy tháng nay cà giựt cà thọt, làm ăn bết bát, ai còn lòng dạ nào mà chưng hoa nhưng dù sao cũng còn sống lất lây, giờ cấm chợ ngăn sông thì chết chắc! Mình chết, nhà vườn cũng chết, họ cò
Sau thời công phu khuya vào sáng ngày 16 tháng 8 năm 2021, Thầy trò, Ông cháu chúng tôi lạy Tổ để chuẩn bị sang thăm Tổ Đình Khánh Anh, nơi Ni Sư Thích Nữ Diệu Trạm đang Trụ Trì, thì được Thượng Tọa Trụ Trì Thích Quảng Đạo và Thầy Thích Chúc Thành mời xuống hồ Sen nơi cổng chùa để xem hai đóa Sen đang nở. Theo lời Thầy Quảng Đạo cho biết thì một hoa Sen đã nở đúng vào ngày 8 tháng 8 vừa qua, nhân lễ húy nhật lần thứ 8 của Sư Ông Minh Tâm
Từ ngày chị dâu tôi qua đời cách đây ba năm, tinh thần anh tôi suy sụp thấy rõ. Các con của anh ở Mỹ muốn đưa anh sang Mỹ anh vẫn từ chối. Anh quyết tâm ở lại với chị đến hơi thở cuối cùng. Giờ này anh tôi đã được an vị bên cạnh mộ phần của chị dâu tôi. Và với anh, Việt Nam lúc nào cũng là quê hương. Dù sao đi nữa, Anh tôi đã toại nguyện với chị dâu tôi và sống chết với Nha Trang, với quê cha đất tổ../.
Mùa hè năm 2020 là thời điểm nghiêm trọng nhất trong đại dịch Covid toàn cầu. Cũng như hầu hết các sinh hoạt cộng đồng khác, Khoá Huấn Luyện & Tu Nghiệp Sư Phạm (TNSP) hằng năm của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California (BĐDCTTVN) không thể thực hiện được như ba mươi mốt lần trước. Phải đợi đến mùa hè năm nay, vào hai ngày cuối tuần thứ Bảy và Chủ nhật, 7-8 tháng Tám, 2021, khi tình hình dịch bệnh đã có phần thuyên giảm nhờ đa số mọi người đã được chích ngừa
Dần dà, cũng từ chiếc xe lăn, cô suy nghĩ lại tất cả những gì đã xẩy ra trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Cô học được điều đầu tiên: sự kiên nhẫn. Với sự kiên nhẫn, cô tin rằng mình có thể học làm được nhiều thứ, dù phải ngồi xe lăn. Kế tiếp, cô học được sự cảm thông với nỗi bất hạnh của người khác. Như cha mẹ cô, gia đình cô đã cảm thông với cô và hết lòng thương yêu cô, trước cũng như sau tai nạn. Nếu cô cứ mãi mãi ngồi xe lăn, không thể làm việc để tự nuôi sống mình, hẳn cha mẹ và gia đình cô cũng sẽ rất vui vẻ lo lắng cho cô suốt đời.
Đang sắp hàng trong tiệm Hamburgers Fuddruckers, bà Dung nghe giọng nữ từ phía sau, hỏi bằng tiếng Anh: -Bà ơi! Tí nữa bà ngồi bàn nào bà làm ơn cho tôi ngồi cùng bàn với. Quay lui, thấy một phụ nữ Á Đông mang “mask”, bà Dung – cũng mang “mask” – có vẻ lưỡng lự, phân vân. Phụ nữ nhìn vào mắt bà Dung với ánh nhìn thiết tha, tiếp: -Bà đừng ngại, tôi chích ngừa Covid-19 rồi.
Cái xóm trọ này ngất ngư trong cơn nắng hạ bao nhiêu năm nay, cái nắng cái nóng có khó khổ mấy cũng còn chịu được. Ai cũng bám trụ để mưu sinh, lo cho con cái và gia đình, nhưng cái nóng hầm hè chống dịch thì tàn nhẫn hơn, nó làm cho người ta cạn kiệt cả vật chất lẫn tinh thần. Ngồi nhà cả tháng, ăn uống dù có tém gọn đến độ không thể nào gọn hơn nữa nhưng vẫn không biết mai này lấy gì ăn, ấy là chưa nói tiền nhà, tiền điện, nước, học hành và trăm thứ hằm bà lằng khác.
Con mèo lại tha về một con gián. Vừa nhác trông thấy, bà cụ nhanh tay túm lấy nó. Con mèo ngao lên một tiếng, làm rơi con gián đang ngo ngoe những cái chân ngắn ngủn xuống nền đất gồ ghề. Bà cụ nhanh tay chộp lấy con gián. Con mèo tròn hai con mắt nhìn. Chuyện xảy ra hoài như thế mà lần nào nó cũng tròn mắt nhìn, như thể chuyện đáng ngạc nhiên ấy mới xảy ra lần đầu. Bà cụ khẽ nắm con gián trong lòng bàn tay. Những ngón xương xẩu co lại thành cái lồng hẹp. Bà bước vội ra góc căn chòi lụp sụp. Mở hé nắp vung cái nồi đất đặt cạnh ba hòn gạch của cái bếp lò trơ trụi mớ tro xám, cẩn thận thả con gián vào nồi và nhanh tay đóng vội nắp vung. Cái rãnh nước bên lề con hẻm khô queo đã nửa tháng nay, từ lúc những quán ăn ngoài phố phải đóng cửa ngừa dịch, nên cánh con gián cũng khô, bà cụ yên tâm, không sợ lây nhiễm cái bệnh quỷ quái.
Y nhướng mắt nhìn xuyên màn đêm, thân thể bất động, cổ khô khát, tiếng tích tắc của đổng hồ quả lắc vẫn đều đều như gõ vào cái chuông tâm thức của y. Chợt có tiếng cù rúc của con cú kêu ngoài vườn. Y bất chợt lạnh sống lưng, người ta vẫn bảo rằng, khi cú kêu là có người sắp chết. Y vốn không tin, cho đó là quan niệm mê tín của dân gian, nhưng trong cái khoảnh khắc vừa trải qua cơn ác mộng.
Dì phước ra về. Cuốn Kinh Thánh nằm lại trên mặt chiếc bàn gỗ cạnh đầu giường. Cuốn sách bìa đen, cạnh giấy mạ vàng có sợi chỉ đỏ để đánh dấu đoạn đang đọc. Sợi chỉ đỏ nằm ở trang nào hắn cũng không buồn để ý tới. Dì phước dặn thì cũng cố ngoan ngoãn gật đầu cho bà vui chứ thời buổi này làm gì có ai làm phép lạ mà mơ tưởng. Ngày nào dì phước cũng lại, quanh quẩn bên những giường bệnh, giúp đỡ lặt vặt đám người đã mang bản án tử hình. Nhưng hôm nay dì phước không đến. Mà trời thì cứ mưa rả rích. Mẫu đối thoại hôm qua cứ chạy đi chạy lại trong đầu hắn như đoạn băng nhựa cũ kỹ. Ma sơ đừng đọc Thánh Kinh nữa được không? Được chứ. Thôi thì dì để cuốn Kinh Thánh đây, lúc nào buồn con mở thử một trang đọc xem sao nhé. Một đoạn cũng được nữa. Nghe Tâm. Hắn thở dài âm thầm, rồi thở dài ra tiếng cũng chẳng ai đoái hoài. Trời ơi, mưa gì mà mưa hoài. Chán bỏ mẹ! Chả lẽ mở thử cuốn sách bìa đen ấy ra, đọc một đoạn cho đỡ buồn. Hắn nhoài người ra trước, lật những trang sách, rồi mở hẳn cuốn Thánh Ki
Tháng bảy, 1995. Tàu vào quân cảng Sembawang, Singapore để dự một sự kiện lớn. Có đại sứ Hoa Kỳ và nhân viên tòa đại sứ đến dự, nhờ vậy mà tôi gặp được thằng Hùng, đại úy Biên Phòng (US Coast Guard), được biệt phái qua Singapore làm việc trong tòa đại sứ. Biên phòng Hoa Kỳ mà làm việc ở Singapore? Tôi có thắc mắc đó nhưng bận công việc nên không rảnh để hỏi. Không nói chuyện được nhiều nên tôi và Hùng hẹn nhau đi ăn tối - hy vọng có thời giờ nói chuyện thêm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.