Hôm nay,  

Mùa Tan Trường

14/05/202114:47:00(Xem: 4110)


                     

                           blank

 

                                                                    

Cứ vào cuối tháng Năm, khi tiếng ve râm ran gọi vào Hè, khi màu huyết phượng nhuộm đỏ  những con đường là lúc các cô cậu hoc trò ở quê tôi nôn nao về mùa tan trường..." Khi con đường dài Phan Rang-Tháp Chàm với những hàng phượng vĩ nở thành bông cùng một lúc nỗi vui buồn nẩy nở trong tâm hồn các cô cậu học trò trường Duy Tân, trường Bồ Đề...Dòng sông Dinh sáng loáng như gương, bãi cát trắng mịn màng nóng bỏng chờ đợi những bàn chân gót đỏ như son các cô cậu học trò tình tự bên nhau trong những buổi hoàng hôn rực lửa. Măt trời chìm dưới đáy dòng sông là lúc những cơn gió mát từ mặt sông trở về, làm mát lạnh hoàng hôn chợt đổi thành màu tím sậm.

 Có cậu học trò vụng dại lén lút đặt một cành boa phượng trên xe đạp của cô bạn cùng lớp như một lời chia tay cuối năm học. Có cô học trò tinh tự trong đêm khuya khoắt mở trang nhật ký với cụm hoa phượng vĩ ghi vài dòng kỷ niệm của mùa chia tay...

Trang nhật ký mở rồi

Tình yêu đầu đời nho nhỏ

Yêu anh  muôn vạn thuở

Gởi chùm hoa phượng phần anh...

Nỗi băn khoăn liệu năm tới có còn học chung với nhau cùng lớp? Có người xong lớp 12 rời bỏ trường và bạn vào môt đại hoc, một phân khoa chuyên môn, hoặc đi vào quân ngũ làm nghĩa vụ quân sự của một công dân yêu nước...Liệu người còn nhớ lời nguyền mùa Hè năm nào tại 'Thiền Viện Trúc Lâm Viên Ngộ" ở bến đò Tri Thủy?  

Những  Ý Nhi, Oanh Trảo, Lê Thi Hữu Hạnh, Nguyễn Thanh Huyền, Vương Kim Thoa...những người bạn gái chung trường chung lớp, những mối tình đầu câm nín trong sân trường Duy Tân, Bồ Đề...mỗi mùa Hè xa nhau và mất dần vào quá khứ. Mỗi khi nhớ về trường Duy Tân, Bồ Đề  với những mối tình đầu đời câm nín, như nhớ về một thiên đướng đã mất...Lòng ngẫn ngơ nhớ câu thơ ai viết

Hè qua rồi, làm hai đứa hai nơi

Phượng vẫn cháy cả môt thời hoa lửa

Mong manh tình đầu nghiêp đời lữ thứ

Anh xa thât rồi! Phượng vẫn đỏ trời quê.. (*)

Ai đâu có ngờ mùa tan trường năm 1975 là mùa chia tay vĩnh viễn các thầy, các cô, các bạn hoc trò nam nữ. Họ ra đi muôn phương, mất hút trong màu khói lửa. Còn đâu hình ảnh thân kính các Thầy, các Cô, hình ảnh thân thương của các cô cậu hoc trò trường Duy Tân, Bồ Đề, Phan Rang năm nào...Còn đâu hình ảnh cao quí của Thầy Nguyễn Khắc Ngữ, người dạy Triết, người không quên chuyển vào tâm hồn hoc trò của thầy lòng yêu nước thiết tha. Bây giờ Trường Duy Tân, trường Bồ Đề  Phan Rang không còn nữa, Thầy Nguyễn Khắc Ngữ đã qua đời tại Canada trong cảnh lưu vong. Nhưng dòng Sông Dinh với những buổi hoàng hôn rực lửa vẫn còn đó; hàng phượng vĩ trên đường Phan Rang-Tháp Chàm vẫn hững hờ nở hoa nhuộm đỏ một gốc trời...thương nhớ ./.   

Đào Như

Chicago-14-tháng 5-2021

(*) Thơ trên trang mạng Than-dui.com

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
Tôi từng bị ám ảnh không biết sau khi mình chết đi thì mọi việc sẽ như thế nào. Và thế là vào một đêm, tôi quyết định giả chết.
Khi em đưa cái Thẻ Kiểm Tra, mình chưa đọc tên đã biết ngay là em. Nhưng mình cứ làm tỉnh ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Em thì tình thiệt không biết mình. Nhớ hồi nhỏ hai đứa cũng quyến luyến nhau, dầu chưa tới mười tuổi.
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Tiếng cười của bọn con trai ngoài hành lang rộ lên, hưởng ứng những lời bàn tán, trêu chọc, cố tình cho lọt vào phòng học.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
"Đảo Hoang" là một chương trong Bướm Vàng/Butterfly Yellow của nhà văn Mỹ gốc Việt Lại Thanh Hà, từng đoạt giải thưởng National Book và giải Newbery-Danh dự, thể loại Thiếu niên, với tác phẩm thơ xuôi Inside Out & Back Again / Trong Ra Ngoài & Ngược Trở Lại - mới đây đã được nhà xuất bản HarperCollins xuất bản một cuốn tiểu thuyết mới nhan đề Butterfly Yellow / Bướm Vàng (284 trang, giá bán $17.99) và đã được giới phê bình văn học của tờ nhật báo New York Times gọi đây là một tác phẩm "đẹp nhức nhối." (Searingly beautiful.)
Saigon 1958, Duy Thanh là người cùng bạn hữu khai sinh ra tạp chí Sáng Tạo. Chàng hoạ sĩ bắc kỳ di cư kết hôn với tiểu thư nam kỳ Trúc Liên, người đẹp nổi tiếng của phòng tranh Alliance Francaise thời ấy.
Có những tấm ảnh không chỉ làm thay đổi số phận của một con người, mà còn góp phần làm thay đổi cả một giai đoạn lịch sử. Hai tấm ảnh nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam đã là điều đó, tấm tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt cộng Bảy Lốp, và tấm cô bé gái bị cháy vì bom napalm Phan Thị Kim Phúc, chẳng hạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.