Hôm nay,  

Chuyện Thương Tâm Thời Đại Dịch

03/04/202000:00:00(Xem: 5211)
CHUYEN THUONG TAM THOI DAI DICH 02 
Trong lúc đại dịch vi khuẩn corona đang lây lan khắp 50 tiểu bang của nước Mỹ, các chuyên viên chăm sóc sức khỏe được điều động để điều trị cho các bệnh nhân đang đau khổ vì bị lây nhiễm vi khuẩn corona, và nhiều chuyên viên y tế đang làm việc mà không có đủ nhu yếu phẩm và dụng cụ.

Hiện giờ, một số người đang chia sẻ những gì xảy ra bên trong bệnh viện của họ khi họ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chưa từng có. Một số bị choáng ngợp, theo họ nói với CNN, và những người khác thì sợ hãi. Trái tim họ tan vỡ vì bệnh nhân và gia đình của bệnh nhân của họ.

Những câu chuyện thương tâm của thời đại dịch corona được các chuyên viên y tế làm việc trong các bệnh viện kể cho ký giả Dakin Andone của CNN như sau.
 
Thật đau lòng
 
Một y tá trong Phòng Chăm Sóc Đặt Biệt (ICU) làm việc tại Bệnh Viện của Đại Học Chicago nói với CNN rằng cô sợ hãi khi nghĩ đến một tuần nữa không biết ICU sẽ ra sao, khi nghe người đứng đầu Cơ Quan Phục Vụ Y Tế Công Cộng Hoa Kỳ nói rằng Chicago là một trong những điểm nóng đại dịch corona đang bùng lên tại Hoa Kỳ.

“Số bệnh nhân Covid mà chúng tôi nhận gia tăng nhanh mỗi ngày và tất cả chúng tôi đều lo lắng điều gì sẽ xảy ra khi nó ngày càng tồi tệ hơn,” theo cô y tá không muốn nêu danh này cho biết.

Và cô ấy không phải là người duy nhất lo sợ, theo cô.

“Khi tôi làm việc trong đơn vị Covid, một số y tá đã không muốn ăn hay uống cả 12 giờ đồng hồ bởi vì họ sợ phải tháo ra và mặc vào dụng cụ bảo vệ cá nhân PPE,” cô đã kể lại như thế.

Cô thuật lại rằng rất là khó chịu để nhìn thấy sự tổn thất mà vi khuẩn corona gây ra cho những gia đình không thể thăm người thân đang nằm trong bệnh viện.

“Thật là đau lòng cho những gia đình của các bệnh nhân này phải nằm ở nhà trong lúc người thân của họ chống chọi với tử thần,” cô kể với CNN. “Nó làm cho tôi rơi nước mắt nhiều lần khi cập nhật cho gia đình qua điện thoại và nghe sự thất vọng của họ chỉ hy vọng cho người thân trong gia đình bắt đầu đỡ hơn.”
 
Khóc ròng trên đường lái xe về nhà

Trong một bài phổ biến trên mạng xã hội hôm Thứ Tư tuần trước, một y tá tại bệnh viện Long Island ở New York đã chia xẻ cảm giác của cô trên mạng xã hội, rằng, “Tôi đã không ngủ được bởi vì tâm trí tôi không lắng xuống.”

Cô y tá này, làm việc trong khu vực phân chi Covid-19, kể rằng đêm trước là đêm “tồi tệ nhất mà tôi đã từng chứng kiến từ trước tới đó.”

Các bệnh nhân vô ào ào, bà kể, ho và đồ mồ hôi, với một số người lên cơn sốt và “nỗi sợ hãi hiện ra trong đôi mắt của họ.” Người y tá này viết rằng bà khóc trong nhà vệ sinh trong lúc nghỉ ngơi, lột dụng cụ bảo vệ cá nhân ra để lại vết lõm trên mặt bà.

“Tôi khóc cho đồng nghiệp của tôi, bởi vì chúng tôi biết nó sẽ trở nên tồi tệ như vậy và tôi đã có cảm giác như điều đó không thể nào và chúng tôi đã sẵn sàng trong từng khoảnh khắc,” bà nói thế. “Tôi khóc những bậc cha mẹ, con cái, anh chị em, người phối ngẫu không thể ở bên cạnh người thân của mình là những người có thể đang hấp hối nhưng không thể có người đến thăm bởi vì không ai được phép đến thăm.”

“Tôi xin bạn hãy ở nhà,” bà viết tiếp. “Làm ơn. Tôi không thể ở nhà và nếu bạn không nghe lời thì bị kịch này sẽ không dứt. Nó giống như một cuốn phim nhưng nó là đời thật và tôi không thể tin nó là thật.”
 
‘Tôi có thể là người họ nhìn thấy sau cùng’
 
Bác Sĩ Cory Deburghgraeve, bác sĩ gây mê tại Đại Học Illinois tại Chicago, kể rằng ông làm việc 94 giờ trong tuần rồi. Ông là “bác sĩ gây mê đường khí quản” được cắt đặt giúp các bệnh nhân vi khuẩn corona thở bằng ống trong thủ tục gọi là luồn ống vào khí quản.

Deburghgraeve chia xẻ một video với CNN về việc ông ấy tặng dụng cụ bảo vệ cá nhân của mình, đeo găng tay, áo choàng bảo hộ, khẩu trang và rồi một mặt nạ khác trông như mũ bảo hiểm không gian.

Thủ tục luồn ống vào khí quản, theo ông kể, được xem là thủ tục có nguy cơ cao “bởi vì chúng tôi ở rất gần với miệng của bệnh nhân trong lúc đặt ống và họ thường ho ra chất bài tiết mà phóng vi khuẩn vào không khí chúng tôi thở.” Ông nói rằng bệnh nhân của ông có độ tuổi 30, 40, và 50. Cho nên ông cảnh báo dịch corona không phải chỉ ảnh hưởng tới người già mà còn người trẻ nữa.

"Điều rất tàn khốc đối với tôi là một số người mà chúng tôi biết sẽ không sống sót," ông nói, "và vì họ không được phép có người đến thăm, tôi có thể là khuôn mặt cuối cùng họ nhìn thấy và giọng nói mà họ nghe khi tôi gây mê cho họ ngủ (gây mê toàn thân) trước khi được thở máy. Vì vậy, cho dù bận rộn… Tôi cũng cố gắng bày tỏ thêm sự cảm thông, thêm cảm xúc, cố nắm tay họ và giữ mối quan hệ con người mà tôi có thể làm, dù sự thật là tôi lúc đó đang trông giống người mặc y phục không gian.”
 
‘Ở đâu cũng có bệnh nhân’
 
Một phụ tác bác sĩ làm việc trong phòng cấp cứu tại Quận Queens của New York, kể cho CNN rằng có một tâm lý chung cho mọi người khi nói đến dụng cụ bảo vệ cá nhân tại bệnh viện.

“Bạn thấy nhiều người ở ngoài đường có mặt nạ và trong khi đó các bệnh viện đều hết mặt nạ," vì phụ tá bác sĩ cho biết, người mà CNN không nêu tên vì họ sợ những hậu quả khi nói với truyền thông.

Người phụ tá bác sĩ mô tả một phòng cấp cứu đông người gấp đôi như một phòng chăm sóc đặc biệt ICU vì số lượng lớn bệnh nhân cần được đặt nội khí quản. Ghế và cáng đang được đưa vào để bù đắp cho dòng bệnh nhân.

"Bệnh nhân ở khắp mọi nơi," người phụ tá bác sĩ này nói thế.
 
‘Mọi thứ đều không ổn’
 
Tại Bệnh Viện Elmhurst ở New York, các nhân viên chăm sóc sức khỏe đang sống trong “trạng thái hoang tưởng liên tục,” theo một người được xác nhận là y tá ở đó nhưng không muốn nêu tên cho biết.

“Chúng tôi không biết chúng tôi có bị lây vi khuẩn hay không,” theo người này kể, “và chúng tôi rất sợ lây bệnh cho người khác.”

Ít nhất 13 người đã thiệt mạng tại bệnh viện ở Queens trong vòng 24 giờ, theo thông báo hôm Thứ Tư tuần trước từ Ty Y Tế Thành Phố New York và Bệnh Vệnh Elmhurst. Bệnh viện này nằm ở “trung tâm của cuộc khủng hoảng,” theo thông báo cho hay, và nhân viên ở đây sẽ tổn hại nhiều hơn.

“Những nhà lãnh đạo từ các văn phòng khác nhau từ Tổng Thống đến người đứng đầu của Y Tế và Bệnh Viện đều nói rằng, ‘Chúng ta sẽ ổn thôi, mọi thứ sẽ ổn.’ Và từ quan điểm của chúng tôi, mọi thứ không ổn,” theo Bác Sĩ Colleen Smith, bác sĩ tại phòng cấp cứu của Bệnh Viện Elmhurst, nói với báo The New York Times trong một video.

Bác Sĩ Smith chia sẻ cảnh quay từ bên trong bệnh viện, những giường bệnh và phòng mà bà nói đã đầy bệnh nhân vi khuẩn corona. Bên ngoài tòa nhà, xe tải được dung để chứa thi thể của bệnh nhân đã chết.

“Tôi không có hỗ trợ mà tôi cần, và ngay cả vật liệu mà tôi cần để chăm sóc cho các bệnh nhân của tôi,” BS Smith nói tiếp. “Và đây là nước Mỹ và chúng ta đúng ra là quốc gia đi đầu thế giới.”
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mợ nằm im ắng, nét mặt bình thản. Làn da xanh tái và hai má lõm sâu, mợ không còn là mợ của hằng ngày. Mọi người chung quanh đi lại nói năng lao xao một cách nhẹ nhàng, và lũ trẻ trêu chọc nhau cách đó mươi thước cũng không làm dậy lên được khoảng trống âm thầm chung quanh mợ.
Tiếng kẻng ra chơi vừa vang lên, bọn học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, chúng chạy nhảy chơi đùa la hét ầm ĩ quanh căn nhà. Bọn thằng Vinh, Trường, Cảnh… nổi tiếng nghịch ngợm như qủy sứ. Còn tụi con Lành, Lệ, Thúy…thì mê chơi banh đũa, ô làng, nhảy dây…Cả đám học sinh mệnh danh “ Nhất qủy nhì ma thứ ba học trò” nhưng nổi tiếng nhất vẫn là thằng Tèo.
Anh hớt ha hớt hải bước vội vào văn phòng tôi từ thang máy, vừa hào hển thở, anh vừa nói: - Bác sĩ làm ơn gọi giùm hãng của tôi là tôi cáo bệnh hôm nay. Gọi đi bác sĩ, kẻo trễ mất.
Chúng ta học được điều gì giữa khoảng cách đôi bờ sinh tử này. Vẫn có người đi theo con siêu vi chui vào giữa khoảng cách trống đó để kiếm thêm tiền (phần đông là những kẻ đã có sẵn tiền). Lừa đảo vẫn sẩy ra giữa đôi bờ sinh tử.
Cả tuần ở ẩn, sáng trưa chiều tối, anh và em, hai người không xa lạ 24 giờ trên 24 bốn mắt nhìn nhau quen quen mấy mươi năm nay, bỗng tự giam hãm ta với mình cận kề đến đuối sức. Ngày hai buổi cơm hai đứa coi TV quanh quẩn dịch bệnh Tàu cộng, thế sự đó đây toàn cầu mang màu tử khí từ vi khuẩn cô vy 19, Tàu tuyên bố hết bệnh, thế giới bước vào dịch bệnh dãy dụa tức tưởi.
Có một nhà khoa học từng phát biểu:” Cuộc đời này không có gì chắc chắn và tuyệt đối cả, duy chỉ có câu nói này là chắc chắn tuyệt đối”. Trong đạo các thiền sư cũng thường dạy: ”Thế gian này chẳng có gì chắc chắn cả, duy có cái chết là chắc nhất, thật nhất”.
Suốt thời gian qua, với những biến động đáng sợ trên thế giới về dịch Covid-19 – do người Trung Hoa tạp ăn gây ra – bà Trang cảm thấy uất hận nhà cầm quyền Trung cộng nhiều hơn chứ không thể nương vào lòng nhân đạo để bào chửa hoặc bênh vực cho Trung cộng trong sự kiện này.
Bác sĩ gốc Việt Alyssa Nguyễn Phước làm việc trong Phòng Cấp Cứu – ER (Emergency Response) của một bệnh viện tại New York (bà không muốn nêu tên vì lý do tế nhị). Dưới đây là bài phỏng vấn của phóng viên TuAnh Dam, đăng trên tờ NY City Lens ngày 26/3/2020; ianbui dịch lại từ tiếng Anh. Q: Bác sĩ thấy sự khác biệt nào trong phòng cấp cứu trước và sau khi dịch COVID bùng phát? A: Thông thường người ta vô ER vì bất cứ lý do gì. Dập ngón chân, xét nghiệm mang thai, u đầu cách đây hai tuần nay bỗng thấy chóng mặt… Vô gia cư, tâm thần, những thứ mà trong ER chúng tôi thường gặp – tất cả đều biến mất từ ngày có các ca COVID-19 đầu tiên.
Nhà văn Thảo Trường tên thật là Trần Duy Hinh, sinh năm 1936 (giấy tờ ghi 1938) tại Nam Định, Bắc Việt. Ông di cư vào Nam năm 1954, tốt nghiệp trường Bộ binh Thủ Đức, rồi mới bắt đầu cuộc đời cầm bút. Thử Lửa là tác phẩm đầu tay của ông được xuất bản năm 1962. Sau đó ông được mọi người biết đến với các tác phẩm khác như Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp (1966), Vuốt Mắt (1969), Cánh Đồng Đã Mất (1971), Người Khách Lạ Trên Quê Hương (1972), Cát (1974)…
Cả thế giới đang quay quắt trong mùa cúm Vũ Hán (Wuhan Virus). Tôi thích ông ngoại trưởng Mỹ gọi thẳng tên con cúm một cách rạch ròi, cái tên của thành phố từ một đất nước và con người đã và đang mang đại họa đến cho nhân loại. Không cô Vy cô Viếc gì cả. Cũng không mắc công quảng cáo cho bia Corona của Mễ. Loài người có óc kỳ thị. Cứ tai họa nào của thiên nhiên giáng xuống là gán cho giới phụ nữ trong khi ngày 8 tháng 3 mới cách đó vài ngày. Không ai gọi nó là “thằng cúm” mà gọi nó là “con cúm”. “Con cúm” độc địa đang tung hoành khiến loài người trên trái đất này sống trong tâm trạng đang an bình nay đã thành bất an, đang bình thường nay trở thành lo âu, sợ hãi. Nó càng lây lan thì mọi người càng hoảng loạn.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cữa sổ lớn lấp loáng lung linh trong căn phòng trắng tinh khôi, cậu chủ vẫn còn vùi mình trong chăn ấm nệm êm. Hôm nay là chủ nhật, không phải đi làm nên ngủ nướng. Jack tự thưởng cho mình một ngày chủ nhật thoải mái nhất mà cậu ta có thể, cứ như những ngày chủ nhật khác. Jack sẽ ngủ đã đời rồi dậy vệ sinh, ngồi tịnh tâm trước tôn tượng bổn sư, ăn sáng và bước ra vườn.
Anh từng ghé lại Cau Lạc Bộ anh nói chuyện với anh em với tất cả hào khí của người lính. Anh khẳng định:”Sống là chiến đấu, là chấp nhận thử thách”. Đôi khi đời không hiểu ta, ta cũng phải ôm nó vào lòng, ôm chặt nó, há miệng cắn vào nó như xích của tank cạp lấy mặt đường, bùn lầy, tiến về phía trước, tiến về mục tiêu đã qui định.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.