Hôm nay,  

KỊCH

02/03/202009:41:00(Xem: 5144)

 Tiểu Thúy đẩy chiếc xuồng cho nó rời bờ rồi đứng lên, nước mắt lưng tròng nhìn chiếc xuồng từ từ trôi. Thanh Phong trên xuồng tròn mắt ngạc nhiên một tí rồi hét to:

 - Sao em không lên xuồng với anh?

 Tiểu Thúy không trả lời, mắt lệ long lanh, nhoẻn miệng cười nhẹ đượm nét thê lương quay mặt bước đi.

 Bức màn nhung hạ xuống, toàn bộ khán giả đồng loạt đứng lên vỗ tay vang dội cả rạp hát. Vở kịch đã diễn đến buổi thứ chín mươi chín mà khán giả vẫn còn háo hức đón xem, một hiện tượng hiếm thấy xưa nay. Nhà hát kịch Moonlight xưa nay chưa bao giờ có được doanh thu thành công như thế. Báo chí, truyền thông…ồn ào đưa tin vở nhạc kịch: ”Tiểu Thúy Thanh Phong”, đa số khen nức nở, tán dương không tiếc lời. Tờ City Today chạy tiêu đề lớn: ”Thiên diễm tình, chuyện tình Romeo-Juliet thời hiện đaị”. Tờ Elegant Capital khẳng định:” Tiểu Thúy Thanh Phong, vở nhạc kịch thành công nhất mọi thời đaị”. tạp chí Entertiment Now bầu chọn:” Tiểu Thúy Thanh Phong, một nguồn cảm hứng mới cho thế giới cũ kỹ này”. các mạnh xã hội cũng dậy sóng, dân mạng sôi nổi đăng hình, bình luận, trích dẫn và biết bao nhiêu kiểu ăn theo… nhiều câu thoại của vở nhạc kịch trở thành câu nói đầu môi của các bạn trẻ, đaị loại như: “ Tình thiên thu đọng laị phút giây này” hoặc “ Em thà xa anh mà còn giữ bóng hình hơn là bên anh mà không có”…

 Dũng và Vân cũng như nhiều đôi trẻ khác, đã đi xem đến ba lần rồi mà vẫn còn lưu luyến. Vở kịch kể chuyện tình Tiểu Thuý và Thanh Phong, họ yêu nhau tha thiết nhưng phải gánh chịu bao nhiêu đau khổ bởi sự cản trở của gia đình hai bên, những định kiến khắc nghiệt của xã hội, sự bảo thủ và cố chấp của những người xung quanh. Trong quá trình yêu nhau, Tiểu Thúy còn chịu đựng sự đau đớn vì những bóng hồng khác cứ muốn cướp lấy Thanh Phong của nàng. Thanh Phong yêu nàng nhưng bản lĩnh không vững vàng, tình yêu của Thanh Phong dành cho Tiểu Thúy rất tuyệt vời nhưng anh thiếu bản lĩnh, không dám đương đầu với hiện tại khắc nghiệt. Tiểu Thúy nhiều lần rơi lệ vì hoàn cảnh và cả từ Thanh Phong nữa, lần cuối ra bờ hồ, nơi ghi dấu kỷ niệm cuộc tình này. Thanh Phong bước lên xuồng và những tưởng Tiểu Thúy sẽ bước theo như mọi lần. Nào ngờ Tiểu Thúy không lên mà đẩy xuồng xa bờ rồi quay mặt bước đi. 

 Tường Vân tâm sự:

 - Nếu em là Tiểu Thúy, không biết em có đủ can đảm để rời khỏi Thanh Phong? 

 Mặc dù Tiểu Thuý còn yêu Thanh Phong tha thiết, hình bóng ngập trong tâm hồn, kỷ niệm in sâu trong tim…nhưng Tiểu Thúy chấp nhận thà đau một lần, còn hơn ở bên cạnh Thanh Phong mà cứ phải chịu đau hoài. Nụ cười hắt hiu qua làn nước mắt rưng rưng khi đẩy xuống rồi quay đi đã làm lay lòng hàng triệu khán giả, không biết bao nhiêu người đã rơi lệ theo. Văn Vũ cũng không giấu nổi sự xúc động của mình, anh kéo đầu Tường Vân áp sát vào ngực vỗ về:

 - Không sao đâu em, chỉ là một vở nhạc kịch thôi! 

 - Nhạc kịch nhưng có tính thời sự và rất hiện thực, rất đời. Kịch cũng từ đời mà ra, kịch diễn trên sân khấu, đời cũng là một sàn diễn thôi! Tường Vân thủ thỉ

 - Em lý luận sâu sắc thật! Đúng vậy, đời là một sàn diễn lớn. Mỗi người chúng ta đang thủ một vai, cũng có người diễn cùng lúc hai ba vai, họ diễn còn nhuần nhuyễn hơn diễn viên trên sân khấu. Chúng ta vẫn thường bị gạt, chúng ta thường phân biệt giữa đời và sân khấu nhưng đời chính là sân khấu lớn nhất. Nếu anh là Thanh Phong, anh sẽ không để mất Tiểu Thúy đâu. Anh sẽ giữ Tiểu Thúy bằng mọi giá. Tiểu Thúy thật tuyệt vời, tâm hồn trong sáng như vầng trăng, trái tim nhân hậu và thủy chung rất mực. Thanh Phong đã để vuột mất một vật qúy giá của đời mình. 

 Tường Vân nũng nịu:

 - Vậy em thì sao? 

 Văn Vũ nâng cằm cô ta lên, nhìn đắm đuối vào mắt rồi hôn say đắm, sau đó anh ta bảo:

 - Anh sẽ không để em quay đi như Tiểu Thúy đâu! Em bỏ trốn anh sẽ bắt về xích chân em laị. Nếu em bay, anh sẽ bắt nhốt vào lồng. Em là của anh, là chủ nhân của đời anh và cũng là nô lệ của anh. 

 Tường Vân sung sướng quá, lệ long lanh, quàng tay bấu víu chặt thân hình Văn Vũ. Màn đêm dày đặc, hơi sương lành lạnh, những vì sao lung linh trên cao. Hai người ngồi trên sân thượng của quán bar Night City mà cứ ngỡ bến nước nơi Tiểu Thúy đẩy xuồng quay đi.

 Sáng hôm sau, khi vừa bước vào văn phòng. Ngọc Lan chạy laị ôm chầm lấy:

 - Bồ khoẻ không? bồ thấy vở nhạc kịch “ Tiểu Thúy Thanh Phong” thế nào? Tớ thì tiếc cho Tiểu Thúy, giá mà cô ấy chịu nhịn một chút nữa thì cuộc tình đẹp biết bao, laị có cuộc sống vật chất sung túc. Thanh Phong tuy có làm cho cô ấy đau buồn nhưng hoàn cảnh nó thế thì mình phải thế! 

 Tường Vân nói:

 - Tớ không đồng ý với cậu! Tiểu Thúy quay đi là hợp lẽ, là hay hơn cả, dù trái tim tan nát vì yêu Thanh Phong. Thà đau một lần vì xa Thanh Phong còn hơn là ở bên cạnh mà phải đau đớn hoài. Cuộc tình đẹp nào mà chẳng đau thương, nhất là những cuộc tình ngang trái, không theo lề thói thông thường của đám đông. 

 Hai cô bạn còn say sưa bình phẩm chuyện tình, tuy hai cái nhìn khác nhau nhưng đều thương Tiểu Thúy và tiếc cho cuộc tình đẹp không thành. Bất ngờ tay giám đốc marketing từ trong bước ra, hai cô vội chào. Anh ta đã nghe hết những gì hai cô bàn tán nên xen vào:

 - Lỗi chẳng ớ Tiểu Thúy cũng chẳng phải Thanh Phong, tiếc rằng cuộc tình của họ ở vào một môi trường khắc nghiệt, thiếu khoan dung. Gia đình họ phản đối vì sĩ diện, vì ích kỷ, vì cái tôi của mỗi người trong bọn họ quá lớn, vì cái danh dự hão…Họ làm khổ đau con em của họ vì những quan niệm lạc hậu, những định kiến sai lầm còn đậm đặc trong tư tưởng mọi người. Giá Tiểu Thúy Thanh Phong sống ở một môi trường cởi mở và khoan dung như xã hội Âu-Mỹ thì cuộc tình ấy sẽ có cái kết đẹp. 

 Tường Vân và Ngọc Lan tròn xoe mắt thán phục lời nhận xét của anh ta. Họ không ngờ tay giám đốc marketing vốn lạnh lùng với tính toán lời lỗ, quanh năm chỉ lo những con số và đồng tiền… ấy vậy mà có cái nhìn sâu sắc và nhân bản đến thế. Y là tay chơi có hạng, nổi tiếng phóng túng và buông thả, thế mà biết thông cảm cho cuộc tình “ Tiểu Thúy Thanh Phong”, chứng tỏ y cũng mê vở nhạc kịch này. Hai cô đồng thanh:

 - Làm việc với anh bao lâu nay, tụi em không ngờ anh laị có cái nhìn đầy tình người như thế, những tưởng anh là dân chơi, nào có biết anh cũng có trái tim nồng ấm nên mới cảm thông cho cuộc tình lỡ ấy! 

 Tay giám đốc cười cười nói:

 - Tối thứ bảy này là buổi diễn cuối cùng, vở nhạc kịch đã đạt kỷ lục lớn nhất về lượng khán giả, doanh thu, số buổi diễn…Từ trước đến nay chưa có vở nào được như thế cả! 

 Vở nhạc kịch làm cho xã hội lên cơn sốt, hàng loạt doanh nghiệp nắm bắt cơ hội ăn theo, quảng cáo rầm rộ. Không biết bao nhiêu quán cà phê Tiểu Thúy,  phòng trà Thúy Phong, quán nhậu Thanh Phong, nhà hàng Nguyệt Đoạn Hồ…mọc ra hoặc là đổi tên theo vở nhạc kịch “ Tiểu thúy Thanh Phong”. Rồi thời trang của các nhân vật trong vở nhạc kịch cũng được lăng xê, giới trẻ mê như điếu đổ, các cữa hàng thời trang hút hàng. Hãng phim Oriental Star cũng nhảy vào cuộc, họ thương lượng với tác giả vở nhạc kịch để dựng thành phim. Một tác gia khác viết “ Hậu Tiểu Thúy Thanh Phong” cơn sốt cuốn hút tâm trí của mọi người, làm lu mờ những sự kiện quan trọng của chính trường, chuyện Hồng Long và Đaị Bàng đánh nhau, chuyện cướp biển cướp đảo vốn kinh hoàng thế mà cũng chìm lỉm dưới làn sóng hâm mộ “Tiểu Thúy Thanh Phong”.

 Bữa cơm tối cả nhà quay quần đầm ấm và vui vẻ. Chị em Tường Vân tíu tít không ngớt chuyện tình Tiểu Thúy Thanh Phong. Bà Thảo Hương, mẹ của Tường Vân xưa nay chỉ nội trợ ở nhà , rất mùi mẫn với những vở cải lương “Lan và Điệp” hay những bộ phim Hồng Kông, Đài Loan… Lần đầu được chị em Tường Vân đưa đi xem nhạc kịch, ban đầu bà tỏ vẻ không hứng thú nhưng càng xem về sau thì thích ra mặt, cứ tặc lưỡi:

 - Thương con Tiểu Thúy quá, người đâu xinh đẹp, dễ thương mà laị khổ đau đến thế!”  Cuối buổi thì khóc, mắt đỏ hoe, cả tuần sau bà còn nhắc mãi:

 - Sao gia đình họ lạnh lùng quá vậy? con cái mình sao nỡ ngăn cản, cách chia. Chúng yêu ai miễn chúng sống hạnh phúc là được rồi, hà cớ gì phải quan niệm nọ kia chi cho khổ! 

 Giữa bữa cơm bào còn bảo:

 - Mẹ hổng biết chuyện tình Romêo-Juliet bên tây thế nào, chứ chuyện tình Tiểu Thúy Thanh Phong này đẹp và đau buồn quá, tuy không sầu thảm như “ Lan và Điệp” nhưng da diết hơn. Ánh mắt Tiểu Thúy khi đẩy chiếc xuồng bên hồ Nguyệt Đoạn ám ảnh mẹ suốt cả tuần nay. 

 Ông Thanh Tịnh, chồng bà Thảo Hương phì cười:

 - Chỉ là một vở nhạc kịch thôi mà, bọn diễn viên nó diễn xong, nhận thù lao rồi đi chơi. Mọi người thì ở laị bàn tán, thương vay khóc mướn nghĩa là sao? Thiên hạ mê cả rồí.

 Em gái Tường Vân không chịu:

 - Ba nói vậy chứ vở nhạc kịch ấy hay lắm, rất đời. Những chuyện tình như vậy có trong đời thường rất nhiều, giả sử con của ba ở vào hoàn cảnh ấy thì ba sẽ xử sự như thế nào? 

 Ông Thanh Tịnh không trả lời, lát sau mới nói: 

 - Vở nhạc kịch trên sân khấu buồn vậy nhưng đôi khi ở đời cũng có những bi kịch còn buồn đau hơn. Thiên hạ tỉnh mà mình mê thì  mình chính là kẻ mê nhất, thiên hạ mê mà mình tỉnh thì mình vẫn là kẻ mê. Nói thì hay vậy nhưng nếu gặp hoàn cảnh như Tiểu Thúy Thanh Phong thì ba vẫn hành xử như ba mẹ của họ. Ba thật sự không biết mình có đủ rộng lượng khoan dung hơn cha mẹ không? 


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 03/01/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ ngày gặp lại bà, ông cảm thấy mình trở lại tuổi thanh xuân tràn trề sinh lực. Trái tim ông đã đóng băng từ lâu, nay bỗng tan ra dưới nắng xuân hồng ấm áp dịu êm… Dường như ông không còn khái niệm về tuổi tác của ông và bà. Trong mắt ông, bà vẫn là cô gái ngày xưa, người yêu của ông cách đây hơn ba mươi năm...
Bữa đó tôi bỗng nổi hứng… xí xọn đi làm móng tay móng chân để ăn Tết. Nhưng vì hoàn cảnh trại tỵ nạn, dụng cụ làm móng cũ kỹ, không đảm bảo vệ sinh, nên vài hôm sau, ngón tay trỏ bên bàn tay phải của tôi bị sưng mủ và hơi bị nhức.
Mùa Xuân con mèo sắp về. Con mèo được thương yêu chiều chuộng, con mèo ở trong nhà, được chủ nhà chăm sóc và được thương yêu. Tiếng kêu của con mèo không được vui lắm, nhưng năm con mèo thì nhiều người làm ăn khá. Không hiểu tại sao người nào tuổi mèo chuẩn bị cho năm mới đều làm ăn khá. Nhiều người thích nuôi mèo trong nhà, có người làm chuồng nuôi mèo để ở nhà để xe, hay làm riêng ở ngoài vườn.
Cũng quán nhỏ, nhạc buồn, réo rắt làm rung động tâm hồn người viễn xứ, tha hương. Bên ly cà phê đen, nhỏ giọt từ cái “phin” Inox cầu kỳ, sang trọng. Bất chợt nhớ những câu thơ Bùi Giáng: “Cà phê vô tận mưa nguồn/ Thành thân vô lượng vui buồn gọi nhau...” và “Cà phê nhớ buổi hôm nay/ Chén trà xin hẹn ngày rày năm sau”. Lòng bỗng nôn nao nhớ... một góc phố Sài Gòn, một quán cà phê quen thuộc, để hú gọi bạn bè, cùng ngồi ôn lại kỷ niệm của thời xa xưa, xa lăng lắc...
Bồ cũ của cô dọa sẽ theo cô miết, cho tới khi cô nối lại tình xưa. Cô rét quá, không dám lui tới những con đường tình ta đi. Thấy anh lòng vòng ở sân trường, cô mặt mày xanh mét, chạy lại anh lớp trưởng, hớt hơ, hớt hải, bệnh nhức đầu kinh niên của cô tái phát, nhờ anh nói giúp, xin thầy chủ nhiệm cho cô nghỉ vài ngày...
Tôi không nhớ lần sau cùng ra bưu điện mua tem gửi thư cho ai, lúc nào và viết gì trong đó trừ một lần cách đây gần 3 năm ở Sài Gòn khi đi gửi chuyển phát nhanh một tập thơ của một người bạn nhờ gửi tặng cho một người bạn khác. Cũng là gửi thư nhưng không chính thức...
Ba đứa chơi thân với nhau tự thuở nào, thiên hạ ai cũng bảo ba đứa ấy như hình với bóng, họ còn kháo nhau là mật thiết hơn cả tam tinh, tam điểm, tam tụ, tam anh…
Tin dược sĩ Cần qua đời vì Covid khiến ai cũng xót xa. Thương tiếc thì rất nhiều, nhưng cũng có người chặc lưỡi "Thôi thì xem như ảnh được giải thoát!". Phải, giải thoát khỏi sự hành hạ của cơn bệnh Parkinson từ gần hai thập niên qua.
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn...
Tôi muốn giới thiệu đến mọi người về hồ Sammamish ở trước của nhà tôi, mà nhóm bạn văn ở Seattle chúng tôi đặt tên cho là Dòng Sông Thanh Thủy (Một tựa sách của nhà văn Nhất Linh). Cái hồ nhỏ thôi, dài có mười một cây số và rộng hơn hai cây số, ở về phía đông của hồ Washington, thuộc tiểu bang Washington, miền tây bắc nước Mỹ...
Các tòa cao ốc mọc lên như nấm, đường sá, các cao tốc được xây dựng thêm trên cả hai miền Nam Bắc. Rất nhiều triệu phú và tỷ phú đô la Việt Nam được lên danh sách của tạp chí uy tín quốc tế Forbes, thì có lý nào tệ nạn hối lộ, xin tiền này còn sống sót được. Nếu xảy ra, chỉ cần một cái bấm nút trên bàn phím, vài giây sau, mọi người Việt hải ngoại hay trong nước đều có thể đọc được chuyện gì xảy ra ở Việt Nam...
Nhân dịp đi công chuyện nhà, Tín ghé qua huyện Cù Châu để thăm Thiệp, cháu kêu Tín bằng cậu đang làm việc tại huyện này. Thiệp là công an biên phòng đã đóng lon trung úy. Gặp lại người cậu sau gần mười năm xa cách...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.