Hôm nay,  

Tướng Quân Pháp Steven J. Lepper (về hưu): chính quyền Trump đã phạm tội ác chiến tranh

13/01/202612:25:00(Xem: 1131)
blank

Tướng Quân Pháp Steven J. Lepper (về hưu): chính quyền Trump đã phạm tội ác chiến tranh vì ngụy trang chiến đấu cơ làm phi cơ dân sự, giấu vũ khí trong thân phi cơ thay vì để lộ, và dội bom 2 lần vào 1 ghe của dân Venezuela để giết 2 người sống sót.

Theo phóng viên Carl Gibson của Alternet: Tướng về hưu nói chính quyền Trump đã phạm tội ác chiến tranh. Chính quyền của Tổng thống Donald Trump hiện đang bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh sau khi những chi tiết mới về một chiến dịch ở vùng biển Caribe được tiết lộ.

Tờ New York Times đưa tin hôm thứ Hai 12/1/2026 rằng Bộ Quốc phòng (DOD) hiện đang bị cáo buộc đã ngụy trang phi cơ quân sự thành phi cơ dân sự khi thực hiện một trong những cuộc tấn công gây tranh cãi nhằm vào các ghe ngư dân Venezuela bị nghi chở ma túy. Cuộc tấn công này đã giết chết 11 người vào tháng 9 năm ngoái, và được cho là đã giấu vũ khí trong thân chiến đấu cơ thay vì để lộ ra dưới cánh. Đây cũng là cuộc tấn công mà Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth được cho là đã cho phép thực hiện cuộc tấn công thứ hai để giết chết hai người sống sót đang bám vào mảnh vỡ của ghe.

Tuy nhiên, những chi tiết về cuộc tấn công này – vốn chưa được báo cáo cho đến nay – đã gây ra báo động đối với nhiều chuyên gia pháp lý. Tờ NY Times đưa tin rằng hành động ngụy trang phi cơ quân sự để xóa bỏ mọi dấu hiệu quân sự là một tội ác chiến tranh được gọi là "ngụy trang phản trắc" (perfidy).

Thiếu tướng Steven J. Lepper (đã nghỉ hưu), người từng làm việc trong quân đoàn Thẩm phán Quân pháp (JAG: Judge Advocate General), nói với tờ NY Times rằng nếu Bộ Quốc phòng tiến hành một cuộc tấn công bằng chiến đấu cơ được ngụy trang thành phi cơ dân sự, thì đó sẽ được coi là tội ác chiến tranh theo các tiêu chuẩn xung đột vũ trang hiện hành.

“Che giấu danh tính là một yếu tố của sự ngụy trang phản trắc,” Lepper nói. “Nếu phi cơ bay phía trên không thể được nhận dạng là phi cơ chiến đấu, thì nó không nên tham gia vào hoạt động chiến đấu.”

Theo tờ NY Times, chiếc ghe nói trên đã nhìn thấy phi cơ khi nó bay qua, khiến nó quay đầu và hướng về phía Venezuela trước khi cuộc tấn công diễn ra. Sau cuộc tấn công đầu tiên, hai người sống sót được nhìn thấy nổi trên mặt nước cạnh mảnh vỡ của con tàu trong khoảng 40 phút trước khi cuộc tấn công thứ hai thổi bay họ xuống nước.

Thư ký báo chí Lầu Năm Góc Kingsley Wilson khẳng định với tờ NY Times rằng cuộc tấn công được thực hiện theo đúng tất cả luật pháp trong nước và quốc tế hiện hành, mặc dù Wilson không trực tiếp đề cập đến cáo buộc về sự ngụy trang phản trắc.

“Quân đội Hoa Kỳ sử dụng nhiều loại phi cơ tiêu chuẩn và không tiêu chuẩn tùy thuộc vào yêu cầu nhiệm vụ,” Wilson nói. “Trước khi đưa vào sử dụng, mỗi phi cơ đều trải qua một quy trình mua sắm nghiêm ngặt để đảm bảo tuân thủ luật pháp trong nước, các chính sách và quy định của bộ, và các tiêu chuẩn quốc tế hiện hành, bao gồm cả luật xung đột vũ trang.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa đào đã nở lác đác trong vườn, trên triền đồi, dọc bên đường. Hoa đào đã khai mà vẫn " bất tri hà xứ khứ" cái "Nhân diện năm xưa". Nhân diện nào? nhân diện của ai? ôi chao cái nhân diện của những gã lãng tử, của những kẻ lạc trong cõi tình, của những tên lang thang trong chốn tâm tư của vùng phương ngoại!
Để phòng ngừa, Thủ tướng Angela Merkel (CDU) tự cách ly ở nhà vào Chủ nhật vì bà ta đã tiếp xúc với một bác sĩ bị nhiễm coronavirus. Bác sĩ đã tiêm vắc-xin (vaccine) cho thủ tướng để phòng ngừa chống lại phế cầu khuẩn (Pneumococcal) vào thứ Sáu hiện đã được xét nghiệm dương tính với virus, phát ngôn viên của Merkel, Steffen Seibert cho biết hôm Chủ nhật 22.03.2020.
Trải thảm đỏ rước họa vào nhà, hăng hái sốt sắn tham gia Con Đường Tơ Lụa Mới, rồi cả nước Ý Đại Lợi đang ôm nhau khóc (bằng tiếng Ý) vì đã thấy một vành đai với gần năm ngàn cái quan tài – con số chính xác là 4825 tính đến sáng ngày 22 tháng 3 năm 2020 – cùng thái độ trơ trẽn và tráo trở của “đối tác thương mãi” Trung Hoa.
Tính tới Thứ Bảy, ngày 21 tháng 3 năm 2020, tại Hoa Kỳ có 311 người thiệt mạng vì dịch corona. Số người chết nhiều nhất là tiạ tiểu bang Washington với 94 người, sau đó là New York với 53, theo CNN cho biết. Tổng số người bị lây vi khuẩn corona tại Mỹ lên tới 25,772.
Theo như các nhà khoa học dự đoán, tỷ lệ tử vong ở khoảng 3,6%, tức là cứ 100 người nhiễm bệnh thì có 3 đến 4 người tử vong. Do đó, COVID-19 nguy hiểm hơn bệnh cúm thông thường khoảng 30 lần.
Chiều thứ Năm 19/3 Thống đốc California Gavin Newsom ra lệnh cấm túc với 40 triệu cư dân tiểu bang. Bắt đầu ngay lập tức và ông không đưa ra thời hạn khi nào sẽ chấm dứt lệnh này.
Công ty tiện ích này cũng thông báo rằng họ sẽ hoãn các đợt cắt điện không quan trọng theo kế hoạch nhưng sẽ tiếp tục công việc khẩn cấp quan trọng có ảnh hưởng đến an toàn công cộng.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết.
Trong lúc khó khăn, cựu Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn biết rằng một số người cao niên đã không thể mua được gạo, TNS Janet Nguyễn đã hợp tác với Trung Tâm Coast Surgery, Hiệp Hội Cảnh Sát Garden Grove và Hiệp Hội Cảnh Sát Santa Ana vv… để mua được một số gạo (10lb/bao) để cung cấp miễn phí cho những vị cao niên.
Đại dịch Coronavirus hoành hành khắp nơi trên thế giới, cả tuần nay đi đâu cũng nghe nói về cúm Coronavirus, trên 60 tuổi nên ở nhà, khi nào có việc thật cần mới ra đường như đi bác sĩ, mua thuốc, mua thực phẩm, ngừơi chết từ Tàu, Vũ Hán, Hồ Bắc, chết từ Việt Nam, Đại Hàn, Ý, Đức , Mỹ, v.v...
Thở có chánh niệm (mindful breathing) có lẽ là một giải pháp phòng vệ tối ưu trong lúc này. Như chúng ta đã biết, thực hành mỗi ngày giúp duy trì khả năng trở về với thực tại, chấp nhận cảm xúc khi nó đến và đi
Đã tới năm 2020, mà vẫn còn một số bài viết mới phát tán trên mạng, và tác giả bài viết ấy chỉ dựa vào con số 16% lượng nước sông Mekong đổ xuống từ Trung Quốc, để bảo rằng ảnh hưởng chuỗi đập khổng lồ Vân Nam là không đáng kể, đó như một biện minh che chắn cho những việc làm sai trái của Bắc Kinh trên dòng Mekong trong suốt hơn 3 thập niên qua
1) "Vi khuẩn này *nguồn gốc* đến từ Trung Quốc! Vậy có gì sai khi gọi nó là “Trung Quốc”? Điều này đúng. NHƯNG vấn đề ở chỗ: dù vô tình hay cố ý, tên gọi này kích động sự kỳ thị chủng tộc đối với người Châu Á, dẫn đến việc người Mỹ gốc Á (thuộc MỌI nguồn gốc dân tộc) và các người Á Châu khác bị tấn công hành hung dữ dội: https://people.com/…/coronavirus-racist-attacks-against-as…/
Hôm Thứ Năm, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa ra cảnh giác toàn cầu kêu gọi tất cả công dân Mỹ “không được đi ra nước ngoài” và những ai còn ở hải ngoại thì hãy trở về Hoa Kỳ ngay lập tức nếu không họ có thể bị kẹt ở ngoại quốc “vô thời hạn.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.