Hôm nay,  

Chicago: Thêm nhiều người Mỹ gốc Việt bỏ đảng Cộng Hòa để vào đảng Dân Chủ. Trong năm 2025, dân nghèo gốc Việt kinh hoàng vì Trump cắt Medicaid, trợ cấp thực phẩm

09/01/202616:21:00(Xem: 3139)
blank

Chicago: Thêm nhiều người Mỹ gốc Việt bỏ đảng Cộng Hòa để vào đảng Dân Chủ. Trong năm 2025, dân nghèo gốc Việt kinh hoàng vì Trump cắt Medicaid, trợ cấp thực phẩm
  

Bản tin sau đây của nhà báo Layna Hong trên báo Medill Reports Chicago, nhan đề "Historically Republican Vietnamese American community shifting left, according to AAPI Data" (Cộng đồng người Mỹ gốc Việt vốn theo đảng Cộng hòa đang chuyển hướng sang cánh tả, theo dữ liệu của AAPI Data). Bản tin dịch như sau.

Mai Lê, 29 tuổi, mới đến Mỹ chưa đầy một năm khi Donald Trump được bầu làm tổng thống nhiệm kỳ đầu tiên.

“Tôi đã thích ông Trump rồi, nhưng lúc đó tôi chưa hiểu hết các chính sách của ông ấy,” Lê nói bằng tiếng Việt. “Tôi chỉ thích cách ông ấy nói chuyện và sự quyết đoán, mạnh mẽ của ông ấy.”

Lê đến từ Việt Nam và hiện đang làm việc tại một tiệm làm móng ở vùng ngoại ô. Cô cho biết trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trump, cô cảm thấy “mọi thứ đều tốt hơn”. Năm 2020, Lê không thể bỏ phiếu nhưng vẫn muốn thể hiện sự ủng hộ của mình đối với Trump bằng cách khác. Vì vậy, cô đã đến thủ đô Washington, D.C. vào ngày 6 tháng 1 năm 2021 để tham gia một cuộc biểu tình biến thành cuộc bạo loạn. Sau đó, Lê bị bắt và bị kết án tù vì vai trò của mình trong cuộc bạo loạn.

“Nó đông đúc như một buổi hòa nhạc của BLACKPINK,” Lê nói. “Bạn cảm nhận được không khí đó, và bạn muốn đóng góp phần của mình để ủng hộ.”

Lê, hiện đang sống ở vùng ngoại ô Chicago, không phải là trường hợp cá biệt trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, những người từ lâu đã có xu hướng chính trị bảo thủ.

Trong số bảy người châu Á bị bắt vì cuộc bạo loạn tại Điện Capitol, năm người trong số đó là người gốc Việt, bao gồm cả Lê, theo phân tích từ Trường Luật Đại học Seton Hall (Seton Hall University School of Law).

Ngay cả Trump cũng nhận thấy sự yêu thích của cộng đồng người Việt đối với chính trị cánh hữu. Năm ngoái, Trump đã đến thăm Eden Center, một trung tâm mua sắm chủ yếu của người Việt ở ngoại ô Washington, D.C., như một phần trong chiến dịch tranh cử tổng thống của mình.

“Cộng đồng người Việt yêu quý tôi, tôi cũng yêu quý họ,” Trump nói.

Van Huynh, giám đốc điều hành của Hiệp hội người Việt Illinois (VAI: Vietnamese Association of Illinois), cho biết vào những năm 1980s và 1990s, khi nhiều người tị nạn Việt Nam định cư ở Mỹ, Đảng Cộng hòa đang nắm quyền, vì vậy có một cảm giác trung thành ngầm.

“Điều mọi người nói đến là Đảng Cộng hòa là đảng đã cho phép họ đến Hoa Kỳ,” Huynh nói. “Tôi nghĩ bây giờ, Đảng Cộng hòa đã rất khác.”

Và chính trị của người Mỹ gốc Việt cũng đang thay đổi, theo dữ liệu AAPI năm 2024. Nhiều người Mỹ gốc Việt xác định và có xu hướng ủng hộ Đảng Dân chủ hơn là Đảng Cộng hòa.

Tại Chicago, các nhà hoạt động người Mỹ gốc Việt đang cố gắng đoàn kết cộng đồng của họ để vận động chống lại các chính sách của chính phủ gây hại cho họ, như cắt giảm ngân sách công và các chính sách nhập cư khắc nghiệt.

Sự phụ thuộc vào các dịch vụ trợ cấp xã hội bất chấp xu hướng ủng hộ Đảng Cộng hòa.
Làn sóng người Việt Nam nhập cư lớn nhất vào Mỹ đến cùng với Đạo luật Người tị nạn năm 1980. Các đạo luật khác được thông qua trong thời gian đó đã cung cấp thêm hỗ trợ tài chính và hỗ trợ tái định cư cho những người tị nạn bắt đầu cuộc sống mới.

“Họ là những người đến từ một cuộc chiến tranh và rất biết ơn đất nước thứ hai đã chấp nhận họ,” Huynh nói.

Ngay cả sau khi các chương trình hỗ trợ người tị nạn này bị giải thể, nhiều người Mỹ gốc Việt, đặc biệt là người cao tuổi, vẫn tiếp tục được hưởng lợi từ các chương trình của chính phủ như Medicaid và phiếu thực phẩm. Hiện nay, các chương trình đó đang bị tấn công bởi chính quyền Đảng Cộng hòa hiện tại.

“Mọi người, đặc biệt là những người có thu nhập thấp, đã chứng kiến ​​​​qua nhiều năm các chương trình được tạo ra rồi lại bị xóa bỏ,” Huynh nói. “Và thách thức là làm thế nào để họ lên tiếng chống lại điều đó.”

VAI cố gắng giúp lấp đầy những khoảng trống đó. Chương trình lớn nhất của họ là chăm sóc người cao tuổi tại nhà.

“Tôi nghĩ cộng đồng người Việt Nam là đại diện cho một xu hướng lớn hơn ở Hoa Kỳ,” Huynh nói. “Có một dân số già đang rất lo ngại về các chương trình và dịch vụ dành cho họ.”

Huynh cho biết phần lớn công việc mà VAI làm là giúp mọi người kết nối kinh nghiệm sống của họ với các vấn đề chính sách hiện tại như nhập cư và chăm sóc sức khỏe. Đó là một thách thức – một thách thức mà Huynh, 36 tuổi, nhận thức rất rõ.

Cô nói rằng mẹ cô ủng hộ việc cắt giảm các phúc lợi công cộng vì bà tin rằng mọi người lợi dụng hệ thống – mặc dù bản thân bà cũng từng dựa vào phiếu thực phẩm khi Huynh còn nhỏ.

“Tôi hỏi bà ấy, vậy đó có phải là điều bà đã làm không? Bởi vì chúng ta đã từng nhận phiếu thực phẩm,” Huynh nói. “Và bà cụ nói, ‘À, điều đó khác. Tôi cần nó.’”

Cộng đồng gắn bó hơn về chính trị.
Theo APIA Vote, người Việt Nam là nhóm dân tộc châu Á lớn thứ sáu ở Illinois, với nhiều người sống ở khu vực Chicago. Nhiều người tị nạn Việt Nam đã định cư ở khu Uptown của thành phố sau chiến tranh, nơi họ thành lập Asia on Argyle, một con phố đi bộ với chủ yếu là các nhà hàng, cửa hàng và tổ chức của người Việt Nam. Nơi này đôi khi được gọi là khu phố người Hoa thứ hai của Chicago.

Mặc dù khu vực phía Bắc vẫn giữ vững danh tiếng là trung tâm cộng đồng người Đông Nam Á ở Chicago, nhưng dân số người Việt ở đây hiện nay không còn tập trung đông đúc như những năm 1990.

Cha mẹ của Hac Tran đã rời Việt Nam vào ngày chiến tranh kết thúc và định cư ở Chicago, nơi họ tham gia rất tích cực vào tổ chức VAI (Vietnamese Association of Illinois) trong suốt thời thơ ấu của Tran.

“Theo kinh nghiệm của tôi khi lớn lên trong cộng đồng người Việt, đặc biệt là khi tham gia VAI (Hội Người Mỹ gốc Việt), mỗi dịp Tết Nguyên đán, mỗi kỳ nghỉ lễ, cộng đồng luôn rất gắn bó,” Tran, 39 tuổi, cho biết. “Nhưng tôi cảm thấy điều đó đã thay đổi theo thời gian. Nhiều người đã chuyển đi khỏi Chicago và khu vực này.”

Tran làm việc chặt chẽ với các cửa hàng và doanh nghiệp ở Argyle thông qua HAIBAYÔ, một sáng kiến ​​​​dành riêng cho việc bảo tồn lịch sử văn hóa của con phố này như một trung tâm của người Mỹ gốc Việt ở Chicago.

Mặc dù có sự phân cực chính trị, những người như Tran vẫn muốn duy trì và xây dựng cộng đồng.

Tran cho biết anh biết nhiều người Việt bỏ phiếu cho Trump.

“Tôi biết ai là người Cộng hòa trên con phố Argyle này,” anh nói. “Tôi biết ai là người ủng hộ Trump, nhưng tôi không cố gắng chủ động tham gia vào việc ‘Tại sao bạn lại bỏ phiếu cho người này?’”

Anh nói rằng anh không coi những người Việt ủng hộ Trump là kẻ thù.

“Đó là nhiệm vụ của thế hệ thứ hai chúng ta phải có những cuộc trò chuyện khó khăn với những người lớn tuổi và nói chuyện với họ, giải thích cho họ những điều mà họ có thể chưa biết,” Tran nói.

Việc có các thành viên gia đình theo khuynh hướng cánh hữu là một trải nghiệm gần như phổ biến đối với người Mỹ gốc Việt, dù là gia đình trực hệ hay gia đình mở rộng.

“Gia đình tôi khá thiên tả, và họ luôn bỏ phiếu cho Đảng Dân chủ,” Tran nói. “Tất nhiên, có một số người trong gia đình tôi bỏ phiếu cho cánh hữu, nhưng họ là những trường hợp ngoại lệ.”

Randy Kim lớn lên ở vùng ngoại ô Chicago và tự nhận mình là người Mỹ gốc Việt-Khmer thuộc cộng đồng LGBTQ+. Anh cho biết anh cố gắng không tiếp xúc với các thành viên cộng đồng bảo thủ, mặc dù anh biết sự tồn tại của họ.

“Tôi là người quan sát nhiều hơn. Tôi không nghĩ mình phải thỏa hiệp các giá trị của mình để phù hợp với một số điều nhất định,” Kim nói. “Nhưng tôi vẫn có thể giữ thái độ lịch sự và nhã nhặn.”

Lịch sử ảnh hưởng đến chính trị như thế nào? Nhìn chung, điều này khá phức tạp.

Tran chỉ ra lịch sử, chính trị Việt Nam và thậm chí cả lỗi dịch thuật là những lý do có thể giải thích tại sao một số người Việt hải ngoại lại có xu hướng ủng hộ Đảng Cộng hòa. Cùng một từ “cộng hòa” được sử dụng trong cả tên chính thức của Cộng hòa miền Nam Việt Nam trước đây và Đảng Cộng hòa (GOP). Nhiều người tị nạn Việt Nam di cư sau chiến tranh có tâm lý chống cộng sâu sắc và do đó coi các chính sách và cương lĩnh của Đảng Dân chủ tương tự như chính phủ mà họ đã chạy trốn.

Tran nhấn mạnh tầm quan trọng của việc “cố gắng hiểu tại sao mọi người lại bỏ phiếu như vậy và hiểu kinh nghiệm sống của họ”.

“Khi bạn có những cuộc trò chuyện đó để cố gắng giải thích cho họ rằng phe cánh tả (Mỹ) trên thực tế không phải là Đảng Cộng sản Việt Nam,” ông nói.

Cũng có sự khác biệt giữa các làn sóng nhập cư. Năm mươi năm sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, người Việt Nam có nhiều khả năng nhập cư thông qua người thân trong gia đình hoặc vì công việc, trái ngược với việc tìm kiếm tị nạn, theo nghiên cứu năm 2023 của Đại học California tại Berkeley.

Nhưng ngay cả khi không còn bóng dáng chiến tranh, những người nhập cư Việt Nam gần đây hơn, như Le, cũng có thể chia sẻ những cảm xúc tương tự với các thế hệ trước.

“Việt Nam rất đẹp, nhưng đó là một quốc gia cộng sản nên không có tự do,” cô nói. “Tôi muốn một tương lai tốt đẹp hơn.”

Và mặc dù người Mỹ gốc Việt ban đầu đến Mỹ với tư cách là người tìm kiếm tị nạn và người tị nạn, phần lớn cộng đồng người Việt hải ngoại ngày nay đều có giấy tờ hợp pháp hoặc quốc tịch Mỹ.

Đối với Le, đây là lý do tại sao cô tin tưởng vào chính sách nhập cư của Trump.

“Tôi là người nhập cư, bố mẹ tôi là người nhập cư, vì vậy tôi không thể ghét người nhập cư,” cô nói. “Nhưng bạn phải đến đây một cách hợp pháp.”

Các đặc vụ liên bang đã đến Chicago vào đầu tháng 9 như một phần của “Chiến dịch Midway Blitz” của Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE), với mục tiêu bắt giữ những người nhập cư lậu và trấn áp các thành phố bảo vệ người nhập cư. Các đặc vụ đã bắt giữ và đe dọa người dân khắp thành phố và vùng ngoại ô, bao gồm cả các khu phố phía Bắc nơi có cộng đồng người nhập cư sinh sống.

Vào tháng 10, Dân Biểu tiểu bang Illinois Hoan Huynh (không có quan hệ họ hàng với Van Huynh) cáo buộc rằng các đặc vụ liên bang đã chĩa súng vào ông và nhân viên của ông khi ông đang lái xe qua các khu phố Irving Park và Albany Park để cảnh báo các thành viên cộng đồng về ICE.

Các cộng đồng người tị nạn Đông Nam Á trên khắp cả nước đã bị nhắm mục tiêu trục xuất, như ở California, Minnesota và Rhode Island.

Van Huynh của VAI cho biết một phần công việc của tổ chức của cô là giữ an toàn cho các thành viên cộng đồng thông qua mạng lưới hỗ trợ.

“Chúng tôi đang tạo ra các mạng lưới để mọi người có thể gọi cho nhau, kiểm tra tình hình của nhau,” Huynh nói. “Chúng tôi đang xây dựng điều đó ở cấp cộng đồng, đặc biệt là xung quanh các vấn đề chính trị này.”

Hướng tới những mục tiêu chung
Đi dọc phố West Argyle, bên cạnh các thông báo tuyển dụng và tờ rơi sự kiện bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, nhiều doanh nghiệp cũng thể hiện sự ủng hộ đối với Dân Biểu tiểu bang Huynh trên cửa sổ của họ. Huynh, một đảng viên Dân chủ tiến bộ, đã đại diện cho khu vực phía Bắc Chicago từ năm 2023 và là quan chức gốc Việt đầu tiên được bầu vào chính quyền tiểu bang Illinois.

Năm 2024, ông Huynh đã tái đắc cử với số phiếu áp đảo trước ứng cử viên Đảng Cộng hòa, Terry Le (không có quan hệ họ hàng với Mai Le), người cũng là người gốc Việt.

“Rõ ràng là với tư cách là người đương nhiệm, việc giành được phiếu bầu dễ dàng hơn, nhưng ngay cả trong cuộc bầu cử đầu tiên, ông ấy cũng đã giành chiến thắng với tỷ lệ phiếu bầu rất cao,” Huy Nguyen, chánh văn phòng của ông Huynh, cho biết.

Năm 2022, ông Huynh thắng cử với 90,5% số phiếu. Năm sau đó, ông thắng với 87,7%.

Nguyen cho biết ông Huynh thu hút cử tri người Mỹ gốc Việt ở Chicago bằng cách giải quyết các vấn đề mà họ quan tâm, chẳng hạn như nhà ở giá cả phải chăng và tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe.

“Ngay cả khi họ không hiểu rằng Đảng Cộng hòa có thể đang cố gắng tước bỏ những quyền lợi đó,” Nguyen nói, “họ hiểu rằng ông Hoan đang đấu tranh cho những điều này ở Springfield.”

Giống như tất cả các cộng đồng khác, cộng đồng người Việt cũng có những điểm phức tạp. Van Huynh cho biết cô nhận thấy nhiều người lớn tuổi bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa trong những năm gần đây khi VAI đưa người dân đi bỏ phiếu.

“Nhiều người Việt Nam nhận thông tin từ YouTube và các mạng lưới tin tức sai lệch không chính thức, những kênh này thường kích động những nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của chúng ta,” Van Huynh nói.

Đôi khi, Van Huynh cho biết những người Mỹ gốc Việt trẻ tuổi lớn lên ở Mỹ có thể hiểu rõ hơn về các vấn đề hệ thống như quá trình đô thị hóa và cắt giảm ngân sách và cách chúng ảnh hưởng đến trải nghiệm sống của những người lớn tuổi.

Tuy nhiên, thế hệ trẻ thiếu các công cụ để bắt đầu các cuộc trò chuyện về vấn đề này với cộng đồng của họ.

“Nhiều người trẻ không thông thạo tiếng Việt, và điều đó khiến họ rất khó kết nối với những người lớn tuổi trong cộng đồng,” Van Huynh nói, “nhưng cũng khó kết nối với gia đình của họ, để có thể nói chuyện với họ về những vấn đề mà họ quan tâm.”

Ngoài việc trò chuyện với nhau, việc công khai phản đối các vấn đề chính trị và xã hội cũng có thể khó khăn, theo Sarah Nguyễn (không có quan hệ họ hàng với Huy Nguyen), một nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học Washington, người đã nghiên cứu cách các cộng đồng người Việt hải ngoại tiếp nhận và chia sẻ thông tin.

“Có rất nhiều người ở Mỹ rất phản đối việc người Việt Nam đến Mỹ,” Sarah Nguyễn nói. “Vì vậy, một cách để tồn tại, có thức ăn trên bàn, có mái nhà che đầu, không bị tấn công trên đường phố, là phải giữ im lặng, không nói về chính trị.”

Nhưng với tư cách là nhóm dân tộc châu Á lớn thứ tư ở Mỹ và đang ngày càng phát triển, tiếng nói của người Mỹ gốc Việt đang trở nên có ảnh hưởng chính trị hơn.

Vào tháng 8/2025, bất chấp cái nóng gần 90 độ, VAI đã tổ chức các thành viên cộng đồng biểu tình phản đối việc đóng cửa Bệnh viện Weiss Memorial ở Uptown sau khi cơ sở này không đáp ứng được các tiêu chuẩn liên bang và mất nguồn tài trợ từ Medicaid và Medicare. Một tấm biển bằng tiếng Việt có nội dung “Hãy đầu tư vào cộng đồng của chúng ta, hãy giữ Bệnh viện Weiss ở đây.”

Bệnh viện này là một cơ sở chăm sóc sức khỏe quan trọng đối với nhiều người Mỹ gốc Việt có thu nhập thấp ở Chicago.

“Khi lớn lên, gia đình tôi và tôi dựa vào Medicare và Medicaid, bố mẹ tôi đang sử dụng Medicare, vì vậy bệnh viện này rất quan trọng đối với tôi,” Dân biểu Huynh nói với đám đông. “Tôi đã từng là bệnh nhân ở bệnh viện này nhiều lần. Gia đình tôi cũng đã từng là bệnh nhân ở bệnh viện này nhiều lần.”

Một số nhà lãnh đạo cộng đồng hy vọng rằng những vấn đề như việc đóng cửa bệnh viện sẽ giúp người Mỹ gốc Việt hiểu rõ hơn giá trị của các chương trình như Medicare và Medicaid, và lập trường của các quan chức được bầu về những vấn đề đó. Để kết nối các vấn đề này, mọi người cần tiếp cận thông tin chất lượng.

Sarah Nguyễn bắt đầu quan tâm đến việc nghiên cứu thêm về cách các cộng đồng người Việt hải ngoại tiếp nhận thông tin và thảo luận về chính trị sau khi quan sát thói quen của bố mẹ cô thường xuyên bật video YouTube ở chế độ nền.

Trong nghiên cứu của mình, Nguyễn đã tổ chức nhiều hội thảo trên khắp cả nước với các cộng đồng người Việt hải ngoại khác nhau về các cuộc trò chuyện liên thế hệ về cách tìm kiếm, chia sẻ và tin tưởng thông tin tin tức.

“Những hội thảo này thực sự chỉ nhằm mục đích giúp mọi người nói về vấn đề này, điều này thực sự khó khăn vì chúng ta không thích nói về chính trị,” Nguyễn nói. “Vậy làm thế nào để chúng ta biến nó thành không mang tính chính trị khi bản chất của nó lại là chính trị?”

Một trong những nhóm thảo luận được tổ chức ở New Orleans, nơi cộng đồng người Việt đã phải di dời hai lần: lần đầu tiên sau Chiến tranh Việt Nam và lần thứ hai vào năm 2005 do cơn bão Katrina. Nguyễn cho biết đối với nhiều người tham gia, đây là lần đầu tiên họ được hỏi cảm nghĩ của mình về chính trị.

“Trong lịch sử, phần lớn các tổ chức đến để ‘giúp đỡ’ họ chỉ hiểu họ với tư cách là người tị nạn hoặc nạn nhân,” cô nói. Trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, Nguyễn đã ngồi xuống nói chuyện với mẹ và thuyết phục bà đi bỏ phiếu lần đầu tiên kể từ khi đến Mỹ cách đây 30 năm. Cô dành thời gian giải thích các chính sách của từng ứng cử viên trong lá phiếu.

“Tôi có quan điểm chính trị riêng, nhưng tôi quan tâm hơn đến việc làm sao để cộng đồng người Việt hải ngoại này có thể cảm thấy thoải mái khi nói về chính trị, để cùng nhau thảo luận và hiểu rõ hơn,” Nguyễn nói. “Để chúng ta có thể hiểu được điều gì thực sự có lợi hơn cho chúng ta nói chung.”




Ý kiến bạn đọc
11/01/202610:52:56
Khách
Lê Mai trong bài viết là Lê Mai Ngọc Nhi là một người gốc Tàu. Video hôm 6 tháng 1, 2021 nó xúi giục mọi người bạo loạn, tự hào khoe trên FB. Đến lúc ra tòa nó khai không hiểu tiếng Anh nên bị lôi kéo để được nhẹ tội. Hèn hạ, ngu đần! Đa số MAGA Việt là gốc Tàu bị tẩy não bởi CSTQ thông qua Epoch Time, Quách Văn Quý để đưa TACO lên phá nát nước Mỹ.
10/01/202607:08:20
Khách
Nếu bạn là MAGA Mỹ gốc Việt, tôi khuyên bạn nên để dành tiền cho cái ngày mà bạn cần phải đóng tàu vượt Thái Bình Dương đi ngược hướng Nữ Thần Tự Do để quay lại nơi mà bạn đã xuất phát.
Trước hết là da ĐEN tuyền, sau là da ĐEN nhạt, rồi đến da NÂU và sau cung là da VÀNG.... sự trung thành mù quáng không thể thay đổi màu của da thành màu TRẮNG.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều người Mỹ gốc Việt trên khắp đất nước sẽ tham gia vào lực lượng vận chuyển, phân phát đồ ăn và các dụng cụ cần thiết để hỗ trợ nhân viên y tế chiến đấu với dịch bệnh COVID-19
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Cố vấn y tế của Bạch Ốc Bác Sĩ Anthony Fauci cho biết hôm Thứ Ba, 28 tháng 4 rằng “có thể là một mùa thu xấu” nếu các nhà nghiên cứu không tìm ra cách trị liệu hiệu quả để chống lại vi khuẩn corona vào lúc đó. Vi khuẩn sẽ chắc chắn trở lại Hoa Kỳ ngay cả khi các trường hợp bắt đầu ổn định, theo BS Fauci, giám đốc Viện Bệnh Dị Ứng và Nhiễm Trùng Quốc Gia, phát biểu trong cuộc phỏng vấn với Câu Lạc Bộ Kinh Tế Của Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn. Covid-19 “sẽ không biến mất khỏi hành tinh,” theo ông cho biết, rằng các chuyên gia bệnh truyền nhiễm đang tìm hiểu về cách vi khuẩn này hoạt động bằng việc quan sát việc lây lan trỗi dậy tại nhiều vùng khác như miền nam Phi Châu mà đang bắt đầu vào mùa lạnh của họ.
Các trường học tại California có thể đón học sinh trở lại vào mùa hè năm nay và các cơ sở kinh doanh bán lẻ và sản xuất có thể tái mở cửa trong những tuần lễ sắp tới, theo Thống Đốc California Gavin Newsom cho biết hôm Thứ Ba, 28 tháng 4 khi ông đưa ra cái nhìn chắc chắn nhất từ trước tới nay về điều gì tái mở cửa từ từ có thể cụ thể nhất. Với khả năng chăm sóc sức khỏe và sự ổn định số người vào bệnh viện, Newsom nói rằng tiểu bang chỉ còn cách “nhiều tuần, không phải nhiều tháng” từ việc thực hiện “những điều chỉnh có ý nghĩa” đối với lệnh toàn tiểu bang mà đã ban xuống cho người dân California ở trong nhà trong gần 6 tuần lễ qua. Hôm Thứ Ba, Newsom cho biết các trường học có thể bắt đầu niên học kế tiếp sớm hơn, có thể cuối tháng 7 hay đầu tháng 8, dù ông đã không cho biết chi tiết hướng dẫn có thể xảy ra trong các trường học.
Hội Đồng Giám Sát Quận Cam đã bỏ phiếu với tỉ lệ 5 trên 0 vào chiều Thứ Ba, 28 tháng 4 để mở cửa các cơ sở kinh doanh với những hướng dẫn bảo đảm sự an toàn của công chúng. Các hướng dẫn được giới thiệu bởi nữ Chủ Tịch Michelle Steel và Giám Sát Viên Don Wagner được thông qua bởi hội đồng sẽ áp dụng như mô hình cho Quận Cam để trở lại tình trạng sinh hoạt bình thường, theo các viên chức cho biết. Theo hội đồng, “Tất cả đề nghị theo Cơ Quan Chăm Sóc Sức Khỏe Quận Cam và không thay thế bất cứ lệnh mâu thuẫn hay hạn chế nào được đưa ra bởi các chính quyền địa phương, Tiểu Bang California, hay Chính Phủ Liên Bang.” “Quận Cam đã “làm thẳng đường cong” một cách hiệu quả.”
Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã đệ trình Nghị Quyết Hạ Viện ghi nhận biến cố lịch sử quan trọng và tưởng niệm 45 năm ngày Sài Gòn thất thủ và sự sập đổ bi thảm của Việt Nam Cộng Hòa. Vào ngày 30 tháng 4, năm 1975, Sài Gòn, thủ đô Việt Nam Cộng Hòa đã bị lực lượng Cộng sản xâm chiếm trong Tháng Tư Đen và Sài Gòn đã bị thất thủ. Mỗi năm biến cố trọng đại này được các cộng đồng người Mỹ gốc Việt khắp Hoa Kỳ tổ chức tưởng niệm.
Nhân dịp lần thứ 45 tưởng niệm biến cố Tháng Tư Đen, Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda (Địa Hạt 48) đã gởi thông điệp đến với cộng đồng Người Mỹ gốc Việt tại Quận Cam: Trong thông điệp này, Dân Biểu Rouda cũng nhắc đến những người trong cộng đồng chúng ta mà ông vừa vinh danh: Tướng Lê Minh Đảo, nhạc sĩ Trúc Hồ, Bác Sĩ Phạm Đỗ Thiên Hương.
Tuần này sẽ đánh dấu nhiều mốc ngoặc mới trong đại dịch vi khuẩn corona khi các trường hợp bị lây nhiễm tại Hoa Kỳ đã hơn 1 triệu, ngày càng có nhiều cơ sở kinh doanh tái mở cửa và một số nhân viên y tế địa phương bắt đầu thử nghiệm kháng thể cho công chúng, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Hai, 27 tháng 4 năm 2020. Tính tới Thứ Hai, Hoa Kỳ đã có 1,008,571 trường hợp bị lây, với 56,521 người thiệt mạng.
3 videos ngắn cho thấy “hiện tượng xuất hiện trong không gian không xác định” đã được công bố bởi Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Các video, đã được phổ biến trước đây bởi một công ty tư nhân, cho thấy cái gì đó trông giống các vật bay không xác định di chuyển nhanh trong khi được thu hình bởi các máy thu hồng ngoại tuyến, theo CNN tường trình cho biết. 2 trong 3 video, các quân nhân có thể nghe được sự phản ứng các vật bay nhanh như thế nào. Một giọng nói cho thấy nó có thể là một chiếc robot.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tối nay 22 Tháng Tư, chính quyền Trump đã ban hành một Sắc lệnh mở rộng những hạn chế về nhập cư trong một nỗ lực rộng lớn để tiếp tục chương trình bài ngoại nhằm đánh lạc hướng người Mỹ về thất bại của chính họ qua các giải pháp thích ứng với đại dịch coronavirus. Sắc lệnh này được xây dựng trên một số chính sách chống người nhập cư do chính quyền đưa ra trong vài năm qua đóng cửa gần như tất cả các con đường hợp pháp để nhập cư.
Bắt đầu từ sau giữa tháng Ba 2020, hầu hết các doanh nghiệp không thiết yếu trên khắp Hoa Kỳ đều đã lần lượt được lệnh phải đóng cửa để ngân chận sự lây lan của Coronavirus, trong đó có hàng chục ngàn tiệm Nail của người gốc Việt. Vì buộc phải đóng cửa một cách bất ngờ và cũng bởi chưa đến ngày trả lương theo định kỳ, nhiều chủ tiệm Nail đã không kịp thanh toán cho nhân viên khoản tiền lương của những ngày đã làm việc từ sau lần lãnh lương trước đó cho đến ngày ngưng làm việc vì Coronavirus. Ngoài ra, vì nghĩ rằng sẽ không bị buộc phải đóng cửa quá lâu, nhiều chủ tiệm Nail dự tính sẽ trả đủ tiền lương ngay khi nhân viên trở lại làm việc. Tuy nhiên, rất ít chủ doanh nghiệp hiểu rằng không thanh toán tiền lương theo đúng quy định cho nhân viên sau khi nghỉ việc, sẽ là nguyên nhân dẫn đến vô số rắc rối về pháp lý.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.