Hôm nay,  

Bài học từ một nhà sư tuyên úy trong quân đội Hoa Kỳ

05/01/202617:49:00(Xem: 1273)
blank 

Bài học từ một nhà sư tuyên úy trong quân đội Hoa Kỳ

.

Viết từ Fort Cavazos, Texas, Hoa Kỳ

Ngày 5 tháng 1/2026

Bài viết của Trung sĩ David Thomson

Đội truyền thông lưu động số 109
 

FORT HOOD, Pennsylvania - Thiếu tá Prasert Ammartek đã sống một cuộc đời được định hình bởi kỷ luật và sự phục vụ. Thiếu tá đã trải qua 19 năm làm nhà sư Phật giáo trong rừng và 14 năm phục vụ trong Quân đội Hoa Kỳ. Ngày nay, Thầy kết hợp cả hai con đường đó trong vai trò là một tuyên úy và là người cố vấn cho các binh sĩ.

Ammartek hiện đang phục vụ tại Nhóm Hỗ trợ Khu vực 206, Bộ Tư lệnh Công binh Chiến trường 412, Lực lượng Dự bị Quân đội Hoa Kỳ. Thiếu tá Prasert Ammartek là thành viên của Đội Mục vụ Đơn vị (Unit Ministry Team), nơi Thầy hỗ trợ các vấn đề tôn giáo cho binh sĩ thuộc mọi tín ngưỡng, đảm bảo mọi người đều có những gì cần thiết để thực hành đức tin của mình, đặc biệt là trong các nhiệm vụ khó khăn.

Hiện tại, Thầy đang trong giai đoạn hai tháng của đợt luân chuyển chín tháng với Lữ đoàn Hỗ trợ Huy động tại đây, nơi Thầy là sĩ quan phụ trách tại nhà nguyện North Fort Hood. Ammartek gia nhập Quân đội năm 2011 với tư cách là ứng viên tuyên úy. Sau đó, Thầy theo học chủng viện và khóa đào tạo sĩ quan tuyên úy cơ bản (chaplain basic officer leader course), hoàn thành sớm hơn dự kiến, trong ba năm thay vì năm năm.

Phục vụ quân đội là truyền thống trong gia đình Thầy. Anh trai của Ammartek từng phục vụ trong Quân đội ở Thái Lan, và kinh nghiệm gia đình đó đã giúp định hình sự hiểu biết của Thầy về cuộc sống quân ngũ và kỷ luật.

Trước khi trở thành tuyên úy, Ammartek đã dành nhiều năm sống trong các tu viện, tuân theo truyền thống Phật giáo nghiêm ngặt ở Thái Lan. Các tu viện trong rừng tập trung vào sự giản dị, tĩnh lặng và tu dưỡng tâm trí, rất khác so với các tu viện thành phố hoặc cuộc sống hiện đại. Sự tương phản đó đã giúp định hình cách tiếp cận của Thầy đối với việc chăm sóc tinh thần.

Ammartek tin tưởng mạnh mẽ vào kỷ luật, không phải như một hình phạt, mà là một công cụ để phát triển bản thân. Trong Phật giáo, có một sự hiểu biết rằng khó khăn và đau khổ là một phần của cuộc sống. Ý tưởng này là một phần của Khổ đế, Chân lý Cao thượng thứ nhất, Dukkha, dạy rằng sự bất như ý và đau khổ tồn tại đối với tất cả mọi người.

Bài học đó trở nên thực tế trong một đợt triển khai khó khăn ở Trung Đông vào thời điểm đỉnh cao của COVID-19. Các binh sĩ phải chịu áp lực rất lớn và bị cô lập. Ammartek đã phản ứng bằng cách tổ chức các buổi thiền định.

“Tôi đã tổ chức các buổi thiền chánh niệm cho các binh sĩ để giúp họ thoát khỏi vòng luẩn quẩn của việc suy nghĩ quá nhiều,” Thầy nói. “Nhiều người tham gia hơn tôi mong đợi, và điều đó rất hữu ích cho họ.”
 

Thầy giải thích, chánh niệm giúp mọi người lọc bỏ suy nghĩ của mình. Nó làm giảm sự mơ hồ về tinh thần và cho phép những suy nghĩ lành mạnh hơn bén rễ. Thay vì bị choáng ngợp, các binh sĩ học cách nhận biết suy nghĩ của mình mà không bị chúng kiểm soát. “Hãy thử thách sức khỏe tinh thần của bạn trong quân đội,” Ammartek nói. “Thiền định không cần phải phức tạp, nhưng nó giúp ích rất nhiều trong việc xử lý những suy nghĩ mà chúng ta phải đối mặt suốt cả ngày.”

Và cũng không mất quá nhiều thời gian.

“Với 12 phút là khoảng thời gian hoàn hảo để thiết lập lại trạng thái tinh thần,” Thầy nói. “Chỉ trong 12 phút, tâm trí có thể chậm lại, tập trung lại và cảm thấy sảng khoái.”
 

Một phương pháp đơn giản là tập trung vào hơi thở. Một kỹ thuật khác mà Thầy thường sử dụng là quét toàn bộ cơ thể (full body scan).

“Tôi làm việc trong bệnh viện, và trong những năm qua, mọi người rất thích thực hiện bài tập quét toàn bộ cơ thể. Bạn bắt đầu từ đầu đến chân và tập trung vào mọi cảm giác. Đó là một cách tốt để sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại và không chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực,” Ammartek nói. “Việc tâm trí lang thang là điều bình thường. Hãy hoàn thành suy nghĩ đó, rồi quay trở lại. Hãy quan sát.”

Kỷ luật được xây dựng thông qua những lựa chọn nhỏ hàng ngày. Binh lính đã thực hành điều này trong huấn luyện, các thói quen và làm việc nhóm. Tư duy tương tự có thể được sử dụng để quản lý căng thẳng, giữ sự tập trung và phản ứng bình tĩnh dưới áp lực. Bằng cách chậm lại, hít thở và hành động có chủ đích, binh lính có thể áp dụng điều này không chỉ trong quân đội mà còn trong cuộc sống hàng ngày.
 

PHOTO:

Hình trên: Thiếu tá Prasert Ammartek, một tuyên úy thuộc Nhóm Hỗ trợ Khu vực 206, Bộ Tư lệnh Công binh Chiến trường 412, Lực lượng Dự bị Lục quân Hoa Kỳ, chụp ảnh chân dung sau buổi lễ tại Fort Hood, Texas, ngày 5 tháng 1 năm 2026. Ammartek, một nhà sư Phật giáo tu hành trong rừng suốt 19 năm, hiện là một tuyên úy quân đội, hỗ trợ binh lính thuộc mọi tín ngưỡng bằng cách cung cấp sự giúp đỡ tinh thần và hướng dẫn. Ông nhấn mạnh kỷ luật và sự tỉnh thức như những công cụ giúp binh lính quản lý căng thẳng, xây dựng khả năng phục hồi và duy trì sự minh mẫn trong môi trường khắc nghiệt. (Ảnh của Lực lượng Vệ binh Quốc gia Hoa Kỳ do Trung sĩ David Thomson chụp)

.

(Bản dịch: Nguyên Giác)

PUBLIC DOMAIN / Phạm vi công cộng / Bài không giữ tác quyền

.... o ....

.

Lessons from a Buddhist Monk in the Army

 

FORT CAVAZOS, TEXAS, UNITED STATES

01.05.2026

Story by Sgt. David Thomson

109th Mobile Public Affairs Detachment 
 

FORT HOOD, Pa. - Maj. Prasert Ammartek has lived a life shaped by discipline and service. He spent 19 years as a Buddhist forest monk and has served 14 years in the U.S. Army. Today, he brings both paths together in his role as a chaplain and mentor to Soldiers.

Ammartek is assigned to the 206th Regional Support Group, 412th Theater Engineer Command, U.S. Army Reserve. He is part of the Unit Ministry Team, where he helps with religious support for Soldiers of all faiths, making sure everyone has what they need to practice their faith, especially during demanding missions.

Currently, he is two months into a nine-month rotation with the Mobilization Support Brigade here where he is the officer-in-charge at the North Fort Hood chapel. Ammartek entered the Army in 2011 as a chaplain candidate. He later attended seminary and the chaplain basic officer leader course, finishing earlier than expected, in three years instead of five.

Military service runs in his family. Ammartek’s brother served in the Army in Thailand, and that family experience helped shape his understanding of military life and discipline.

Before becoming a chaplain, Ammartek spent many years living in monasteries, following strict Buddhist tradition in Thailand. Forest monasteries focus on simplicity, silence and cultivating the mind, very different from city monasteries or modern life. That contrast helped shape his approach to spiritual care.

Ammartek believes strongly in discipline, not as punishment, but as a tool to develop yourself. In Buddhism, there is an understanding that hardship and suffering are part of life. This idea is part of the First Noble Truth, Dukkha, which teaches that dissatisfaction and suffering exist for everyone.

That lesson became real during a difficult Middle East deployment at the height of COVID-19. Soldiers were under intense pressure and isolated. Ammartek responded by holding meditation sessions.

“I held mindfulness meditation sessions for Soldiers to get out of the cycle of overthinking,” he said. “More came than I expected, and it was helpful to them.”

Mindfulness, he explains, helps people filter their thoughts. It reduces mental fog and allows more wholesome thoughts to take root. Instead of being overwhelmed, Soldiers learn to notice their thoughts without being controlled by them.

“Challenge your spiritual fitness in the military,” Ammartek said. “Meditation does not have to be complicated, but it helps greatly with the thoughts we process all day long.”

It does not take too long either.

“12 minutes is the perfect amount of time to reset your mental state,” he said. “In just 12 minutes, the mind can slow down, refocus, and feel refreshed.”

One simple method is focusing on the breath. Another technique he often uses is the full body scan.

“I work in a hospital, and over the years people have enjoyed doing the full body scan. You go from head to toe and focus on everything you feel. It’s a good way to stay in the present moment and not dwell on bad thoughts," Ammartek said. “It’s okay to have your mind wander. Finish the thought, then come back. Be observant.”

Discipline is built through small, daily choices. Soldiers already practice this in training, routines and teamwork. The same mindset can be used to manage stress, stay focused and respond calmly under pressure. By slowing down, breathing and acting with intention, Soldiers can carry this not just in the military, but everyday life.
 

PHOTO:

U.S. Army Maj. Prasert Ammartek, a chaplain with the 206th Regional Support Group, 412th Theater Engineer Command, U.S. Army Reserve, poses for a portrait after service at Fort Hood, Texas, Jan. 5, 2026. Ammartek, a Buddhist forest monk for 19 years, now an Army chaplain, supports Soldiers of all faiths by providing spiritual help and mentorship. He emphasizes discipline and mindfulness as tools to help Soldiers manage stress, build resilience, and maintain mental clarity in demanding environments. (U.S. Army National Guard photo by Sgt. David Thomson)

.

PUBLIC DOMAIN

Source: https://www.dvidshub.net/news/555714/lessons-buddhist-monk-army

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Thế giới vẫn chưa ra khỏi cơn khủng hoảng của đại dịch vi khuẩn corona mặc dù toàn cầu đang có chiều hướng giảm xuống, nhưng vài nơi vài nơi chứng kiến gia tăng số người bị lây và thiệt mạng trong tuần qua. Nhiều nước trên thế giới và các tiểu bang tại Mỹ đang tái mở cửa nền kinh tế trở lại.
Các cơ sở bị khó khăn và các nhà điều dưỡng giống nhau là đã và đang chật vật, với khối công nhân áp đảo cố gắng xác nhận, cách ly và điều trị các bệnh nhân mắc bệnh đè nặng lên thêm công việc đòi hỏi đã có của họ. Trong khi đó, các biện pháp nhằm bảo vệ cư dân khỏi bị lây lan bệnh đã khiến cho họ dễ bị tổn thương hơn và đóng cửa từ công chúng.
Vinh danh cộng đồng A100 và AAPI trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, vì biểu cảm chống người Á châu đã dâng trào sau đại dịch COVID-19. Dừng AAPI Hate, một dự án theo dõi các sự cố thù ghét đối với người Mỹ gốc Á, đã nhận được hơn 1.135 báo cáo chỉ trong hai tuần. Crisis Text Line (Văn Bản Khủng Hoảng) báo cáo rằng AAPIs, đại diện cho khoảng 6% dân số Hoa Kỳ, chiếm 16% trong tất cả các văn bản khủng hoảng liên quan đến coronavirus. Đây chỉ là một vài trong số những con số được báo cáo mà cộng đồng AAPI đã phải đối mặt trong những tuần gần đây - một cộng đồng liên tục chịu sự chênh lệch giàu nghèo lớn nhất của bất kỳ nhóm chủng tộc nào, và ít có khả năng được thăng chức lên quản lý, tìm kiếm các dịch vụ sức khỏe tâm thần hoặc được tính trong cuộc Tổng Kiểm Tra Dân Số.
Hàng triệu người Mỹ đã nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp vào tuần trước, cho thấy việc sa thải đang lan sang nhiều ngành nghề ban đầu không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi việc đóng cửa và gián đoạn kinh doanh liên quan đến vi khuẩn corona. Phúc trình đơn khai thất nghiệp hàng tuần của Bộ Lao Động Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 theo sau các tin hôm Thứ Tư nói rằng kinh tế trong quý đầu đã bị thiệt hại nặng nề kể từ thời kỳ Đại Suy Thoái.
Hôm Thứ Năm, 30 tháng 4, Tổng Thống Trump nói rằng ông đã thấy bằng chứng để chứng minh rằng đại dịch vi khuẩn corona truyền nhiễm từ một phỏng thí nghiệm tại Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng ông đã không đưa ra chi tiết cái gì là bằng chứng. “Tôi không được phép nói với bạn điều đó,” theo ông cho biết tại cuộc họp báo ở Bạch Ốc nơi mà ông đã nhiều lần cáo buộc chính quyền TQ về việc làm ngơ trong trách nhiệm của họ đối với vi khuẩn, trong khi bỏ ngỏ khả năng nó lây lan một cách cố ý.
Newsom nói rằng các bãi biển tại miền nam California, gồm các bãi biển tại Quận Cam, Los Angeles và San Diego, đã reo chuông báo động, gồm các hình ảnh người tụ tập ở đó và không tuân theo các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội. Ông cho biết tiểu bang muốn làm việc sát cánh với các viên chức địa phương, và nếu họ có thể đưa ra các hướng dẫn tốt hơn, thì các bãi biển có thể “tái mở cửa rất rất nhanh.”
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Hơn một chục người biểu tình, một số trong đó có vũ khí, đã tụ tập hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 bên trong tòa nhà Quốc Hội của Michigan để lên tiếng phản đối lệnh cho người dân phải ở trong nhà của Thống Đốc Gretchen Whitmer, với căng thẳng lên cao khi các nhà lập pháp sẵn sàng tranh luận về sự gia hạn của tuyên bố này.
nhiều phó phẩm, nào là tuồng hát bội Kiều, tuồng chèo Kiều, thơ Vịnh Kiều, thơ Xử Án Kiều, Kim Vân Kiều Ca, Kim Vân Kiều Diễn Ca, Túy Kiều Phú… và hàng trăm bài thơ lẫy Kiều nhiều cách ngắn dài, kể cả có người viết lại toàn thể truyện Kiều
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, miền Nam California vào lúc 9 giờ sáng Thư Năm ngày 30 tháng Tư năm 2020 lễ đặt vòng hoa và thắp nhang tưởng niệm 45 năm quốc hận 30 tháng Tư đã được long trọng tổ chức, vì tình hình bệnh dịch Covid-19 nên năm nay không được tổ chức đông đúc như những năm trước đây, mặc dù vậy một số các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể cũng đã trang nghiêm tổ chức lễ đặt vòng hoa, thắp nhang tưởng niệm 250,000 Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa, 58,000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam, cùng hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, hàng ngàn quân dân các chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao tù cộng sản.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Kể từ sau đệ Nhị Thế chiến, Việt Nam đã hai lần trễ chuyến tàu lịch sử để toàn dân xây dựng đất nước, chỉ vì những khúc quanh oan nghiệt do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành. Cơ hội thứ ba đang tới, những người cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam có biết chủ động nắm lấy nhằm thoát Tàu và thoát Cộng để chuộc lại phần nào những nỗi oan khiên đã gây ra cho cả dân tộc suốt từ sau Thế chiến Hai đến nay hay không?
Nhìn chung, CSBV và MTGPMN có ba thắng lợi: một là toàn bộ binh sĩ Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam; hai là công nhận sự hiện diện của 140.000 quân của QĐNDVN ở miền Nam và chính phủ ”ma” MTGPMN; ba là quy chế khu phi quân sự sẽ không đuợc luật quốc tế công nhận và không ai sẽ can thiệp khi vi phạm. VNCH phải chịu thất bại nặng nề, vì không có tiếng nói chính thức trong hội nghị. Hai mục tiêu duy trì binh sĩ Hoa Kỳ để tiếp tục hỗ trợ QLVNCH chiến đấu và trục xuất binh sĩ CSBV ra khỏi miền Nam đều không có kết quả. Hoa Kỳ thắng lợi vì mang binh sĩ hồi hương, một lối thoát trong danh dự của Nixon mà Kennedy và Johnson không đạt được. Hà Nội phải công nhận VNCH là một thực thể chính trị để đối thoại, phải từ bỏ yêu sách một chính phủ liên hiệp không có chính quyền Thiệu tham gia.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.