Hôm nay,  

Cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng) sau khi chụp mũ Mamdani là Cộng sản, tuyên bố ngứa mắt vì đôi giày hàng hiệu của vợ Mamdani.

03/01/202619:29:00(Xem: 1794)
blank 

Cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng) sau khi chụp mũ Mamdani là Cộng sản, tuyên bố ngứa mắt vì đôi giày hàng hiệu của vợ Mamdani.
 

Zohran Mamdani nhậm chức Thị trưởng New York tuyên bố: chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ 6 tuần đến 5 tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng 2 triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, xe buýt sẽ miễn phí, và lập các chợ thực phẩm giá rẻ do thành phố điều hành.
 

Trong khi Cộng Hòa (và cả MAGA Việt) rủ nhau chụp mũ Zohran Mamdani, tân Thị trưởng New York, là Cộng sản, là xã hội chủ nghĩa xuống hố, cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng của Trump) lại cà khịa Thị trưởng phu nhân là cô Rama Duwaji mang đôi giày ống cao hàng hiệu (bất kể rằng, nhóm bạn của Thị trưởng phu nhân nói đó là đôi bốt mượn). Không chỉ cà khịa, Nhà Trắng còn vu khống rằng tiền lương cư dân Thành phố New York sẽ bị siết 1/2 (Trump cũng biết là sai: Trump là cư dân New York từ thơ ấu và hơn hai thập niên trốn thuế nơi đây).

Bản tin về cô Leavitt quên chụp mũ Cộng Hòa vì ngứa mắt khi thấy đôi bốt hàng hiệu có tựa đề "Karoline Leavitt calls out Mamdani's wife as White House quits playing nice with 'communist' mayor" (Karoline Leavitt chỉ trích vợ của Mamdani khi Nhà Trắng ngừng đối xử tử tế với Thị trưởng "cộng sản") trên báo Dailymail.

Bản tin của phóng viên James Gordon ghi rằng Nhà Trắng có thể đã ngừng đối xử tử tế với Zohran Mamdani khi Karoline Leavitt chỉ trích vợ của ông, chỉ vài giờ sau khi chồng bà nhậm chức.
 

Cô Leavitt - thư ký báo chí Nhà Trắng - cáo buộc cô Rama Duwaji đạo đức giả khi đi đôi bốt hiệu Miista trị giá 630 đô la tại lễ nhậm chức của Mamdani trong một đường hầm tàu ​​điện ngầm bỏ hoang.

"Họ muốn người dân New York giao nộp hơn một nửa thu nhập của mình cho chính phủ - trong khi bà ấy lại đi đôi bốt hàng hiệu trị giá bằng tiền lương cả tuần của bạn," Leavitt viết trên Instagram.

"Những người cộng sản điển hình - luật lệ dành cho người khác, nhưng không dành cho họ. Có lý do khiến chủ nghĩa cộng sản thất bại ở khắp mọi nơi nó được thử nghiệm. Chúc may mắn, New York."

Trong khi đó, nhà tạo mẫu của Duwaji cho biết đôi bốt đó là đồ mượn.
 

Lời chỉ trích về thời trang này xuất hiện khi Mamdani bắt đầu triển khai một trong những chương trình nghị sự về giá cả phải chăng mạnh mẽ nhất trong lịch sử New York hiện đại.
 

Chương trình của ông bao gồm chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ sáu tuần đến năm tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng hai triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, làm cho xe buýt "nhanh chóng và miễn phí", và thành lập các cửa hàng tạp hóa do thành phố điều hành để giảm giá thực phẩm.
 

Mamdani chưa bao giờ tuyên bố người dân New York sẽ "giao nộp hơn một nửa thu nhập của họ", như Leavitt cáo buộc. Tuy nhiên, ông đã đề xuất tài trợ cho các kế hoạch trị giá hàng tỷ đô la của mình thông qua thuế cao hơn đối với những người giàu có và các tập đoàn.
 

Cuộc tấn công của Leavitt diễn ra sau cuộc gặp gỡ thân thiện bất ngờ giữa Mamdani và Trump tại Nhà Trắng.

Trong bài phát biểu nhậm chức của mình, Mamdani nhắc lại cam kết của mình đối với các nguyên tắc cánh tả.
 

"Tôi được bầu làm một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ, và tôi sẽ điều hành với tư cách là một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ," Mamdani nói với đám đông. "Tôi sẽ không từ bỏ các nguyên tắc của mình vì sợ bị coi là cực đoan."

"Chúng ta có thể không phải lúc nào cũng thành công," ông nói thêm. "Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ bị buộc tội thiếu can đảm để thử."
 

Mamdani đã nhận được sự tiếp đón nồng nhiệt tại Phòng Bầu dục từ Trump chỉ vài tháng trước cuộc tấn công của Leavitt vào đôi bốt hàng hiệu của người vợ theo chủ nghĩa xã hội. Ban đầu, Trump đã gọi Mamdani là "thằng điên cộng sản 100%" trong chiến dịch tranh cử thị trưởng và đe dọa cắt giảm ngân sách liên bang dành cho thành phố New York.
 

Tuy nhiên, khi Mamdani đến Nhà Trắng sau chiến thắng, sự đón tiếp lại nồng nhiệt hơn nhiều so với dự đoán của mọi người.

Đứng trước các phóng viên đang ngỡ ngàng, Trump tươi cười giới thiệu vị thị trưởng trẻ tuổi 34 tuổi thuộc đảng Dân chủ Xã hội.

"Tôi nghĩ anh Mamdani sẽ làm một số người bảo thủ bất ngờ," Trump nói. "Chúng ta sẽ giúp đỡ anh ấy, để biến ước mơ của mọi người thành hiện thực, xây dựng một New York mạnh mẽ và rất an toàn."
 

Trump thậm chí còn bảo vệ Mamdani khỏi những câu hỏi khó chịu, nói đùa rằng việc thị trưởng đắc cử từng gọi ông Trump là "phát xít" cũng không sao.

Vài giờ sau cuộc gặp, Trump vẫn tỏ ra rất hào hứng với cuộc gặp gỡ này.

"Tôi hy vọng anh Mamdani sẽ là một thị trưởng thực sự tuyệt vời," Trump nói. "Anh Mamdani làm tốt bao nhiêu, tôi càng hạnh phúc bấy nhiêu."

"Tôi nghĩ anh ta sẽ làm một số người bảo thủ bất ngờ," Trump nói vào thời điểm đó. "Và một số người tự do (ám chỉ Dân Chủ) thì sẽ không bất ngờ vì họ đã thích anh ấy rồi."
 

Về phần mình, Mamdani không hề che giấu tư tưởng của mình.

"Tôi có thể nói với các bạn rằng tôi là một người theo chủ nghĩa Dân chủ Xã hội," ông nói. "Tôi đã rất cởi mở về điều đó, và tôi biết có thể có những khác biệt về tư tưởng, nhưng điểm chung là công việc cần phải làm để giúp thành phố New York trở nên dễ sống hơn."

Vào tháng 11, chính Trump cũng đã thừa nhận quan điểm chung của họ.

"Chúng tôi đồng ý với nhau nhiều hơn tôi nghĩ. Một số ý tưởng của anh Mamdani cũng giống như ý tưởng của tôi."
 

Mamdani chính thức trở thành thị trưởng thứ 112 của thành phố New York ngay sau nửa đêm thứ Năm, tuyên thệ nhậm chức tại một ga tàu điện ngầm cũ thuộc Tòa thị chính.

Mamdani sử dụng kinh Koran của Hồi giáo trong buổi lễ, trở thành thị trưởng Hồi giáo đầu tiên và người gốc Nam Á đầu tiên của thành phố, và là thị trưởng trẻ nhất trong hơn một thế kỷ.
 

Nhưng chính trang phục của vợ ông, cô Duwaji, mới là thứ thu hút sự chú ý nhất. Nữ nghệ sĩ và họa sĩ minh họa 28 tuổi này mặc quần short đen dài đến đầu gối, áo khoác len Balenciaga cổ điển màu tối và đôi bốt Miista "Shelley" nổi tiếng – giày da cao đến giữa bắp chân với dây buộc phía sau, mũi nhọn và gót thấp được thiết kế độc đáo.
 

Thương hiệu châu Âu này quảng cáo cam kết của mình về tính bền vững và tay nghề thủ công, đồng thời nhấn mạnh rằng họ "sẵn sàng hy sinh lợi nhuận" để phá vỡ các chuẩn mực thời trang.

Người tạo kiểu cho Duwaji cho biết toàn bộ trang phục, bao gồm cả đôi bốt, đều được thuê hoặc mượn.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Thế giới vẫn chưa ra khỏi cơn khủng hoảng của đại dịch vi khuẩn corona mặc dù toàn cầu đang có chiều hướng giảm xuống, nhưng vài nơi vài nơi chứng kiến gia tăng số người bị lây và thiệt mạng trong tuần qua. Nhiều nước trên thế giới và các tiểu bang tại Mỹ đang tái mở cửa nền kinh tế trở lại.
Các cơ sở bị khó khăn và các nhà điều dưỡng giống nhau là đã và đang chật vật, với khối công nhân áp đảo cố gắng xác nhận, cách ly và điều trị các bệnh nhân mắc bệnh đè nặng lên thêm công việc đòi hỏi đã có của họ. Trong khi đó, các biện pháp nhằm bảo vệ cư dân khỏi bị lây lan bệnh đã khiến cho họ dễ bị tổn thương hơn và đóng cửa từ công chúng.
Vinh danh cộng đồng A100 và AAPI trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, vì biểu cảm chống người Á châu đã dâng trào sau đại dịch COVID-19. Dừng AAPI Hate, một dự án theo dõi các sự cố thù ghét đối với người Mỹ gốc Á, đã nhận được hơn 1.135 báo cáo chỉ trong hai tuần. Crisis Text Line (Văn Bản Khủng Hoảng) báo cáo rằng AAPIs, đại diện cho khoảng 6% dân số Hoa Kỳ, chiếm 16% trong tất cả các văn bản khủng hoảng liên quan đến coronavirus. Đây chỉ là một vài trong số những con số được báo cáo mà cộng đồng AAPI đã phải đối mặt trong những tuần gần đây - một cộng đồng liên tục chịu sự chênh lệch giàu nghèo lớn nhất của bất kỳ nhóm chủng tộc nào, và ít có khả năng được thăng chức lên quản lý, tìm kiếm các dịch vụ sức khỏe tâm thần hoặc được tính trong cuộc Tổng Kiểm Tra Dân Số.
Hàng triệu người Mỹ đã nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp vào tuần trước, cho thấy việc sa thải đang lan sang nhiều ngành nghề ban đầu không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi việc đóng cửa và gián đoạn kinh doanh liên quan đến vi khuẩn corona. Phúc trình đơn khai thất nghiệp hàng tuần của Bộ Lao Động Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 theo sau các tin hôm Thứ Tư nói rằng kinh tế trong quý đầu đã bị thiệt hại nặng nề kể từ thời kỳ Đại Suy Thoái.
Hôm Thứ Năm, 30 tháng 4, Tổng Thống Trump nói rằng ông đã thấy bằng chứng để chứng minh rằng đại dịch vi khuẩn corona truyền nhiễm từ một phỏng thí nghiệm tại Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng ông đã không đưa ra chi tiết cái gì là bằng chứng. “Tôi không được phép nói với bạn điều đó,” theo ông cho biết tại cuộc họp báo ở Bạch Ốc nơi mà ông đã nhiều lần cáo buộc chính quyền TQ về việc làm ngơ trong trách nhiệm của họ đối với vi khuẩn, trong khi bỏ ngỏ khả năng nó lây lan một cách cố ý.
Newsom nói rằng các bãi biển tại miền nam California, gồm các bãi biển tại Quận Cam, Los Angeles và San Diego, đã reo chuông báo động, gồm các hình ảnh người tụ tập ở đó và không tuân theo các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội. Ông cho biết tiểu bang muốn làm việc sát cánh với các viên chức địa phương, và nếu họ có thể đưa ra các hướng dẫn tốt hơn, thì các bãi biển có thể “tái mở cửa rất rất nhanh.”
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Hơn một chục người biểu tình, một số trong đó có vũ khí, đã tụ tập hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 bên trong tòa nhà Quốc Hội của Michigan để lên tiếng phản đối lệnh cho người dân phải ở trong nhà của Thống Đốc Gretchen Whitmer, với căng thẳng lên cao khi các nhà lập pháp sẵn sàng tranh luận về sự gia hạn của tuyên bố này.
nhiều phó phẩm, nào là tuồng hát bội Kiều, tuồng chèo Kiều, thơ Vịnh Kiều, thơ Xử Án Kiều, Kim Vân Kiều Ca, Kim Vân Kiều Diễn Ca, Túy Kiều Phú… và hàng trăm bài thơ lẫy Kiều nhiều cách ngắn dài, kể cả có người viết lại toàn thể truyện Kiều
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, miền Nam California vào lúc 9 giờ sáng Thư Năm ngày 30 tháng Tư năm 2020 lễ đặt vòng hoa và thắp nhang tưởng niệm 45 năm quốc hận 30 tháng Tư đã được long trọng tổ chức, vì tình hình bệnh dịch Covid-19 nên năm nay không được tổ chức đông đúc như những năm trước đây, mặc dù vậy một số các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể cũng đã trang nghiêm tổ chức lễ đặt vòng hoa, thắp nhang tưởng niệm 250,000 Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa, 58,000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam, cùng hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, hàng ngàn quân dân các chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao tù cộng sản.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Kể từ sau đệ Nhị Thế chiến, Việt Nam đã hai lần trễ chuyến tàu lịch sử để toàn dân xây dựng đất nước, chỉ vì những khúc quanh oan nghiệt do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành. Cơ hội thứ ba đang tới, những người cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam có biết chủ động nắm lấy nhằm thoát Tàu và thoát Cộng để chuộc lại phần nào những nỗi oan khiên đã gây ra cho cả dân tộc suốt từ sau Thế chiến Hai đến nay hay không?
Nhìn chung, CSBV và MTGPMN có ba thắng lợi: một là toàn bộ binh sĩ Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam; hai là công nhận sự hiện diện của 140.000 quân của QĐNDVN ở miền Nam và chính phủ ”ma” MTGPMN; ba là quy chế khu phi quân sự sẽ không đuợc luật quốc tế công nhận và không ai sẽ can thiệp khi vi phạm. VNCH phải chịu thất bại nặng nề, vì không có tiếng nói chính thức trong hội nghị. Hai mục tiêu duy trì binh sĩ Hoa Kỳ để tiếp tục hỗ trợ QLVNCH chiến đấu và trục xuất binh sĩ CSBV ra khỏi miền Nam đều không có kết quả. Hoa Kỳ thắng lợi vì mang binh sĩ hồi hương, một lối thoát trong danh dự của Nixon mà Kennedy và Johnson không đạt được. Hà Nội phải công nhận VNCH là một thực thể chính trị để đối thoại, phải từ bỏ yêu sách một chính phủ liên hiệp không có chính quyền Thiệu tham gia.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.