Hôm nay,  

Cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng) sau khi chụp mũ Mamdani là Cộng sản, tuyên bố ngứa mắt vì đôi giày hàng hiệu của vợ Mamdani.

03/01/202619:29:00(Xem: 2050)
blank 

Cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng) sau khi chụp mũ Mamdani là Cộng sản, tuyên bố ngứa mắt vì đôi giày hàng hiệu của vợ Mamdani.
 

Zohran Mamdani nhậm chức Thị trưởng New York tuyên bố: chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ 6 tuần đến 5 tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng 2 triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, xe buýt sẽ miễn phí, và lập các chợ thực phẩm giá rẻ do thành phố điều hành.
 

Trong khi Cộng Hòa (và cả MAGA Việt) rủ nhau chụp mũ Zohran Mamdani, tân Thị trưởng New York, là Cộng sản, là xã hội chủ nghĩa xuống hố, cô Karoline Leavitt (thư ký báo chí Nhà Trắng của Trump) lại cà khịa Thị trưởng phu nhân là cô Rama Duwaji mang đôi giày ống cao hàng hiệu (bất kể rằng, nhóm bạn của Thị trưởng phu nhân nói đó là đôi bốt mượn). Không chỉ cà khịa, Nhà Trắng còn vu khống rằng tiền lương cư dân Thành phố New York sẽ bị siết 1/2 (Trump cũng biết là sai: Trump là cư dân New York từ thơ ấu và hơn hai thập niên trốn thuế nơi đây).

Bản tin về cô Leavitt quên chụp mũ Cộng Hòa vì ngứa mắt khi thấy đôi bốt hàng hiệu có tựa đề "Karoline Leavitt calls out Mamdani's wife as White House quits playing nice with 'communist' mayor" (Karoline Leavitt chỉ trích vợ của Mamdani khi Nhà Trắng ngừng đối xử tử tế với Thị trưởng "cộng sản") trên báo Dailymail.

Bản tin của phóng viên James Gordon ghi rằng Nhà Trắng có thể đã ngừng đối xử tử tế với Zohran Mamdani khi Karoline Leavitt chỉ trích vợ của ông, chỉ vài giờ sau khi chồng bà nhậm chức.
 

Cô Leavitt - thư ký báo chí Nhà Trắng - cáo buộc cô Rama Duwaji đạo đức giả khi đi đôi bốt hiệu Miista trị giá 630 đô la tại lễ nhậm chức của Mamdani trong một đường hầm tàu ​​điện ngầm bỏ hoang.

"Họ muốn người dân New York giao nộp hơn một nửa thu nhập của mình cho chính phủ - trong khi bà ấy lại đi đôi bốt hàng hiệu trị giá bằng tiền lương cả tuần của bạn," Leavitt viết trên Instagram.

"Những người cộng sản điển hình - luật lệ dành cho người khác, nhưng không dành cho họ. Có lý do khiến chủ nghĩa cộng sản thất bại ở khắp mọi nơi nó được thử nghiệm. Chúc may mắn, New York."

Trong khi đó, nhà tạo mẫu của Duwaji cho biết đôi bốt đó là đồ mượn.
 

Lời chỉ trích về thời trang này xuất hiện khi Mamdani bắt đầu triển khai một trong những chương trình nghị sự về giá cả phải chăng mạnh mẽ nhất trong lịch sử New York hiện đại.
 

Chương trình của ông bao gồm chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ sáu tuần đến năm tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng hai triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, làm cho xe buýt "nhanh chóng và miễn phí", và thành lập các cửa hàng tạp hóa do thành phố điều hành để giảm giá thực phẩm.
 

Mamdani chưa bao giờ tuyên bố người dân New York sẽ "giao nộp hơn một nửa thu nhập của họ", như Leavitt cáo buộc. Tuy nhiên, ông đã đề xuất tài trợ cho các kế hoạch trị giá hàng tỷ đô la của mình thông qua thuế cao hơn đối với những người giàu có và các tập đoàn.
 

Cuộc tấn công của Leavitt diễn ra sau cuộc gặp gỡ thân thiện bất ngờ giữa Mamdani và Trump tại Nhà Trắng.

Trong bài phát biểu nhậm chức của mình, Mamdani nhắc lại cam kết của mình đối với các nguyên tắc cánh tả.
 

"Tôi được bầu làm một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ, và tôi sẽ điều hành với tư cách là một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ," Mamdani nói với đám đông. "Tôi sẽ không từ bỏ các nguyên tắc của mình vì sợ bị coi là cực đoan."

"Chúng ta có thể không phải lúc nào cũng thành công," ông nói thêm. "Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ bị buộc tội thiếu can đảm để thử."
 

Mamdani đã nhận được sự tiếp đón nồng nhiệt tại Phòng Bầu dục từ Trump chỉ vài tháng trước cuộc tấn công của Leavitt vào đôi bốt hàng hiệu của người vợ theo chủ nghĩa xã hội. Ban đầu, Trump đã gọi Mamdani là "thằng điên cộng sản 100%" trong chiến dịch tranh cử thị trưởng và đe dọa cắt giảm ngân sách liên bang dành cho thành phố New York.
 

Tuy nhiên, khi Mamdani đến Nhà Trắng sau chiến thắng, sự đón tiếp lại nồng nhiệt hơn nhiều so với dự đoán của mọi người.

Đứng trước các phóng viên đang ngỡ ngàng, Trump tươi cười giới thiệu vị thị trưởng trẻ tuổi 34 tuổi thuộc đảng Dân chủ Xã hội.

"Tôi nghĩ anh Mamdani sẽ làm một số người bảo thủ bất ngờ," Trump nói. "Chúng ta sẽ giúp đỡ anh ấy, để biến ước mơ của mọi người thành hiện thực, xây dựng một New York mạnh mẽ và rất an toàn."
 

Trump thậm chí còn bảo vệ Mamdani khỏi những câu hỏi khó chịu, nói đùa rằng việc thị trưởng đắc cử từng gọi ông Trump là "phát xít" cũng không sao.

Vài giờ sau cuộc gặp, Trump vẫn tỏ ra rất hào hứng với cuộc gặp gỡ này.

"Tôi hy vọng anh Mamdani sẽ là một thị trưởng thực sự tuyệt vời," Trump nói. "Anh Mamdani làm tốt bao nhiêu, tôi càng hạnh phúc bấy nhiêu."

"Tôi nghĩ anh ta sẽ làm một số người bảo thủ bất ngờ," Trump nói vào thời điểm đó. "Và một số người tự do (ám chỉ Dân Chủ) thì sẽ không bất ngờ vì họ đã thích anh ấy rồi."
 

Về phần mình, Mamdani không hề che giấu tư tưởng của mình.

"Tôi có thể nói với các bạn rằng tôi là một người theo chủ nghĩa Dân chủ Xã hội," ông nói. "Tôi đã rất cởi mở về điều đó, và tôi biết có thể có những khác biệt về tư tưởng, nhưng điểm chung là công việc cần phải làm để giúp thành phố New York trở nên dễ sống hơn."

Vào tháng 11, chính Trump cũng đã thừa nhận quan điểm chung của họ.

"Chúng tôi đồng ý với nhau nhiều hơn tôi nghĩ. Một số ý tưởng của anh Mamdani cũng giống như ý tưởng của tôi."
 

Mamdani chính thức trở thành thị trưởng thứ 112 của thành phố New York ngay sau nửa đêm thứ Năm, tuyên thệ nhậm chức tại một ga tàu điện ngầm cũ thuộc Tòa thị chính.

Mamdani sử dụng kinh Koran của Hồi giáo trong buổi lễ, trở thành thị trưởng Hồi giáo đầu tiên và người gốc Nam Á đầu tiên của thành phố, và là thị trưởng trẻ nhất trong hơn một thế kỷ.
 

Nhưng chính trang phục của vợ ông, cô Duwaji, mới là thứ thu hút sự chú ý nhất. Nữ nghệ sĩ và họa sĩ minh họa 28 tuổi này mặc quần short đen dài đến đầu gối, áo khoác len Balenciaga cổ điển màu tối và đôi bốt Miista "Shelley" nổi tiếng – giày da cao đến giữa bắp chân với dây buộc phía sau, mũi nhọn và gót thấp được thiết kế độc đáo.
 

Thương hiệu châu Âu này quảng cáo cam kết của mình về tính bền vững và tay nghề thủ công, đồng thời nhấn mạnh rằng họ "sẵn sàng hy sinh lợi nhuận" để phá vỡ các chuẩn mực thời trang.

Người tạo kiểu cho Duwaji cho biết toàn bộ trang phục, bao gồm cả đôi bốt, đều được thuê hoặc mượn.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn già còn nhớ các quán cơm ngày xưa tại cầu Bắc Mỹ Thuận không? Họ bày bếp nướng ngay trước cửa- Mỗi khi có khách bộ hành đi ngang qua thì cô chủ quạt lia lịa trên lò cho mùi thịt sườn nướng bay quyện theo gió thơm phức rất hấp dẫn. Cô em vừa cười duyên vừa mời mọc mình một cách chân tình , “mời thầy cô dô ăn cơm đái ỉa”. Ôi quê hương miền Nam ta ngày ấy sao mà nó mộc mạc và thân thương quá… Thôi thì mình “dô làm bậy“ một dĩa cơm sườn ngon ơi là ngon và chơi luôn một ly cối trà đá thì khỏe ngay lập tức. Lâu lâu ăn cơm chợ lạ miệng vẫn thấy ngon hơn cơm nhà. Đó là chuyện của 45 năm về trước.
Bác sỹ Tom Dooley qua đời năm 1961. Mãi đến vài chục năm sau, tôi mới biết đến tác phẩm đầu tay của ông (Deliver Us from Evil) do Farrar, Straus & Cudahy xuất bản từ 1956. Đây là một tập bút ký, có hình ảnh minh hoạ đính kèm, về cuộc di cư ồ ạt (vào giữa thế kỷ trước) của hằng triệu người dân Việt. Họ ra đi chỉ với hành trang duy nhất là niềm tin vào tình người, và không khí tự do, ở bên kia vỹ tuyến. Rồi họ đã được tiếp đón, hoà nhập và sinh sống ra sao nơi miền đất mới? Câu trả lời có thể tìm được – phần nào – qua một tác phẩm khác (Sài Gòn – Chuyện Đời Của Phố) của Phạm Công Luận, do Hội Nhà Văn xuất bản năm 2013.
Học về Việt Sử trong chương trình của Trung Học Đệ Nhất Cấp, không học sinh nào không biết đến giai thoại Nguyễn Trãi tiễn biệt phụ thân là Nguyễn Phi Khanh tại Ải Nam Quan. Đó là tháng 6, năm Đinh Hợi 1407 Sau khi nhà Minh xua quân sang xâm chiếm nước Nam thì Trương Phụ sai Liễu Thăng lùng bắt thành phần trí thức, để ngăn ngừa sự kêu gọi dân chúng nổi dậy đòi lại quyền tự trị. Trong số những người bị bắt để giải về Tầu, có Nguyễn Phi Khanh.
Một phúc trình mới đã phát hiện một tỷ lệ cao vi khuẩn corona đáng báo động trong động vật hoang dã sắp được phục vụ tại các nhà hàng ở Việt Nam, theo bản tin của báo New York Post cho biết hôm Thứ Bảy, 20 tháng 6 năm 2020. Trong khi cả nước đang tìm cách ngừng nhập cảng động vật không hoàn hảo để ăn, nhưng vẫn chưa làm được điều đó, và vẫn còn các “nhà hàng động vật hoang dã” có chuột, dơi, mèo, cầy, rắn, gấu, khỉ và tê tê trong thực đơn. Trong một nghiên cứu xuất hiện trên tạp chí bioRxiv trước khi in, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy 56% chuột hoang bị nhiễm vi khuẩn corona vào thời điểm chúng sẵn sàng được phục vụ tại các nhà hàng - gấp đôi từ khi những con vật này lần đầu tiên bị bắt.
Một thanh niên 19 tuổi đã thiệt mạng và một người khác đang trong tình trạng nguy kịch sau vụ nổ súng trước bình minh ở khu vực biểu tình Seattle, theo các viên chức thẩm quyền cho biết hôm Thứ Bảy, 20 tháng 6. Vụ nổ súng xảy ra vào khoảng 3 giờ sáng tại khu vực gần trung tâm thành phố có tên là Chaz, viết tắt của “Khu Vực Tự Trị Trên Đồi Capitol,” theo cảnh sát cho biết trong một tuyên bố trên Twitter. Ty cảnh sát Seattle, đã tuyên bố trong một thông cáo báo chí vào sáng Thứ Bảy rằng khi các cảnh sát đáp ứng các báo cáo về tiếng súng bên trong khu vực biểu tình, “họ đã gặp một đám đông bạo lực ngăn cản các nhân viên tiếp cận an toàn với nạn nhân.”
Cảnh sát đã bắt giữ một phụ nữ mặc áo sơ mi có dòng chữ “Tôi Không Thể Thở” bên ngoài cuộc tập họp vận động tranh cử của Donald Trump, ở thành phố Tulsa thuộc tiểu bang Oklahoma, khi các báo cáo cho thấy 6 nhân viên của tổng thống làm việc về hậu cần cho sự kiện này đã thử nghiệm dương tính với Covid-19. “Người ta phải làm điều này,” theo người phụ nữ nói khi bà ngồi trên sàn của một khu vực trống bên ngoài cuộc tập họp của tổng thống, đeo mặt nạ đen. Cảnh sát có thể được nhìn thấy đang nói với bà ấy, “họ đã yêu cầu bạn rời khỏi” trước khi dựng bà ấy dậy, còng tay bà ấy và đưa bà ấy vào một chiếc xe.
Một thẩm phán liên bang đã bác bỏ nỗ lực của Bộ Tư Pháp để ngăn chặn việc phát hành cuốn hồi ký từ cựu cố vấn an ninh quốc gia của Donald Trump là ông John Bolton. Nhưng Thẩm Phán Địa Hạt Hoa Kỳ Royce Lamberth, trong phán quyết ban hành hôm Thứ Bảy, 20 tháng 6 năm 2020, cũng phê phán cách mà Bolton đi trước với việc xuất bản cuốn sách, kết luận rằng ông đã nộp nó cho chính phủ đánh giá an ninh quốc gia. Bolton có thể phải đối mặt với việc chính phủ thu tiền từ cuốn sách.
Ba người đã thiệt mạng trong vụ tấn công bằng dao đâm trong công viên ở thị trấn Reading miền nam nước Anh hôm Thứ Bảy, 20 tháng 6, và đài truyền hình Sky News cho biết cảnh sát đang coi sự việc này liên quan đến khủng bố. Cảnh sát cho biết họ đã bắt giữ 1 người đàn ông tại hiện trường. Họ không xác nhận liệu có ai chết hay không, nhưng tờ Telegraph, BBC và Sky News cho biết 3 người đã thiệt mạng. Lãnh đạo hội đồng địa phương cho biết đã có trường hợp tử vong, không nói rõ là bao nhiêu. Dịch vụ xe cứu thương cho biết họ đã điều trị "một số" thương vong nhưng không cung cấp thêm thông tin chi tiết.
Trung Tâm quan sát, nghiên cứu Sóng Hấp Lực (gravitational waves) bằng tia Laser “Laser Interferometer Gravitational-Wave Observatory” (viết tắt LIGO) xây dựng cách đây hơn 30 năm, tốn 600 triệu. Hoạt động từ ngày ấy, tốn thêm khoảng năm trăm triệu nữa, không phát giác được cái gì. Nhưng lúc sắp sập tiệm, LIGO thình lình công bố đã bắt được “Sóng Hấp Lực” lan tỏa ra khi hai Hố Đen sát nhập thành một. Chuyện “nhập một” này, cũng theo LIGO, xảy ra cách Trái Đất hơn một tỉ năm ánh sáng. Thế giới khoa học chấn động. LIGO thắng lớn, lãnh nhiều giải cao quý, và cuối cùng đoạt luôn Nobel 2017.
Sách "The Room Where It Happened” của Bolton viết về thời gian ông làm việc tại Tòa Bạch Ốc, điều đó khiến cho TT Trump lo ngại. Sách này ra mắt trước ngày bầu cử Hoa Kỳ, ngày bầu cử là ngày 3 tháng 11 năm 2020. Sách ra mắt vào cận ngày bầu cử, Bolton mới có hy vọng “Nhất tiễn song điêu” hay “Nhất tiễn hạ song điêu” là một mũi tên bắn được 2 con chim. - Thứ nhất sách ra mắt cận vào ngày bầu cử sẽ có nhiều người háo hức mua để xem, từ đấy Bolton sẽ thu về vài triệu Mỹ kim. - Thứ hai, Tổng thống Trump “đã yêu cầu John Bolton từ chức." Do đấy, ra mắt sách trước ngày bầu cử, với những chỉ trích TT Trump rất nặng nề trong sách, sẽ khiến cho TT Trump khó khăn trong việc vận động tranh cử tổng thống hay TT Trump có thể sẽ thất cử.
Với ít nhiều lạc quan, và chủ quan, tôi tin rằng dịch Vũ Hán rồi sẽ qua trong tương lai gần. Quả đất vẫn cứ quay đấy thôi. Kinh tế rồi sẽ hồi phục dần dần. Nhân loại lại tiếp tục sinh hoạt y như cũ, với ý thức vệ sinh (và cộng sinh) lành mạnh hơn xưa. Quan hệ toàn cầu sẽ trở lại bình thường, trừ mỗi cái nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (People’s Republic of China) thì tôi … không hoàn toàn bảo đảm. Tôi (dám) có chút máu Tầu nên chả hà cớ chi mà lại đi kỳ thị gần một phần năm dân số toàn cầu. Vấn đề là cái tôi của những vỹ lãnh đạo ở xứ sở này quá lớn, nhất là ông Tập Cận Bình – Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước và Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương – người đã đẩy cả nước đi trật đường rầy quá xa (tới mấp mé hố thẳm luôn) nên hiện tình Trung Hoa – xem ra – không còn thuốc chữa. Phen này (e) sẽ lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm!
Những bằng chứng mua bán chức quyền vừa được báo The Age và Chương trình 60 Minutes của đài ABC phanh phui, khiến Thủ hiến Victoria Daniel Andrews phải sa thải một bộ trưởng, 2 bộ trưởng xin từ chức và nhiều chính trị gia đảng Lao Động tại Victoria đang bị cảnh sát và Ủy Ban chống tham nhũng điều tra. Ban điều hành đảng Lao Động toàn quốc phải đề cử 2 cựu chính trị gia có uy tín lãnh đạo một cuộc điều tra nội bộ, đồng thời trong vòng 3 năm tới các chi bộ tại Victoria mất quyền đưa người ra tranh cử. Chính phủ tiểu bang Victoria (với 6,3 triệu dân) đã ký kết các biên bản nghi nhớ và hợp đồng riêng tham gia dự án "Vành đai và Con đường" với Bắc Kinh, và đang bị chính phủ Liên bang phản đối. Điều này khiến dư luận, gồm nhiều cử tri Úc gốc Việt đặt câu hỏi rằng việc xảy ra tại tiểu bang Victoria có ảnh hưởng gì đến các ký kết với Trung cộng hay là không?
Các nhà khoa học đều nhìn nhận đường là một chất không thể thiếu được trong một chế độ dinh dưỡng quân bình. Tuy nhiên một sự thặng dư đường có thể là đầu mối của biết bao nhiêu là bệnh tật như béo phì, tim mạch, và tiểu đường... Có rất nhiều loại đường trên thị trường với những danh xưng tuy khác nhau nhưng có cùng chung một đặc tính là tạo vị ngọt.
Đại dịch vi khuẩn corona đã đạt tới cố người bị lây nhiễm cao nhất trong một ngày vào Thứ Năm với 150,000 trường hợp mới, theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho biết hôm Thứ Sáu, 19 tháng 6. Một nửa trong số những trường hợp mới bị lây được báo cáo tại Châu Mỹ, theo Tổng Giám Đốc WHO là Bác Sĩ Tedros Adhanom Ghebreyesus cho biết trong một cuộc họp báo. “Thế giới đang bước vào giai đoạn mới và nguy hiểm,” theo ông Tedros cho biết. "Nhiều người đã chán ngấy việc ở nhà. Các quốc gia rất háo hức muốn mở cửa xã hội và nền kinh tế của họ, nhưng vi khuẩn vẫn lây lan nhanh. Nó vẫn gây chết người và hầu hết mọi người vẫn dễ mắc bệnh."
Hàng chục ngàn người Mỹ hôm Thứ Sáu, 19 tháng 6 đánh dấu lễ Juneteenth kỷ niệm xóa bỏ chế độ nô lệ bằng các cuộc tuần hành chống kỳ thị chủng tộc, các cuộc biểu tình ôn hòa, cưỡi xe đạp và các buổi trình diễn âm nhạc đánh dấu sự đen tối còn trên khắp đất nước. Lễ kỷ niệm Juneteenth diễn ra trong bối cảnh các cuộc biểu tình trên toàn quốc chưa từng có đòi hỏi công lý chủng tộc gây ra bởi cái chết của George Floyd, một người đàn ông da đen ở thành phố Minneapolis đã bị giết bởi một sĩ quan cảnh sát da trắng đè cổ trong gần 9 phút.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.