Hôm nay,  

Tri túc

02/01/202600:00:00(Xem: 994)

tri-túc-
 
Hồi còn nhỏ, tôi nhớ có đọc một câu chuyện, hình như trong mục truyện vui cười của báo Thiếu Nhi. Đại khái là có một ông nhà giàu, thấy một anh chàng trai trẻ đang nằm nghỉ thảnh thơi trên bãi biển. Ông nhà giàu hỏi sao không lên tàu ra khơi đánh cá. Chàng trai hỏi:

-          Để làm gì?
-          Để có tiền.
-          Có tiền để làm gì?
-          Để mua một con tàu đánh cá cho riêng mình.
-          Để làm gì?
-          Để kiếm nhiều tiền hơn, sau này về già có thể sống thảnh thơi.
-          Thì tôi đang sống thảnh thơi ngay lúc này rồi, đâu có cần làm chi cho cực?
 
Câu chuyện này còn đăng ở nhiều tờ báo khác, đa phần đều nằm trong mục truyện tiếu lâm.
 
Sau này ngẫm nghĩ lại, tôi tự hỏi tại sao câu chuyện này lại được xếp vào mục chuyện vui cười. Nó có thể là một đề tài tranh luận nghiêm túc về một phong cách sống, một triết lý sống có từ xa xưa: tri túc. Đại ý là khi nào mình cảm thấy nhu cầu là đủ thì nó đã đủ rồi, không cần tìm thêm nữa. Tri túc, tiện túc, hà thời túc.
 
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
 
Có một vài người thân làm tôi suy nghĩ nhiều về phong cách sống tri túc. Trong xóm lao động có ông Tư làm nghề đạp xe ba bánh chở hàng, nên có tên là Ông Tư Ba Bánh. Gia đình ông nghèo lắm, nhưng lúc nào thấy ông cũng vui, ít khi thấy ông lo lắng. Mỗi sáng chở hàng cho mấy chị bán hàng ra ngoài chợ, chiều chở về, đủ sống qua ngày, nuôi con ăn học. Ngày nào kiếm “đủ sở hụi” là ông về nhà sớm, có ai kêu chạy thêm cũng không nhận. Rồi đến một buổi sáng sớm, Ông Tư chở hàng xong, ngừng xe ba bánh để đi tiểu ở gốc cây bên lề đường, thì một tên lưu manh lên xe đạp đi mất, ông già nên không đuổi kịp, mà đường lúc đó vắng người nên chẳng ai giúp. Ông đành đi bộ về nhà. Con hỏi xe đâu, ông nói “mất rồi!”. Cũng không thấy ông tỏ vẻ quá buồn phiền. Ông nằm nhà một lát, rồi lấy phấn vẽ lên tường nguệch ngoạc mấy chữ: “Hảo sự bất như vô”. Ông giải thích với con theo cách suy diễn của mình về câu ngạn ngữ này: ở đời, điều tốt cũng không bằng không có gì… Hàng xóm thấy thương tình, gom tiền cho ông mượn mua một chiếc xe ba bánh khác cũ hơn để làm phương tiện kiếm sống. Ông sống bình thản trong cảnh nghèo cho đến ngày nhắm mắt ra đi…
 
Anh Hai Lộc trước 1975 từng là đại diện cho Bộ Dân Vận Chiêu Hồi ở Vùng Bốn. Sau ngày Miền Nam thất thủ, anh đi tù cải tạo ba năm. Khi trở về nhà được bà chị đi xuất cảnh sang Pháp để lại cơ ngơi là một cửa hàng bán thuốc tây tại nhà. Vào thời đó, đây là một kiểu kinh doanh nhỏ, không chính thức nhưng kiếm tiền rất khá. Nhưng anh không thích ngồi nhà cả ngày bán thuốc tây để làm giàu. Lúc nào thấy “đủ sở hụi” là anh chạy đi chơi, tổ chức hội họp bạn bè hát hò, văn nghệ, đi đánh mạt chược. Một trong những cuốn truyện mà anh rất thích là “Cuộc Đời Và Kinh Nghiệm Của Alexis Zorba” của nhà văn Hy Lạp Nikos Kazantzakis. Nhân vật chính sống hết mình, sống tự do không chạy theo những giá trị chung của xã hội như giàu sang, danh vọng. Anh Hai Lộc cho rằng đây là một lối sống “thiền”, và anh cũng thế, cho nên không bao giờ giàu tiền bạc. Nhưng nhiều bạn bè nói anh là một trong những người biết cách sống trọn vẹn, và sống giàu tình nghĩa với mọi người nhất.
 
Bố tôi là nhà văn, nhà giáo, trước 1975 sống cuộc đời thanh đạm của một ông bố đi dạy để nuôi tám đứa con. Sau 1975 đi tù hai lần đều liên quan đến tội “biệt kích cầm bút”. Đi tù về, trải qua bao gian khổ, ông càng trân quí với những gì mình đang có hơn. Trong một “câu chuyện đầu năm” nhân một buổi họp mặt đêm giao thừa truyền thống hằng năm, ông tặng cho con cháu một phương châm sống của năm: “Hãy sống giản dị và làm lành”. Thực ra ông sống với phương châm đó cả đời. Đa số những người quen biết không quí ông vì tài viết văn hay dạy học, mà là vì phong cách sống an nhiên tự tại.
 
Trong Phật Giáo, tri túc là quan điểm xem mọi cảm thọ đều bắt nguồn từ cái tâm. Một người sống hạnh phúc hay khổ đau là do cách nhìn những gì xảy ra với mình. Cũng cùng một sự việc, có người thấy đau khổ, có người cảm thấy lạc quan. Hạnh phúc đến từ trong tâm chứ không phải từ bên ngoài. Người Tây Phương cũng có quan niệm tương tự qua khái niệm “nửa ly nước.” Nhìn ly nước còn một nửa, có người than: “Buồn quá! Tôi chỉ còn nửa ly nước!”; nhưng cũng có người mừng: “Vui thật! Tôi có đến nửa ly nước!”
 
Trong đời sống hàng ngày, nhiều người sống tri túc một cách tự nhiên, không lý luận. Khi gặp khó khăn, họ cho đó là cơ hội để rèn luyện khả năng chịu đựng nghịch cảnh. Thấy mình gặp chuyện không may, họ nghĩ đến những hoàn cảnh khốn khó hơn mình đang xảy ra chung quanh. Dù không giàu để ăn sang, mặc đẹp, nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn hơn những kẻ hành khất không nhà. Thấy người hành khất mù thì cảm ơn đời vì mình vẫn còn đôi mắt sáng. Nhiều người theo Đạo Phật tin vào nhân quả, khi gặp bất hạnh thì cho rằng mình đang trả quả báo cho những điều mình đã từng làm; trả hết nghiệp rồi thì sẽ bớt khổ. Không xét đến đúng sai, những người lạc quan như vậy dễ có được hạnh phúc trong đời sống.
 
Vua Trần nhân tông, Sơ Tổ của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử có một bài thơ thiền nổi tiếng “Cư Trần Lạc Đạo”. Bản dịch của Hòa Thượng Thích Thanh Từ:
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền
 
Bài thơ có ý nghĩa thiền thâm sâu, hướng đến sự nhận ra Phật Tánh có sẵn tự tâm của mỗi người. Nhưng nếu hiểu theo ý nghĩa đơn giản của từ ngữ, bài thơ cũng hàm ý tri túc như một cách sống hữu ích cho người tu. Đơn giản hóa nhu cầu đời sống để có cái tâm buông xả. Bản thân mình đã có đủ những thứ để có được an lạc, chẳng cần đi tìm cầu ở bên ngoài.
 
Không phải ai cũng thích lối sống kiểu tri túc. Có người cho rằng những người sống tri túc là an phận, dễ dãi, không cầu tiến, do đó khó thăng tiến trong sự nghiệp, khó thành công ngoài xã hội. Điều này cũng đúng. Những người sống tri túc có lẽ cũng cần học cách sống trung đạo để không bị rơi vào lối suy nghĩ dễ dãi, sống buông trôi không cố gắng. Người xưa có câu “tận nhân lực, tri thiên mệnh”, cố gắng làm hết sức mình rồi mới vui với những gì mình đang có. Nói thì dễ, làm thì khó. Làm thế nào để biết là mình đã làm hết sức mình? Đâu là giới hạn khả năng của một con người? Một câu hỏi khó, câu trả lời có lẽ tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Vua Trần Nhân Tông từng khoác chiến bào lãnh đạo dân quân nhà Trần đánh bại quân Mông Cổ hùng mạnh, sau đó mới khoác áo nhà tu sống đời thanh tịnh trên núi Yên Tử. Ngài là một tấm gương cho lối sống thấy việc cần làm thì làm, sau đó lại trở về với vô sự.
 
Sống tri túc không chỉ có được an lạc cho bản thân. Một người khi cảm thấy mình đã đầy đủ sẽ dễ chia sẻ với người khác hơn. Điều này cũng dễ hiểu. Khi chưa thấy đã kiếm đủ tiền bạc, tài sản, làm sao ta có thể giúp đỡ vật chất cho người khác? Mà sự cho đi không chỉ giới hạn ở của cải. Do không còn mong cầu, người tri túc dễ có được sự bình an, dễ cảm thấy hạnh phúc, nhờ vậy mà có thể đem lại bình an cho người khác. Làm sao ta có thể cho người khác cái mà ta không có?
 
Tôi có biết một nhóm Phật tử trẻ thường đi giúp vui cho các vị cao niên sống trong viện dưỡng lão. Các bác không thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng cô đơn. Mỗi lần nhóm bạn trẻ đến, các bác vui lắm. Khi trả lời đúng một câu hỏi trong chương trình đố vui, khi cùng hát chung một số bài hát quen thuộc thời trai trẻ, những gương mặt tuổi già cười vui rạng ngời. Cũng có khi là những giọt nước mắt vì hạnh phúc.
 
Tôi có một người bạn trung học tên C. bị chứng bệnh Alzheimer kết hợp với Parkinson từ khi tuổi đời chưa đến 60, phải nằm liệt giường gần 5 năm ở San Diego trước khi qua đời. Nhóm bạn cùng lớp ở California quyết định đi thăm C. một tháng một lần. Gia đình kể mỗi lần biết có bạn sắp đến chơi, C. mong lắm, ngủ sớm từ tối hôm trước để hôm sau tỉnh táo gặp bạn bè. Sáng ra C. nói với con rằng “Hôm nay các bác đến chơi với ba…” Có lần có thêm các bạn từ tiểu bang khác, từ Việt Nam sang chơi, lên đến gần 10 bạn. Những lần như vậy C. vui lắm. Nằm trên giường, cho dù đã quên chuyện đời thường khá nhiều, C. huyên thuyên cười nói, nhắc lại những kỷ niệm thời đi học. Vợ C. nói ít khi thấy chồng mình hạnh phúc đến như vậy.
 
Khi mang lại niềm vui cho những người có hoàn cảnh khó khăn, có người không thấy mình đang làm phước, mà cảm thấy chính mình có được hạnh phúc. Khi biết cách cho, người cho còn hạnh phúc hơn người nhận.
 
Trong một bài giảng, Thầy Phước Tịnh có kể một câu chuyện thú vị về cuộc đối thoại giữa một vị hoàng đế và một người ăn mày. Vị hoàng đế dù có nhiều tiền của nhưng vẫn không sẵn lòng giúp đỡ bố thí cho người khác vì thấy bao nhiêu tài sản cũng là chưa đủ. Hoàng đế dù có địa vị quyền lực cao nhất nhưng vẫn thiếu thốn hạnh phúc, thiếu tình yêu thương đích thực, cho nên vẫn phải đi tìm người giúp mang lại sự bình an cho tâm hồn. Ngược lại, những người dù nghèo của cải vật chất nhưng nhờ biết đủ vẫn sẵn sàng chia sẻ những gì mình có cho những người thiếu thốn hơn. Người nghèo vẫn có thể giàu lòng từ bi nhờ tâm vô cầu. Chỉ cần tâm thấy vui với những gì đang có, thì hạnh phúc liền có mặt trong giây phút hiện tiền, họ sẵn sàng chia sẻ hạnh phúc với những người chung quanh. Làm hoàng đế, hay làm ăn mày, cũng chỉ do cái tâm mà ra…
 
Xin mời nghe bài thiền ca Hoàng Đế Và Ăn Mày, viết theo tinh thần lời giảng của Thầy Thích Phước Tịnh:
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Một người ăn mày ái tình
Đi đến thế nhân cố xin tình thân
Một người đi tìm hạnh phúc
Nơi sang nơi giầu mà chẳng thấy đâu
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Rồi người không còn si tình
Bố thí nhân gian với tâm từ bi
Rồi người không cần danh tướng
Nhìn ra vô thường người thành đế vương
Hoàng đế cần chi sang giầu
Hoàng đế nhờ tâm vô cầu
 
Doãn Hưng
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu cùng quý khán thính giả chương trình nhạc sống mang chủ đề “Hoài Lâm – Hoa Nở Không Màu in USA” sẽ được tổ chức vào lúc 7 giờ tối ngày 14 tháng 9, 2025 tới đây. Hẳn giới yêu thích âm nhạc trong những năm gần đây ít ai không biết đến một giọng ca rất trẻ từ tỉnh nhỏ đã được nghệ sĩ Hoài Linh chú ý đến tài năng và xem như con nuôi của anh, đó là ca sĩ Hoài Lâm. Hoài Lâm đã đặc biệt thu hút sự chú ý của lớp nghệ sĩ đàn anh bằng khả năng ca hát của anh ngay từ lúc 14 tuổi trong lần hát tại Việt Nam nhân dịp nữ ca sĩ Bích Thảo kỷ niệm 9 năm ca hát của cô. Đến 16 tuổi, Hoài Lâm càng lúc càng đam mê với âm nhạc và đã được nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng giúp đỡ, hướng dẫn trên con đường nghệ thuật. Hoài Lâm đã biết khai thác khả năng hát hay cũng như tài trình diễn trên sân khấu nhạc sống để lôi cuốn và chinh phục khán giả từ lúc còn rất trẻ.
California – (Ngày 28 tháng 7, 2025) – Năm thứ 10 liên tiếp, Pechanga Resort Casino lại vinh dự góp mặt trong danh sách đề cử độc quyền các khu nghỉ dưỡng/sòng bài xuất sắc, tranh tài danh hiệu “Sòng Bài Tốt Nhất Bên Ngoài Las Vegas” (Best Casino Outside of Las Vegas). Cuộc bình chọn thường niên của trang 10Best.com do USA Today đang tổ chức kêu gọi người hâm mộ bầu chọn cho sòng bài yêu thích nhất của mình bên ngoài Las Vegas. Một trong những ứng cử viên sáng giá nhất năm nay chính là Pechanga Resort Casino, tọa lạc gần Temecula. Pechanga cũng đồng thời được đề cử ở hạng mục “Sòng Bài Chơi Máy Kéo Tuyệt Nhất” (Best Casino for Slots). Khách đến thăm chỉ cần truy cập Pechanga.com/vote để tham gia bầu chọn cho Pechanga ở cả hai hạng mục này.
Một nghiên cứu mới được công bố khiến chúng ta phải xem lại những hiểu biết trước đây: cá voi và cá heo trên khắp thế giới không chỉ cùng tồn tại mà còn thường xuyên “giao lưu” với nhau. Vào mùa di cư thường niên, hàng ngàn con cá voi gù lưng (humpback whale) sẽ bơi qua bờ biển Úc, và người ta nhận thấy có sự góp mặt của những đàn cá heo trong hành trình này.
Hòa Lan, quê hương của những chiếc cối xay gió truyền thống ở những miền quê thanh bình, đang có những bước tiến ngoạn mục trong lĩnh vực năng lượng tái tạo. Ngành năng lượng dân dụng ngày nay đang phát triển nhanh chóng với các giải pháp sáng tạo thay thế cho các nhà máy điện truyền thống sử dụng nhiên liệu hóa thạch. Mới đây, công ty Archimedes của Hoà Lan vừa giới thiệu một sản phẩm kỹ thuật mang tính đột phá, làm thay đổi cách thức sản xuất điện cho nhà dân. LIAM F1 UWT là một tua bin (turbine) gió nhỏ gọn, có thể sản xuất tới 1,500 kwh mỗi năm, có khả năng đáp ứng gần một nửa nhu cầu năng lượng trung bình của một gia đình, và không bị hạn chế như các tấm pin mặt trời.
Tạp chí Annals of Internal Medicine, một ấn phẩm y khoa uy tín của Hoa Kỳ, đã từ chối yêu cầu của Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. đòi rút lại một nghiên cứu lớn của Đan Mạch, theo tin từ Reuters. Công trình này, công bố hồi tháng 7, kết luận rằng các thành phần nhôm trong vắc-xin không làm tăng nguy cơ bệnh tật ở trẻ em. Nghiên cứu do chính phủ Đan Mạch tài trợ, phân tích dữ liệu toàn quốc của hơn 1,2 triệu trẻ em trong hơn 20 năm, cho thấy không có bằng chứng liên kết việc tiếp xúc với nhôm trong vắc-xin với các bệnh tự miễn, dị ứng hay rối loạn phát triển thần kinh. Bác sĩ Adam Finn, chuyên gia tiêm chủng nhi khoa tại Đại học Bristol (Anh), nhận định đây là “nguồn dữ liệu quy mô lớn, chất lượng cao” và là bằng chứng tốt nhất hiện có về độ an toàn của nhôm trong vắc-xin.
Báo Politico: Biểu đồ bị rò rỉ tiết lộ người chiến thắng và kẻ thua cuộc khi Thống Đốc Newsom vẽ lại khu vực bầu cử của Đảng Dân chủ tại California. Tài liệu này cung cấp cái nhìn rõ ràng nhất từ trước đến nay về những khu vực bầu cử nào của Đảng Cộng hòa đang bị nhắm đến.
- Gavin Newsom: ‘Liberation Day’!!! - Báo Chí Mỹ Che Dấu Gì Về Chương Trình Nghị Sự Trump – Putin? - ‘Epstein War’ Sẽ Tái Xuất Tại Quốc Hội - Trump Đề Cử Người Tham Gia Bạo Loạn Jan 06 Làm Giám Đốc BLS - Mỹ Cáo Buộc Anh Có Vấn Đề Nhân Quyền Và Tự Do Ngôn Luận - Melania Dọa Kiện Hunter Biden $1 Tỷ Vụ Epstein - Trump Tìm Kiếm Quyền Kiểm Soát Dài Hạn Đối Với Cảnh Sát Thủ Đô - Xe buýt chở 42 học sinh ở Texas bị lật ngay ngày tựu trường - Nhà Hàng Việt Ở London Trữ Thịt Chó Đông Lạnh
(WASHINGTON, ngày 13 tháng 8, Reuters) – Bộ Trưởng Tài Chánh Hoa Kỳ Scott Bessent hôm Thứ Tư cho biết ông đang bán các tài sản cá nhân khó chuyển nhượng, bao gồm cả đất nông nghiệp, và sẽ hoàn tất trước cuối năm nay. Tuyên bố này được đưa ra sau khi Sở Đạo Đức Công Quyền (Office of Government Ethics, OGE) cho biết Bessent không làm đúng theo các thời hạn đã cam kết trong thỏa thuận hồi tháng 1 năm 2025.
(WASHINGTON, ngày 13 tháng 8, Reuters) – Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Tư đã ký một sắc lệnh hành pháp nhằm giảm bớt các rào cản pháp lý của chính phủ liên bang trong lĩnh vực phóng hỏa tiễn thương mại. Quyết định này sẽ rất có lợi cho công ty SpaceX của Elon Musk và các công ty vũ trụ tư nhân khác.
- DNC Hỗ Trợ Biểu Tình Chống Sự Tiếp Quản Của Trump - Thượng Viện Texas phê chuẩn bản đồ địa hạt bầu cử có lợi cho Cộng Hòa - Tổng thống Zelenskyy gặp Trump ở Berlin - Người dân Anh: ‘JD Vance Cút Về Nước’ - Cựu Đệ Nhất Phu Nhân Nam Hàn Bị Bắt - Một phụ nữ New Zealand và con trai 6 tuổi bị ICE bắt nhầm, giam 3 tuần ‘như tội phạm’ - Giám Đốc VOA Muốn Trục Xuất Nhân Viên Visa J-1 Của Đài - Trump Dọa Kiện Chủ Tịch Fed - Tòa phúc thẩm cho phép DOGE có thể truy cập dữ liệu của hàng triệu người Mỹ - Trump Lừa Gạt Người Vô Gia Cư Ở D.C.
(MEXICO CITY, ngày 12 tháng 8, Reuters) – Trump liên tiếp gia tăng áp lực, buộc Mexico mạnh tay diệt trừ các băng đảng ma túy. Hôm thứ Ba, chính quyền Mexico đã giao hơn hai chục thành viên băng đảng sang Hoa Kỳ. Theo thông cáo của Văn phòng Công tố và Bộ An ninh Mexico, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đã đề nghị dẫn độ 26 người bị phía Mỹ truy nã vì dính líu đến hoạt động buôn bán ma túy, đồng thời cam kết sẽ không thi hành án tử hình đối với họ.
(WASHINGTON, ngày 12 tháng 8, Reuters) – Hôm Thứ Ba, Tòa Bạch Ốc cho biết những người vô gia cư tại Washington, D.C. có thể bị tống vào tù nếu không tuân thủ kế hoạch của Tổng thống Donald Trump nhằm dọn dẹp các khu lều trại và ngăn chặn tội phạm.
“Nếu lời này đến được với quý vị, nghĩa là Israel đã thành công giết tôi và làm câm lặng tiếng nói của tôi. Tạ ơn Thượng Đế, tôi đã dốc hết sức để làm chỗ dựa và tiếng nói cho đồng bào, từ khi mở mắt nhìn đời trong những con hẻm của trại tị nạn Jabalia. Ước mong của tôi là sống đủ lâu để cùng gia đình trở về quê gốc ở Asqalan (Al-Majdal) đang bị chiếm. Nhưng ý Chúa đã định, và định mệnh đã an bài. Tôi đã nếm trải mọi nỗi đau, mất mát, nhưng chưa từng ngần ngại nói sự thật – không bóp méo, không xuyên tạc – để Chúa làm chứng cho những kẻ đã im lặng, đã chấp nhận để chúng tôi bị giết, đã làm ngơ trước thi thể rã rời của phụ nữ và trẻ em, không làm gì để chặn cuộc tàn sát kéo dài hơn một năm rưỡi này. Tôi giao phó cho quý vị Palestine – viên ngọc trong vương miện Hồi giáo, nhịp tim của mọi con người yêu tự do. Tôi giao phó những trẻ em vô tội, chưa kịp mơ ước hay sống yên bình, đã bị nghiền nát dưới ngàn tấn bom đạn. Xin đừng để xiềng xích làm câm lặng tiếng nói...
Trump Chính Thức Tấn Công DC, Dọa Thâu Tóm Các Bang Dân Chủ Trump Lại Hoãn Thuế Trung Quốc Thêm 90 Ngày Ca sĩ Madona Khẩn Cầu Đức Giáo Hoàng Leo Thăm Gaza Trước Khi Quá Muộn Zelenskyy: Putin Không Có Ý Định Chấm Dứt Chiến Tranh Lạm Phát Không Đổi Trong Tháng 7, Nhưng Có Chiều Hướng Tăng 3.1% Nổ Súng Ở Texas, Ba Người Chết, Nghi Can Bị Bắt Công Dân Mỹ Bị ICE Bắt, Không Cho Uống Nước 24 Giờ Elon Musk Dọa Kiện Apple Taylor Swift Giới Thiệu Album Mới ‘The Life Of A Showgirl’
(WASHINGTON, ngày 11 tháng 8, Reuters) – Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai tuyên bố sẽ đề cử kinh tế gia bảo thủ E.J. Antoni vào vị trí Ủy viên Sở Thống Kê Lao Động (Bureau of Labor Statistics, BLS). Quyết định này được đưa ra chỉ 10 ngày sau khi ông bất ngờ sa thải người tiền nhiệm vì bản phúc trình không tốt về thị trường việc làm, kèm theo cáo buộc (không có bằng chứng) rằng bà đã thao túng số liệu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.