Hôm nay,  

Người Nga tỵ nạn chính trị lo sợ chính phủ Trump bàn giao họ cho chế độ Putin

19/09/202511:27:00(Xem: 3436)
blank 

Người Nga tỵ nạn chính trị lo sợ chính phủ Trump bàn giao họ cho chế độ Putin
 

Nếu bạn là người tỵ nạn chính trị Việt Nam đã may mắn nhập tịch Hoa Kỳ, hay ít nhất đã có thẻ xanh, hãy tin đó là may mắn khó gặp trong thời kỳ này. Bài viết sau đây dịch từ bản tin của Maria Danilova in trên báo The Japan Times ngày 18/9/2025, nhan đề "'I don't cry anymore': In U.S. jail, Russian dissidents fear deportation" ('Tôi không khóc nữa': Trong nhà tù Hoa Kỳ, những người bất đồng chính kiến ​​Nga lo sợ bị trục xuất). Sau đây là bản dịch.
 

'Tôi không khóc nữa': Trong nhà tù Hoa Kỳ, những người bất đồng chính kiến ​​Nga lo sợ bị trục xuất
 
Tác giả: Maria DANILOVA
AFP-JIJI - Ngày 18 tháng 9 năm 2025
 
WASHINGTON – Natalia đã trốn khỏi Nga vì lo sợ bị bắt giữ vì hoạt động đối lập của gia đình và xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ. Nhưng thay vì được tị nạn, cô lại bị giam giữ hơn một năm, xa cách chồng con và lo sợ bị trục xuất.
 

Với việc chính quyền Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tăng cường trục xuất như một phần của chiến dịch đàn áp nhập cư toàn diện, các nhà hoạt động nhân quyền cảnh báo rằng việc trục xuất những người bất đồng chính kiến ​​Nga sẽ khiến họ có nguy cơ bị bỏ tù và bị đàn áp ở quê nhà.
 

"Tôi ủng hộ phe đối lập, tôi ủng hộ các nhà hoạt động đối lập chống lại chế độ của (Tổng thống Nga Vladimir) Putin", Natalia nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ một trung tâm giam giữ người nhập cư ở tiểu bang Louisiana, miền nam Hoa Kỳ. "Nếu tôi trở về Nga, tôi sẽ bị bắt."

Mặc đồng phục tù nhân màu cam, Natalia ở chung phòng với khoảng 60 phụ nữ khác ngủ trên giường tầng. Phòng tắm và nhà vệ sinh nằm trong cùng một phòng, sau những tấm rèm che không mang lại sự riêng tư hay tránh khỏi mùi hôi thối.

Hàng chục ngàn người Nga đã nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ, nhiều người trong số họ đã vượt biên giới từ Mexico, kể từ khi Nga xâm lược Ukraine năm 2022 và sau đó là việc Moscow đàn áp những người bất đồng chính kiến.

Theo dữ liệu chính thức, khoảng 85% đơn xin tị nạn của Nga được xét xử vào năm ngoái đã được chấp thuận, nhưng những người bị giam giữ, luật sư và các nhóm nhân quyền cho biết số đơn bị từ chối đã tăng lên trong những tháng gần đây, trong khi những người bị giam giữ bị giam giữ tùy tiện và không được trao cơ hội công bằng để tự bào chữa trước tòa.

Dữ liệu chính thức cho thấy gần 900 người Nga, nhiều người trong số họ là người xin tị nạn, đã bị trục xuất về nước kể từ năm 2022.

Trong số đó có khoảng 100 người đã bị đưa trở lại theo đoàn xe hộ tống vào mùa hè trên hai chuyến bay thuê bao đặc biệt, ngăn cản họ tìm kiếm nơi ẩn náu ở một quốc gia thứ ba, theo nhóm Người Mỹ gốc Nga vì Dân chủ ở Nga (RADR: Russian America for Democracy in Russia) và Ủy ban Phản chiến Nga (RAC: Russian Antiwar Committee).

Những người bị trục xuất đã phải đối mặt với các cuộc thẩm vấn kéo dài khi đến nơi và ít nhất hai người trong số họ đã bị bắt giữ, bao gồm một quân nhân đào ngũ sau cuộc xâm lược Ukraine và một nhà hoạt động đối lập, theo các nhóm này.



"Đó là một thảm họa", Dmitry Valuev, chủ tịch RADR, nói. "Không thể làm như vậy. Họ đang trục xuất những người đang đối mặt với nguy hiểm thực sự ở Nga."

'Cảm giác thất vọng sâu sắc'
Là những nhà hoạt động chính trị lâu năm, Natalia và chồng bà đã vận động cho cố lãnh đạo đối lập Alexei Navalny, người mà tổ chức của ông đã bị đặt ngoài vòng pháp luật và bị tuyên bố là "cực đoan" ở Nga, trong khi những người ủng hộ ông bị đàn áp.

Sau khi cảnh sát khám xét căn hộ của họ bên ngoài Moscow vào năm 2023, chồng của Natalia và con trai tuổi thiếu niên của họ đã bay đến Mexico và vượt biên giới vào Hoa Kỳ.

Tại Hoa Kỳ, họ đã tự thú với cơ quan di trú và được tạm tha để chờ phiên điều trần xin tị nạn chính trị tại một tiểu bang miền Trung Tây.

Natalia theo họ một năm sau đó nhưng cuối cùng vẫn bị giam giữ.
 

Theo RADR, cô đã ngồi tù gần 1,5 năm, là một trong số khoảng 1.000 công dân Nga bị giam giữ tại các nhà tù di trú trên khắp đất nước.

Các luật sư cho biết các cặp vợ chồng thường bị đưa đến nhà tù ở các tiểu bang khác nhau, thường khiến một trong hai người mất đi một hồ sơ xin tị nạn vững chắc.
 

Vào tháng 4, một thẩm phán đã bác bỏ đơn xin tị nạn chính trị của Natalia, bất chấp việc gia đình cô đã từng bị bắt vì các cuộc biểu tình chống chính phủ và có tiền sử liên quan đến một nhóm đối lập bị cấm. Cô đã đệ đơn kháng cáo.

"Tôi vô cùng thất vọng, tôi nghĩ rằng có một loại công lý và lý lẽ nào đó ở đây", Natalia nói. "Tôi không bao giờ có thể tin rằng mình sẽ bị đối xử tại tòa giống như ở Nga."

'Hoàn toàn vô nhân đạo'
Một người xin tị nạn người Nga khác bị giam giữ cùng Natalia cũng đã thua kiện và đang chờ bị trục xuất.

Chồng cô, Yuri, đã bị trục xuất trên một chuyến bay thương mại vào mùa hè, sau một năm bị giam giữ, nhưng đã kịp xuống máy bay ở Maroc và mua vé máy bay đến một nước thứ ba.
 

Tuy nhiên, anh lo lắng rằng vợ mình sẽ không có cơ hội đó, giống như trường hợp của hai chuyến bay trục xuất hàng loạt.

"Thật vô nhân đạo khi không cho người ta cơ hội xuống máy bay", Yuri nói từ một quốc gia Nam Á nơi anh hiện đang ở. "Được thôi, các vị muốn đuổi họ ra khỏi nước Mỹ, nhưng làm thế này thì sao?"
 

Các quan chức Hoa Kỳ từ chối bình luận về các vụ trục xuất công dân Nga gần đây.
 

Tại trại giam Louisiana, những ngày tháng thật dài và ảm đạm.
 

Natalia cho biết các nhân viên an ninh có thể vứt bỏ những đồ đạc ít ỏi của họ hoặc cấm họ dùng khăn để giữ ấm khi đi dạo bên ngoài. Một số người nói rằng họ đang đói và không được chăm sóc y tế đầy đủ.
 

"Tôi không khóc nữa, tôi biết mình cần phải sống để chứng kiến ​​lời kêu gọi", Natalia nói. "Nỗi buồn lớn nhất của tôi là không thể tham gia vào cuộc sống của các con. Tôi biết chúng cần tôi."
 
NGUỒN:
'I don't cry anymore': In U.S. jail, Russian dissidents fear deportation - Japan Times
https://www.japantimes.co.jp/news/2025/09/18/world/politics/us-jail-russia-dissident-deportation/ 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chị Thanh chỉ có một tấm lòng, chứ tuyệt nhiên không có “những bức tường lòng” phân cách Bắc/Trung/Nam – như rất nhiều người Việt khác. Tình cảm của chị tinh khiết, trong veo, và tươi mát tựa như dòng nước của một con suối nhỏ – róc rách, len lách – khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu. Bởi thế, dù không biết chính xác chị được chôn cất nơi nao tôi vẫn tin rằng ở bất cứ đâu thì đất nước này cũng đều hân hoan ấp ủ hình hài của người thơ đa cảm, tài hoa, và chuân truyên nhất của dân tộc. Vĩnh biệt Nguyễn Thị Hoài Thanh. Em mong chị mãi mãi được an nghỉ trong an lành và thanh thản!
Đằng sau các cuộc biểu tình chống đối sự kỳ thị trong cái chết của George Floyd là các cuộc đập phá, phóng hoả, cướp và hôi của. Tại sao nó luôn xảy ra trong các cuộc bạo loạn. Đó là một câu hỏi nhức nhối và đau đớn đã làm phiền lòng không những người có mặt trong cuộc biểu tình mà của cả những người ngoài cuộc. Thấy được những cửa hàng thương mại, nhà thuốc, siêu thị, hệ thống bán lẻ bị đốt phá, cướp bóc tan hoang ai cũng đau lòng và phẫn uất, nhất là các chủ tiệm. Những bài phỏng vấn các tiểu thương cùng nhiều video Clip ghi lại những hình ảnh đập phá thu được ở các cửa tiệm thương mại đã làm tôi không ngăn được dòng nước mắt thương cảm cho họ. Các tiểu bang mới được mở cửa mấy ngày sau cơn đại dịch. Giới tiểu thương phải gánh chịu sự mất mát kinh tế trong vòng nửa năm qua, giờ họ lại bị phá sản bởi bao nhiêu vốn liếng tiêu tan trong phút giây. Họ khóc, con cái, gia đình họ khóc, họ chia sẻ nỗi uất hận tai bay hoạ gởi, rồi lại phải nai lưng ra quét dọn, gom góp những tan hoang đổ đi.
Hướng dẫn mới về lợi tức cho các chương trình trợ giúp trả hóa đơn cho phép thêm nhiều khách hàng của SCE đủ điều kiện hưởng mức giá năng lượng thấp hơn.
Qua 7 lần xét nghiệm trung bình từ 8.00 giờ sáng đến 15.00 giờ chiều, PVNF đã thử trên 1,700 người. Qua các cuộc xét nghiệm, mặc dù nghiên cứu cho cộng đồng VN tại Little Saigon, PVNF cũng đã thử cho một số người ngoài cộng đồng như anh cảnh sát (LAPD) đi từ Los Angeles (LA) xuống Little Saigon thử vì LA thiếu test.
Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn đang sơn một thông thiệp bằng chữ màu vàng rất lớn trên mặt đường Thủ Đô bận rộn trước một cuộc biểu tình dự định vào cuối tuần này: SINH MẠNG CỦA NGƯỜI DA ĐEN LÀ VẤN ĐỀ, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Sáu, 5 tháng 6 năm 2020. Dự án giống như một tấm biểu ngữ vĩ đại kéo dài 2 khúc đường của Đường 16th Street, một trục lộ giao thông chính dẫn thẳng vào hướng nam tới Tòa Bạch Ốc. Mỗi chữ trong 16 chữ tô đậm màu vàng chiều cao 2 lane đường, tạo ra một hình ảnh không thể nhầm lẫn dễ dàng được ghi nhận bởi các máy ảnh trên không và hầu như bất kỳ ai trong một vài khúc đường cũng thấy.
Trong tinh thần đoàn kết, Hội sinh viên Việt Nam tại U.C. Berkeley (Cal VSA) xin được bày tỏ lòng thương tiếc đến với gia đình của những người quá cố: George Floyd, Breonna Taylor, Tony McDade, Ahmaud Arbery, Dreasjon Reed và vô số những nạn nhân Da Đen vô tội khác đã chết. Chúng tôi đòi công lý cho nạn nhân và lên án các hành vi bạo lực dưới mọi hình thức gây ra do sự tàn bạo của cảnh sát, do bởi những tội ác vì căm ghét sắc tộc và do sự kỳ thị chủng tộc có hệ thống. Cũng là người da mầu, nhưng không mang dòng máu Da Đen, chúng tôi có đặc quyền riêng và muốn lên tiếng ủng hộ cộng đồng người Da Đen vẫn đang tiếp tục đấu tranh cho những quyền căn bản của con người.
Thăm dò 2011/2012 của APPA (American Pet Products Association) cho biết trên 72.9 triệu gia đình ở Hoa Kỳ có nuôi thú cảnh pets (chó, mèo, chim, cá, rùa rắn v,v…). Số chó nuôi chiếm trên 78 triệu con và mèo bốn cẳng trên 86.4 triệu con. Ngoài ra còn những loại thú khác như chim (16.2 triệu con)… Năm 2011, Hoa Kỳ chi trên 50 tỉ $ cho kỹ nghệ thú cảnh.
Tuần qua, Diedre Thu-Hà Nguyễn, Nghị viên thành phố Garden Grove, cùng với Dân Biểu Tiểu Bang David Chiu (Dân Chủ - San Francisco), Chủ tịch Uỷ Ban Lập Pháp Châu Á Thái Bình Dương đã dẫn đầu một số nhà lập pháp và các lãnh đạo ngành nail trong buổi họp với văn phòng Thống Đốc Newsom để bàn thảo các quy định thi hành chuẩn bị cho việc tái mở cửa an toàn của các tiệm nail.
Cách đây không lâu, tôi được một anh bạn vong niên am tường Phật Giáo nhắc nhở: phaỉ coi chừng “những lời Phật dạy” đang được lan truyền đầy dẫy trên mạng. Rất nhiều trong số đó không phải là “hàng thiệt”! Giật mình, xem lại, thấy quả là có nhiều câu hơi “kỳ kỳ”, thấy “có vẻ” không giống lắm với những gì thầy mình dạy từ trong kinh điển.
Nhiều người trong các cộng đồng di dân ở Hoa Kỳ ở trong tình trạng bất định, lo âu và sợ hãi về những quy luật mới của Tòa Bạch Ốc, nơi đang có kế họach chống di dân, đặc biệt là những sắc dân không là da trắng. Sở di trú cần cẩn trọng nhìn lại chính mình. Cơ quan này sẽ thấy những lý do tại sao họ không giải quyết được.
Washington -- Bộ Trưởng Quốc Phòng Mark Esper đang làm rung rinh Bạch Ốc sau khi nói hôm Thứ Tư, 3 tháng 6 rằng ông không ủng hộ sử dụng các quân đội để dập tắt các cuộc biểu tình quy mô lớn trên khắp Hoa Kỳ do cái chết của George Floyd và những lực lượng đó chỉ nên được sử dụng trong một vai trò thực thi pháp luật như là một phương sách cuối cùng, theo CNN cho biết. Esper lưu ý rằng "hiện tại chúng ta không ở một trong những tình huống đó," tránh xa mối đe dọa gần đây của Tổng Thống Donald Trump để triển khai quân đội nhằm thực thi trật tự.
Khủng hoảng sức khỏe tâm thần gây ra bởi COVID-19 đang leo thang nhanh chóng. Một bằng chứng cụ thể là khi so với một thăm dò hồi năm 2018, những người lớn tuổi ở Hoa Kỳ hiện nay nhiều gấp 8 lần hơn để đáp ứng tiêu chuẩn đối với sự suy kiệt tâm thần nghiêm trọng. 1/3 người Mỹ báo cáo các triệu chứng đáng kể của mối lo sợ hay trầm cảm, theo dữ liệu của Phòng Thống Kê Dân Số được công bố vào cuối tháng 5 năm 2020 cho biết.
Mục Sư Al Sharpton đã tuyên bố hôm Thứ Năm, 4 tháng 6 rằng ông đang tổ chức một cuộc biểu tình rộng lớn tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào cuối tháng 8 để đánh dấu 57 năm ngày biểu tình lịch sử vì dân quyền trong khi những người biểu tình phản đối cái chết của George Floyd lan rộng khắp nước Mỹ, theo CNN tường thuật cho biết. Sharpton nói sự kiện này sẽ được dẫn đầu bởi các gia đình người da đen là những người đã chết trong tay các cảnh sát, gồm gia đình của Floyd. Sharpton đưa ra tuyên bố này trong lúc phát biểu tại lễ tưởng niệm Floyed hôm Thứ Năm. “Vào ngày 28 tháng 8, tưởng niệm năm thứ 57 của Cuộc Diễn Hành tại Washington, chúng ta sẽ trở lại Washington,” theo MS Sharpton cho biết khi ông đọc điếu văn cho Floyd, một người đàn ông da đen đã bị giết chết hồi tuần trước bởi cảnh sát da trắng tại Minneapolis, trong lễ tưởng niệm.
Công ty dược phẩm Astrazeneca đang đặt ra mục tiêu sản xuât 2 tỉ liều thuốc chích ngừa vi khuẩn corona, gồm 400 triệu liều cho Hoa Kỳ và Anh Quốc và 1 tỉ liều cho các quốc gia trung bình và nghèo. Hãng này có kế hoạch bắt đầu phân phối thuốc chích người cho Mỹ và Anh vào tháng 9 hay tháng 10 năm nay, với việc giao hàng được xong vào đầu năm 2021, theo tổng giám đốc của Astrazeneca là Pascal Soriot, cho các phóng viên biết trong một cuộc điện đàm hôm Thứ Năm, 4 tháng 6.
Hàng ngàn người Hồng Không đã tưởng niệm vụ thảm sát tại Thiên An Môn hôm Thứ Năm, 4 tháng 6, cầm nến dù cảnh sát đã cấm khi lãnh thổ này chứng kiến Bắc Kinh bóp ngẹt tự do trong thời gian tưởng niệm biến cố này. Mỗi năm, những người biểu tình ủng hộ dân chủ bị giết chết bởi quân đội TQ vào ngày 4 tháng 6 năm 1989, để được vinh danh tại Hồng Kong – một trong vài nơi tại TQ, cùng với Macau, nơi ngày này thường được cho phép đề được ghi nhận. TQ đã cố xóa bỏ và viết lại lịch sử của vụ thảm sát tập thể này, và tại đại lục, có ít người được biết quân đội TQ đã nghiền nát phong trào này như thế nào.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.