Hôm nay,  

Biểu lộ dấu hiệu cởi mở có thể đưa cả nhà đổi từ Đạo Tin Lành sang Công Giáo, Charlie Kirk bị bắn chết

12/09/202514:15:00(Xem: 4044)
blank 

Biểu lộ dấu hiệu cởi mở có thể đưa cả nhà đổi từ Đạo Tin Lành sang Công Giáo, Charlie Kirk bị bắn chết
 

Bài viết sau đây của giáo sư Mark Haas, trên tạp chí Crisis Magazine, Thứ Sáu ngày 12 tháng 9 năm 2025, nhan đề "Charlie Kirk and His Surprising Sentiments Toward the Catholic Church" (Charlie Kirk và những cảm xúc đáng ngạc nhiên của ông hướng về Giáo hội Công giáo), với tiểu đề: "There is a lot of evidence that Charlie Kirk was leading his family towards the Catholic Church; not least of all, his public call to venerate the Mother of God" (Có rất nhiều bằng chứng cho thấy Charlie Kirk đang dẫn dắt gia đình mình về theo Giáo hội Công giáo; đặc biệt là lời kêu gọi công khai của ông về việc tôn kính Đức Mẹ).

Tin về vụ ám sát Charlie Kirk đã gây chấn động trong giới tôn giáo và chính trị. Được biết đến rộng rãi là một nhà hoạt động bảo thủ và là người sáng lập Turning Point USA, Kirk thường xuất hiện trước công chúng với tư cách là một nhà bình luận đầy nhiệt huyết, người luôn sẵn sàng tranh luận về chính trị, văn hóa và tương lai của nước Mỹ. Tuy nhiên, bên dưới vẻ ngoài sắc sảo, còn có một khía cạnh khác của Kirk đáng để suy ngẫm cẩn thận: sự đồng cảm đáng ngạc nhiên của ông đối với Giáo hội Công giáo và sự sẵn lòng—điều không phổ biến trong số những người theo đạo Tin lành—nói với sự tôn trọng về những kho báu đức tin cổ xưa của Giáo hội Công giáo.
 

Tôn kính Đức Mẹ Maria
Một trong những ví dụ nổi bật nhất về điều này là khi Kirk giải quyết câu hỏi về Mary (Đức Mẹ Maria). Ông bắt đầu bằng một lời thú nhận thẳng thắn: "Trước hết, tôi muốn nói rằng tôi nghĩ chúng ta, những người theo đạo Tin Lành và những người theo đạo Tin Lành Phúc Âm, đã tôn kính Đức Bà Maria chưa đủ. Bà rất quan trọng. Bà là một chiếc bình chứa Chúa và Đấng Cứu Thế của chúng ta."

Đây không phải là kiểu hùng biện điển hình của những người theo đạo Tin Lành. Trong nhiều thế kỷ, các cộng đồng Tin Lành đã thận trọng về lòng sùng kính Đức Mẹ, thường sợ rằng điều đó làm giảm bớt sự tôn kính đối với Chúa Kitô. Nhưng lời nói của Kirk lại bộc lộ sự khiêm nhường—sự cởi mở để nhận ra rằng điều gì đó đã bị mất đi.

Ông còn đi xa hơn, cho rằng thế giới Tin lành đã "điều chỉnh quá mức" (overcorrected). Như ông giải thích: "Chúng ta không nói về Bà Maria đủ nhiều. Chúng ta không tôn kính bà ấy đủ. Rõ ràng là Mary rất quan trọng đối với những người Cơ đốc giáo đầu tiên. Có gì đó ở đó."
 

Ở đây, Kirk thể hiện sự hiểu biết về lịch sử, chỉ ra vai trò trung tâm của Đức Bà Maria trong những thế kỷ đầu tiên của Giáo hội. Đối với ông, đây không phải là vấn đề "thái quá" của Công giáo mà là sự trở lại với sự trọn vẹn của chứng tá Kitô giáo.
 

Mary và Chủ nghĩa Nữ quyền
Có lẽ điều đáng ngạc nhiên nhất trong tất cả là ứng dụng văn hóa mà ông rút ra từ tấm gương của Mary: "Thật ra, tôi tin rằng một trong những cách để chúng ta khắc phục chủ nghĩa nữ quyền độc hại ở Mỹ là Mary chính là giải pháp. Hãy có thêm nhiều cô gái trẻ ngoan đạo, kính cẩn, đầy đức tin, để chậm lại cơn giận, đôi khi để chậm cả lời nói."

Thật khó để tưởng tượng một tuyên bố nào đó đi ngược lại văn hóa hơn thế. Vào thời điểm mà chủ nghĩa nữ quyền thường được đặt trong bối cảnh của quyền lực, sự khẳng định và sự bất tuân, Kirk thay vào đó lại tôn vinh Đức Bà Trinh Nữ như một hình mẫu của sức mạnh trong sự dịu dàng, phẩm giá trong sự khiêm nhường và vẻ đẹp trong sự vâng phục Thiên Chúa.

Ông kết thúc bằng một câu nói thể hiện sự ngưỡng mộ sâu sắc của mình: "Mary là một tấm gương phi thường và tôi nghĩ là một sự đối lập với rất nhiều độc tính của chủ nghĩa nữ quyền trong thời đại hiện đại."

Những lời như vậy, được thốt ra bởi một nhà truyền giáo Tin Lành Phúc Âm nổi tiếng, vừa táo bạo vừa sảng khoái. Chúng bộc lộ một khao khát những hình mẫu thánh thiện vượt qua hệ tư tưởng hiện đại, thay vào đó hướng đến những nhân vật thể hiện sự thánh thiện.

Truyền thống


Sự đánh giá cao những đặc điểm riêng của Công giáo này không chỉ giới hạn ở Đức Maria. Kirk cũng nhận thấy một xu hướng lớn hơn trong đời sống tôn giáo, đặc biệt là trong giới trẻ.

"Những người trẻ tuổi đang quay lại nhà thờ, điều đó là thật," ông nhận xét. "Điều đó đang xảy ra vì thành thật mà nói, đó là điều duy nhất họ có thể tìm thấy... nó là một phao cứu sinh trong cơn sóng thần hỗn loạn và vô trật tự này."
 

Trong những lời này, Kirk đã nắm bắt được điều gì đó sâu sắc và chân thực. Thời đại của chúng ta được đánh dấu bằng sự mất phương hướng, gia đình tan vỡ và sự mất ý nghĩa. Đối với nhiều thanh niên, Giáo hội đã trở thành nơi trú ẩn ổn định duy nhất—nơi những lẽ thật vĩnh cửu neo giữ họ trước những con sóng thay đổi của thế giới.

Nhưng Kirk không dừng lại ở đó. Ông nhận ra rằng điều mà những người tìm kiếm này khao khát không phải là sự mới lạ mà là truyền thống: "Họ muốn một thứ gì đó cổ xưa và đẹp đẽ. Một điều đã vượt qua thử thách của thời gian, một điều sẽ không thay đổi.

Sự hiểu biết này đã tiết lộ sự đánh giá ngày càng tăng của ông đối với bản năng Công giáo hướng tới sự liên tục. Trong một thế giới bị ám ảnh bởi sự đổi mới và tái tạo, Kirk hiểu rằng sự vĩnh cửu và vẻ đẹp mới là điều thực sự thu hút tâm hồn.

Thánh lễ theo nghi thức Latinh (The Latin Mass)
Khi mật nghị đang diễn ra trong cuộc bầu cử giáo hoàng gần nhất, Kirk đã bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với Thánh lễ Latinh truyền thống. Ông lưu ý: "Tôi nghĩ điều thực sự hữu ích cho Giáo hội trong vị Giáo hoàng tiếp theo là có một vị Giáo hoàng không thù địch với truyền thống, với phụng vụ truyền thống... Có rất nhiều vẻ đẹp trong Thánh lễ này, vốn vẫn giữ nguyên về cơ bản."

Ông tiếp tục, nhấn mạnh rằng vẻ đẹp của hình thức bền bỉ này đang thu hút mọi người trở lại: "Có quá nhiều vẻ đẹp đến nỗi... Nó đang thu hút nhiều người quay trở lại nhà thờ."

Tóm lại, những suy ngẫm này cho thấy một người đàn ông, mặc dù có nền tảng vững chắc trong đạo Tin Lành Phúc Âm, nhưng đã bắt đầu nhìn thấy những kho tàng của Đức Tin Công Giáo. Ông thấy ở Maria một phương thuốc cho sự bối rối hiện đại. Ông nhận ra trong Giáo hội Công giáo một nơi trú ẩn cho những người trẻ tuổi bất an. Và ông thừa nhận sự cần thiết của vẻ đẹp và sự ổn định mà chỉ một truyền thống cổ xưa mới có thể mang lại.

Mở cửa cho Giáo hội Công giáo
Ngoài phụng vụ, Kirk còn nói chung hơn về sự tôn trọng của ông đối với Công giáo và khả năng cải đạo [vào Công Giáo]. Trong một cuộc phỏng vấn được đăng tải trên Tạp chí Crisis Magazine, ông nói: "Một số người bạn thân nhất của tôi trên thế giới là người Công giáo... Tôi thỉnh thoảng đi dự Thánh lễ Công giáo. Tôi không rước Mình Thánh (Eucharist)... nhưng tôi cởi mở, nhưng tôi chưa sẵn sàng."

Ông nói thêm rằng ông "rất tôn trọng truyền thống và Giáo hội Công giáo".

Đúng là Kirk chưa bao giờ chính thức hiệp thông trọn vẹn với Giáo hội Công giáo, nhưng điều rõ ràng là ông cởi mở với chân lý Công giáo, có lòng can đảm để nói về Giáo hội với sự tôn kính, và có khả năng hướng khán giả của mình đến điều gì đó cổ xưa và sâu sắc hơn những khẩu hiệu chính trị.

Trong nỗi đau thương trước sự ra đi của Kirk, chúng ta cũng có thể suy ngẫm về cây cầu mà ông đã xây dựng giữa những người theo đạo Tin Lành và Công giáo. Ông không phải là nhà thần học hay người của nhà thờ, nhưng ông sẵn sàng nói ra điều mà nhiều người theo đạo Tin Lành thầm lặng cảm nhận: rằng Giáo hội Công giáo, với chứng tá về vẻ đẹp và sự liên tục của mình, có điều gì đó không thể thiếu để cống hiến trong thời đại tan rã văn hóa này.

Điều trớ trêu không thể bỏ qua là người đàn ông thường xuyên bị cáo buộc là kẻ khiêu khích và chiến binh văn hóa lại trở thành nhân chứng cho điều gì đó sâu sắc hơn cả chính trị. Di sản của Charlie Kirk chắc chắn sẽ còn được tranh luận trong giới chính trị trong nhiều năm tới. Nhưng có lẽ đóng góp lâu dài nhất của ông sẽ là điều này: ông đã nhắc nhở chúng ta, dù chỉ trong chốc lát, rằng câu trả lời cho sự bất an văn hóa của chúng ta không nằm ở ý thức hệ mà ở sự thánh thiện.

Xin cho anh an nghỉ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vụ nổ súng hôm Thứ Năm, 21 tháng 5 tại Căn Cứ Naval Air Station Corpus Christi tại Texas có liên hệ tới khủng bố, theo các viên chức FBI cho biết, theo CNN tường trình. Các viên chức trước đó nói rằng tay sung là “độc lập,” nhưng có thể có người thứ hai vẫn còn tại đào, theo viên chức FBI Leah Greeves cho biết trong cuộc họp báo ngắn gọn. Nhân viên này đã không cung cấp thêm thông tin. Tay súng đã bị giết chết, theo Greeves cho hay.
Nhà báo Phạm Thành (tên đủ là Phạm Chí Thành), là người sáng lập blog Bà Đầm Xòe và viết nhiều sách chỉ trích chế độ CSVN và ông Nguyễn Phú Trọng đã bắt tại Hà Nội hôm 21 tháng 5 năm 2020, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết.
Với những thay đổi khi chuyển sang Giai đoạn 2 trong cơn dịch COVID-19 tại quận Cam, Thành phố Garden Grove sẽ cấp giấy phép tạm thời cho các nhà hàng mở lại với những yêu cầu nghiêm ngặt về sức khỏe và an toàn. Các quán ăn, nhà hàng tại địa phương hiện có thể nộp đơn xin cấp giấy phép ăn uống ngoài trời có hiệu lực trong vòng 60 ngày để mở rộng khu vực ăn uống bên ngoài vỉa hè nếu nhà hàng tọa lạc ở trong một trung tâm mua sắm (shopping center), hoặc trong các bãi đậu xe do nhà hàng sở hữu.
75% dân Mỹ tin rằng Hoa Kỳ nên tiếp tục những nỗ lực chận đứng sự lây lan của con virus Corona. Mùa xuân khốc liệt năm nay, nước Mỹ đã phải đối đầu với hai cuộc khủng hoảng. Và với thời gian 14 tuần lễ vừa qua, đã có hơn 84,000 người Mỹ chết vì đại dịch. Con số đó lớn gấp 28 lần số tử vong của khủng bố 9/11 (3,000 người chết), hơn cả số quân nhân Mỹ tử trận trong chiến tranh Việt Nam (58,220 hy sinh) và chiếm 25% tổng số người chết vì đại dịch trên toàn cầu. Cùng lúc đó, các biện pháp phong tỏa mọi hoạt động kinh tế, xã hội với quy mô toàn quốc đã khiến 33 triệu người mất công ăn việc làm, buộc hàng trăm ngàn các doanh nghiệp nhỏ phải tạm đóng cửa và là nguyên nhân gây ra tình trạng 20% trẻ em Mỹ lâm vào cảnh bấp bênh ăn bữa nào biết bữa ấy.
Tại Saigon (TP Ho Chi Minh) cảnh sát bắt giữ và đối xử tàn tệ hai nhân viên làm việc cho nhà xuất bản Tự do (Liberal Publishing House). Con gái của một trong hai người nói trên, ông Thủy Tuất, người giao sách của nhà xuất bản, đã bị bắt giữ. Kể từ đầu tháng 10 năm 2019, hàng chục người thường quan hệ với nhà xuất bản Tự do đã bị công an nhòm ngó, theo dõi. Họ là những người hoặc đang và đã làm việc cho nhà xuất bản hoặc bị cho là đã mua hoặc đọc sách của nhà xuất bản.
Thời gian qua các nhà ngoại giao Trung cộng hung hăng tấn công bất cứ nước nào nghi ngờ về sự minh bạch và thành công của Trung cộng trong xử lý đại dịch do virus corona gây ra. Thủ tướng Úc ông Scott Morrison lại đề nghị tiến hành điều tra về nguồn gốc và cách thức các quốc gia xử lý đại dịch, nên nước Úc lãnh chịu phản ứng hung bạo nhất, nhưng chính nhờ vậy người Úc mới thức tỉnh đồng lòng “thoát Trung”, một bài học đáng giá để chúng ta học hỏi.
Thèm ngọt là một nhu cầu thiết yếu của cơ thể, để củng cố năng lượng. Carbohydrate hay Glucide là những hợp chất bao gồm đường (sugar), bột đường hay tinh bột (amidon, starch) và chất xơ (fibre). Những chất nầy rất cần thiết cho chúng ta để sống. Nhưng ngọt quá đôi khi cũng nguy hiểm lắm đó!
Xét trên bình diện vật lý, thuyết Big Bang “tồi tệ hết thuốc chữa” (atrocious and unjustifiable from a physical point of view.) Bạn đọc đừng giật mình, nhăn mặt. Lời chỉ trích nặng nề ấy của Einstein, không phải của tôi. Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành của vũ trụ. Theo thuyết này thì vũ trụ khởi đầu từ một nguyên tử nguyên thủy (primeval atom – primordial atom), tạm gọi là Nguyên Tử Gốc chứa đựng đủ mọi loại vật chất, phóng xạ, cùng thời gian, không gian. Tất cả được ép, nén chặt vào một khối nhỏ đường kính cỡ vài ly (millimeter). Rồi cái khối nhỏ như viên sỏi tí tẹo ấy nổ ra, chỉ trong một phần tỷ tỷ của một giây, đã bung ra lớn khủng khiếp, và sau khoảng 13 tỷ 800 triệu năm thì Nguyên Tử Gốc trở thành Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành củ
Số trường hợp bị lây vi khuẩn corona mới được báo cáo trên toàn thế giới đã đạt tới mức cao kỷ lục trong tuần này, với hơn 100,000 trường hợp mới trong vòng 24 tiếng đồ hồ qua, theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho biết hôm 20 tháng 5. 2/3 các trường hợp được báo cáo chỉ tại 4 nước, theo Tổng Giám Đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus cho biết trong cuộc họp báo hôm Thứ Tư, 20 tháng 5 tại tổng hành dinh của cơ quan này ở Geneva. “Chúng ta vẫn còn đoạn đường dài nữa để đi trong đại dịch này.” Đại đa số các trường hợp mới được xác nhận đến từ các nước Châu Mỹ, theo sau là Châu Âu, theo báo báo mỗi ngày của WHO. Hoa Kỳ báo cáo 45,251 trường hợp mới hôm Thứ Ba, theo cơ quan này cho hay. Nga có số trường hợp nhiều thứ hai hôm Thứ Ba với 9,263, theo WHO.
Trong các cuộc phỏng vấn với CNN, các viên chức CDC nói rằng những nỗ lực của cơ quan của họ để đáp ứng với đại dịch Covid-19 đã bị làm tê liệt bởi quyết định Bạch Ốc được thúc đẩy bởi chính trị mà không phải khoa học. Kết quả đã làm tồi tệ thêm các ảnh hưởng của khủng hoảng, theo nhiều nguồn tin bên trong CDC cho biết, làm hạ thấp cơ quan 73 tuổi mà có truyền thống lãnh đạo sự đáp ứng của quốc gia đối với các bệnh truyền nhiễm.
Với sự hợp tác với Ủy Ban Phát Triển Nhân Lực của Quận Cam(OCWDB), Quận Cam sẽ phát động Chương trình Hỗ trợ Chống Sa thải do COVID-19 của OCWDB sau khi nhận được $700.000 từ quỹ Đạo luật Cơ hội Đổi mới Ủy Ban Phát Triển Nhân Lực (WIOA) của Ban Phát triển Việc làm California (EDD) để hỗ trợ các tiểu doanh nghiệp địa phương bị ảnh hưởng bởi COVID-19.
Mối quan hệ thân thiện chưa từng có giữa Hoa Kỳ và Đài Loan đã đưa tới “sự chống đối mạnh mẽ” từ Trung Cộng, theo AP cho biết hôm 20 tháng 5. Bắc Kinh lại bày tỏ sự giận dữ qua sự đầm ấm chưa từng có của chính phủ Trump với Đài Loan. Sự lên án mới nhất từ Bắc Kinh đến hôm Thứ Tư, 20 tháng 5 sau khi Ngoại Trưởng Mỹ Mike Pompeo chúc mừng Tổng Thống Đài Loan Thái Anh Văn trong lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2 của bà.
Theo dõi tình hình Việt Nam sẽ thấy đảng nói sao thì dân nghe vậy, không ai dám cãi nhưng không biết ai là người nói thật. Dân cứ giả câm giả điếc cho cho xong chuyện vì cán bộ đã bảo “mọi việc đã có nhà nước lo”, dù đảng cứ ì ra đấy từ năm này qua năm khác. Miết rồi chuyện không thành có, việc đúng thành sai. Cả xã hội cùng phấn khởi lên đồng với đảng cho trăm họ cùng vui. Tuyên giáo đảng thì luôn khua chiêng đánh trống inh ỏi rằng mọi việc đảng làm đều đúng và trúng, lời nói của lãnh tụ đều là khuôn vàng thước ngọc và văn kiện đảng là “Văn bia, còn để lại đời sau”, như ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khoe hôm 14/02/2020.
Muối cũng xâm nhập cả vào lãnh vực văn chương bình dân truyền khẩu của văn hóa Việt Nam, như “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư’’ (giáo dục con cái) hay “Miệng ăn mắm ăn muối, đừng có nói bậy bạ không nên’’ (có tính cách dị đoan, sợ đụng chạm đến thánh thần) hoặc bình dân hơn thì: “Còn trẻ quá mà tóc đã điểm muối tiêu rồi!” (có người dám nói là tại gì xấu máu) và chót hết là “Ông chủ tao đã đi bán muối rồi” (tức là ổng đã đi tàu suốt về bên kia thế giới). Trong chuyện bếp núc thì có muối mè, muối tiêu, muối ớt, muối sả, hột vịt muối, cà muối, v.v…Còn có khát nước thì làm bậy một ly nước đá chanh muối cũng đã lắm.
Theo văn phòng Dân Biểu Liên Bang Correa, Derek Nguyen là cư dân Anaheim và là học sinh trường trung học Cypress và Học viện Oxford đã được Học viện Không quân Hoa Kỳ (USAFA) thu nhận. Trước đó, Derek tốt nghiệp trường trung học Cypress với điểm số cao cũng như điểm làm bài thi kiểm tra cao. Anh đã gửi đơn xin vào Học viện Không quân Hoa Kỳ hồi năm 2017 nhưng không được chấp thuận. Tuy nhiên, vì nhiệt tâm muốn cống hiến và mong muốn trở thành một sĩ quan của Không lực Hoa Kỳ, anh lại nộp đơn lần nữa hồi năm rồi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.