Hôm nay,  

Thư ngỏ của Việt Museum San Jose: cầu cứu toàn thể cộng đồng tiếp tay tham dự vào chương trình cải tiến và hoàn thiện Việt Museum để tồn tại

26/11/202410:53:00(Xem: 5907)
blank
 
Thư ngỏ của Việt Museum San Jose:
Cầu cứu toàn thể cộng đồng tiếp tay tham dự vào chương trình cải tiến và hoàn thiện Việt Museum để tồn tại

 

Thưa quý vị,

Tôi là Vũ Văn Lộc, Giám đốc cơ quan IRCC từ năm 1980, viết thư này lúc 3 giờ sáng ngày thứ hai, ngày 25 tháng 11 năm 2024. Chỉ còn 1 tháng nữa, chúng tôi và Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và VNCH sẽ bước vào năm 2025, đánh dấu năm thứ 50 của nửa thế kỷ lưu vong.

Thư này kính gửi quý vị sau đây:

1.  Thị trưởng San Jose, nghị viên khu 7 Biên Đoàn và toàn thể các nghị viên thành phố.

2.  Quý vị thị trưởng 16 thành phố trong quận hạt Santa Clara.

3.  5 vị giám sát viên quận hạt Santa Clara, đặc biệt là hai vị mà cá nhân chúng tôi rất quen biết: bà Cindy Chavez vừa hết nhiệm kỳ khu 2 và cô Betty Dương vừa được bầu vào chức vụ thay thế.

4.  Ông bà thượng nghị sĩ tiểu bang California Dave Cortese, nguyên giám sát viên Santa Clara County.

5.  Những người bạn thân yêu của tôi đã về hưu: ông dân biểu Mike Honda, ông giám sát Peter McHugh, bà giám đốc Alette cùng rất nhiều quý vị khác.

Đặc biệt kính gửi toàn thể quý vị đồng hương quan tâm đến chuyện lịch sử cộng đồng và thân phận người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ.
 

Thưa quý vị,
Cá nhân chúng tôi đã may mắn ở trong hoàn cảnh có cơ hội đóng góp việc xây dựng cộng đồng Việt tại Bắc California trong nửa thế kỷ vừa qua. Bản liệt kê đính kèm.

Chúng tôi cũng vô cùng may mắn có cơ hội sáng lập Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và VNCH, hiện đang tồn tại ngay tại Công Viên Lịch Sử San Jose. Đây là viện bảo tàng đầu tiên và duy nhất của người Việt hải ngoại, rất xứng đáng là linh hồn của cộng đồng và linh hồn của dân tộc Việt lưu vong. Công trình này đã mong ước và hình thành trong 35 năm và hoàn tất phần căn bản trong 20 năm tại San Jose History. Từ khu đất hoang đã trở thành cảnh trí số 1 và nơi tập trung 10 tượng đài cùng 200 di sản huyền sử.

Từ ngôi sao Đầu Tiên của Thiếu Tướng Lương Xuân Việt và cái gạt tàn thuốc lá của vị tướng Hưng đã tự vẫn 30 tháng 4, Từ khởi công cho đến nay, chúng tôi chưa hề được chính quyền thành phố và quận hạt chính thức tài trợ xây cất và dành ngân khoản bảo trì. Chúng tôi bán nhà trên đồi và xin tiền bạn bè thân hữu hoàn tất công tác trong 30 năm qua.(Tài liệu đính Kèm) Cá nhân tôi đã mỗi ngày đặt tay trên từng hòn đá và ngọn cỏ tại Việt Museum. Tất cả các bạn dân cử tại địa phương đã biết rõ, và hàng ngàn sinh viên, học sinh thăm viếng mỗi năm.

Trị giá của Việt Museum, các tác phẩm và di vật, cùng với ý nghĩa của tử sĩ chiến tranh và thuyền nhân hy sinh đã trở thành vĩnh cửu.
 

Kính thưa quý vị,
Tôi còn sống ngày nào sẽ quyết tâm gìn giữ Việt Museum, hiện đang ở trong giai đoạn phát triển và đưa lên mạng để dành cho hoàn cầu và muôn đời sau. Tôi đã trông cậy vào con cháu trong nhà sẽ nỗ lực bảo tồn để Museum vĩnh viễn tồn tại.

Căn bản ghi lại trên 4 câu châm ngôn:

  • Lấy tro tàn quá khứ.
  • Cùng xây dựng bảo tàng.
  • Đem quá khứ huy hoàng.
  • Gửi tương lai vĩnh cửu.

Nhưng xin nói chuyện ngày nay.
Chúng ta không thể sống mãi với thời gian và xây dựng hoài bão trong cô đơn. Năm nay, chúng tôi đã qua tuổi mơ ước viển vông, nên xin mở lời cầu xin quý vị.
 

Hiện nay, Việt Museum được nuôi nấng bởi một cơ quan nonprofit là IRCC, đã thu hẹp với toàn thể thành viên tình nguyện. Hàng năm, chúng tôi phải bỏ tiền riêng của một gia đình cao niên lợi tức thấp ở mobile home để bảo tồn Museum. Đã đến lúc rất cần sự tài trợ chính thức từ thành phố và quận hạt.

Chúng tôi sẽ gửi đề nghị hàng năm để quý vị xét cho các nhu cầu căn bản cụ thể là xây cất nhà vệ sinh và sửa chữa căn bản.

Chúng tôi xin công khai cầu cứu toàn thể cộng đồng tiếp tay tham dự vào chương trình cải tiến và hoàn thiện Việt Museum để tồn tại. Cá nhân chúng tôi cùng với các thành phần quản trị đều không đủ khả năng tài chánh, thời gian và hoàn cảnh để hoàn thành nhu cầu.

Xin mở lời yêu cầu các nhà tư bản thành đạt gốc Việt, các nhân sĩ nhiệt thành, và cả thế hệ tuổi trẻ Việt Nam hãy đến với chúng tôi.

Chúng ta cùng quan sát Việt Museum từ dưới hầm đến nóc nhà. Đã có những gì, cần thêm những gì. Chúng ta cùng khai phá và sáng tạo. Chúng ta cùng tìm thêm các di sản và tài chánh. Chúng ta cùng đặt vấn đề với giới chức chính quyền.

Tất cả các sắc dân địa phương đều được chính quyền dùng tiền thuế của dân để phát triển văn hóa và bảo tồn lịch sử. Người Việt tại San Jose chúng ta cũng có quyền đòi hỏi dành phận hợp lý.

Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ mời gọi quý vị quan tâm và có khả năng họp mặt để thành lập một hội đồng quản trị cho giai đoạn mới, gồm các thành phần có phương tiện, có nhiệt tâm để gánh vác cho tương lai của cơ quan IRCC và Việt Museum.

Trong khi chờ đợi, chúng tôi đã làm di chúc giao phó nhiệm vụ tạm thời cho người thân trong gia đình trách nhiệm. Tuy nhiên, chúng tôi từ 10 năm qua đã luôn luôn tìm người có khả năng và thực sự nhiệt thành nhưng chưa gặp.

Thầy Phạm Quang Huyền không còn nữa, các anh Nguyễn Quang Vinh, Trịnh Tùng, Vũ Thượng Đôn giới hạn tuổi tác và sức khỏe. Anh Nguyễn Hữu Lực, Phạm Phú Nam và Lại Đức Hùng không còn nữa.

Đây là lời kêu gọi tha thiết của một người cao niên xây dựng cơ quan IRCC trong nửa thế kỷ và 30 năm Việt Museum. Xin quý vị quan tâm giúp chúng tôi trong tình nghĩa anh em và hãy nghĩ đến những người đã chết cho chúng ta được sống.

Trân trọng
 

(Nếu có quý vị nào có tài chánh, có hoàn cảnh cá nhân và có khả năng tổ chức và lãnh đạo, có tâm huyết với cộng đồng Việt tỵ nạn, xin liên lạc với chúng tôi. Sẽ cùng nhau cộng tác và chúng tôi cũng sẵn sàng giao lại cho quý vị toàn quyền. Chúng tôi cũng vui lòng giao thẳng cho chính quyền nếu có thể thành lập một tổ chức trực tiếp đảm trách. Cơ quan IRCC sẽ trở thành ủy ban cố vấn.)


****************************************

 
Nhận định đầu tiên của AI khi đọc thư này lúc 3 giờ sáng

Lá thư của ông Vũ Văn Lộc từ Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và VNCH gửi đến cộng đồng và chính quyền là một lời kêu gọi chân thành, đầy cảm xúc và ý nghĩa lịch sử. Qua thư, ông chia sẻ về hành trình 50 năm lưu vong và sự cống hiến không ngừng nghỉ để xây dựng và duy trì Viện Bảo Tàng - biểu tượng linh hồn của cộng đồng người Việt hải ngoại tại San Jose.

Điểm nổi bật trong lá thư:

1.  Ý nghĩa lịch sử:
Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và VNCH là biểu tượng quan trọng, không chỉ lưu giữ di sản văn hóa, lịch sử mà còn là nơi tưởng niệm sự hy sinh của những người Việt Nam trong cuộc hành trình tìm kiếm tự do.

2.  Những khó khăn hiện tại:
Viện Bảo Tàng đang đối mặt với thách thức về tài chính và cơ sở vật chất, đòi hỏi sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương và cộng đồng để tiếp tục duy trì và phát triển.

3.  Kêu gọi sự đồng hành:
Ông Lộc kêu gọi cộng đồng, chính quyền và các nhà hảo tâm, đặc biệt là thế hệ trẻ gốc Việt, chung tay đóng góp về tài chính, thời gian, và ý tưởng để bảo tồn Viện Bảo Tàng.

4.  Mong muốn hợp tác với chính quyền:
Ông mong rằng chính quyền thành phố và quận hạt sẽ chính thức tài trợ và hỗ trợ Viện Bảo Tàng, giống như cách mà các tổ chức văn hóa và di sản khác được hỗ trợ.

5.  Lời nhắn gửi đến tương lai:
Với tầm nhìn dài hạn, ông đặt niềm tin vào các thế hệ sau sẽ tiếp tục bảo tồn và phát triển những giá trị mà Viện Bảo Tàng đại diện.

Hành động đề xuất:

  • Hỗ trợ tài chính:
    Cộng đồng và các mạnh thường quân có thể đóng góp trực tiếp để giúp giải quyết nhu cầu bảo trì và cải thiện cơ sở vật chất.
  • Tình nguyện tham gia:
    Các cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ, có thể đóng góp công sức, kỹ năng và thời gian.
  • Tăng cường tiếng nói cộng đồng:
    Đưa kiến nghị đến các cấp chính quyền để đòi hỏi quyền lợi hợp pháp trong việc bảo tồn văn hóa người Việt tại San Jose.

Lời kêu gọi của ông Vũ Văn Lộc là một lời nhắc nhở đầy cảm hứng về trách nhiệm của tất cả chúng ta trong việc giữ gìn và phát huy di sản lịch sử và văn hóa. Cộng đồng người Việt tại San Jose, cũng như trên toàn thế giới, có thể cùng chung tay để bảo đảm rằng những giá trị này sẽ được truyền lại cho thế hệ mai sau.

----------------------------------------

Dear Esteemed Members,

I am Vũ Văn Lộc, Director of the IRCC organization since 1980, writing this letter at 3:00 AM on Monday, November 25, 2024. In just one month, we, along with the Boat People and Republic of Vietnam Museum, will enter the year 2025, marking the 50th year of half a century in exile.This letter is addressed to the following:

  1. The Mayor of San Jose, Councilmember Biên Đoàn of District 7, and all City Council members.
  2. The mayors of 16 cities in Santa Clara County.
  3. The five Supervisors of Santa Clara County, especially two familiar individuals: Ms. Cindy Chavez, who just completed her term in District 2, and Ms. Betty Dương, newly elected to that position.
  4. California State Senator Dave Cortese, former Santa Clara County Supervisor.
  5. My dear retired friends: Congressman Mike Honda, Supervisor Peter McHugh, Director Alette, and many other respected individuals.
  6. Most importantly, to the entire Vietnamese-American community interested in our shared history and the identity of Vietnamese-Americans in the United States.

Dear Friends,

I have been fortunate to contribute to building the Vietnamese community in Northern California over the past half-century. Please find the attached list for reference.

I am also incredibly privileged to have founded the Boat People and Republic of Vietnam Museum, which currently resides in San Jose History Park. This museum is the first and only one of its kind among overseas Vietnamese communities—a worthy representation of the soul of our community and the spirit of the Vietnamese diaspora. This project has been a 35-year aspiration, completed in its foundational phase over 20 years at the San Jose History Park. From barren land, it has become a premier destination with ten monuments and 200 legendary artifacts.

From the First Star of General Lương Xuân Việt to the ashtray of General Hưng, who took his own life on April 30th, we have accomplished this without official funding from the city or county governments. Instead, I sold my home on the hill and sought financial support from friends to complete this effort over 30 years. (Documents attached.) I personally placed my hands on every stone and blade of grass at the Việt Museum. Thousands of students visit annually, and local officials are well aware of this.

The value of the Việt Museum, its artifacts, and its symbolism honoring war heroes and boat people sacrifices, has become eternal.

Dear Esteemed Members,

As long as I live, I am determined to preserve the Việt Museum, which is currently developing and moving online for global access and for generations to come. I hope my descendants will strive to ensure the Museum’s permanence.

Our guiding principles are encapsulated in these four lines:

  • From the ashes of the past,
  • We build a museum,
  • Bringing a glorious history,
  • To an eternal future.

But let us focus on the present.

We cannot live forever nor sustain lofty dreams in isolation. This year, I have passed the age of chasing unrealistic aspirations, so I humbly ask for your support.

The Việt Museum is currently sustained by a nonprofit organization, IRCC, which operates with volunteer members. Every year, my family, a low-income senior household living in a mobile home, must contribute financially to maintain the Museum. It is time for official funding from the city and county governments.

We will submit annual proposals for basic needs, specifically the construction of restrooms and essential repairs.

We publicly appeal to the entire community to join efforts to improve and enhance the Việt Museum for its survival. Our management team lacks the financial resources, time, and circumstances to meet these demands alone.

We ask successful Vietnamese entrepreneurs, passionate leaders, and the younger Vietnamese generation to come forward and work with us. Together, we can examine the Museum from the basement to the rooftop, evaluate what has been achieved, and identify what remains to be done. Together, we can explore and innovate. We can seek additional heritage items and funding and present our case to local government officials.

Every ethnic community receives taxpayer support for cultural development and historical preservation. Vietnamese residents in San Jose are equally entitled to this rightful share.

In the coming period, we will invite interested and capable individuals to meet and establish a new governing board for the next phase, composed of those with resources and dedication to manage IRCC and the Việt Museum's future.

In the meantime, I have made arrangements in my will for temporary responsibilities to be assigned to family members. However, for the past 10 years, I have actively sought capable and truly passionate individuals without success.

Many of my close companions—Thầy Phạm Quang Huyền, Nguyễn Quang Vinh, Trịnh Tùng, Vũ Thượng Đôn, Nguyễn Hữu Lực, Phạm Phú Nam, and Lại Đức Hùng—are no longer with us or face age and health limitations.

This heartfelt appeal comes from a senior citizen who has spent half a century building IRCC and 30 years developing the Việt Museum. I implore you to assist us, thinking of the bonds of brotherhood and those who sacrificed their lives so we could live.

Respectfully,

(For those with financial resources, organizational capability, and dedication to the refugee Vietnamese community, please contact us. We are willing to cooperate and even hand over full authority. If possible, we would also be open to transferring management directly to the government if a suitable organization is established. IRCC would then serve as an advisory committee.)

AI's Initial Impression Upon Reading This Letter at 3:00 AM

The letter from Mr. Vũ Văn Lộc of the Boat People and Republic of Vietnam Museum to the community and local authorities is a heartfelt, emotional, and historically significant appeal. Through the letter, he shares the journey of 50 years in exile and his relentless dedication to building and sustaining the Museum—a symbol of the soul of the Vietnamese diaspora in San Jose.

Highlights of the Letter:

  1. Historical Significance:
    The Boat People and Republic of Vietnam Museum is an essential symbol, preserving cultural and historical heritage while commemorating the sacrifices of Vietnamese people in their pursuit of freedom.
  2. Current Challenges:
    The Museum is facing financial and infrastructural challenges, requiring support from local authorities and the community to maintain and develop further.
  3. Call for Collaboration:
    Mr. Lộc calls on the community, local authorities, and benefactors—especially younger generations of Vietnamese descent—to contribute financially, with their time, and with ideas to preserve the Museum.
  4. Desire for Government Partnership:
    He expresses hope that the city and county governments will officially fund and support the Museum, similar to how other cultural and heritage organizations are supported.
  5. Message to the Future:
    With a long-term vision, he places trust in future generations to continue preserving and enhancing the values represented by the Museum.

Proposed Actions:

  • Financial Support:
    The community and benefactors can directly contribute to address the Museum's maintenance and improvement needs.
  • Volunteering Efforts:
    Individuals, particularly younger generations, can contribute their skills, time, and effort.
  • Amplifying Community Voice:
    Advocating to government officials to secure rightful support for preserving Vietnamese culture in San Jose.
blankGiao Chi San Jose.   [email protected]  (408) 316 8393

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chu kỳ của cuộc sống, người cao niên thường trở lại giai đoạn phải lệ thuộc vào gia đình như đã lệ thuộc vào cha mẹ trong tuổi ấu thơ. Đó là vì khi tới tuổi cao, khả năng làm việc của họ giảm bớt, lại có thể nẩy sinh ra một số bệnh liên hệ tới tuổi già, khiến họ mất khả năng tự túc, tự tồn, thậm chí mất cả khả năng hiểu biết.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Thế giới vẫn chưa ra khỏi cơn khủng hoảng của đại dịch vi khuẩn corona mặc dù toàn cầu đang có chiều hướng giảm xuống, nhưng vài nơi vài nơi chứng kiến gia tăng số người bị lây và thiệt mạng trong tuần qua. Nhiều nước trên thế giới và các tiểu bang tại Mỹ đang tái mở cửa nền kinh tế trở lại.
Các cơ sở bị khó khăn và các nhà điều dưỡng giống nhau là đã và đang chật vật, với khối công nhân áp đảo cố gắng xác nhận, cách ly và điều trị các bệnh nhân mắc bệnh đè nặng lên thêm công việc đòi hỏi đã có của họ. Trong khi đó, các biện pháp nhằm bảo vệ cư dân khỏi bị lây lan bệnh đã khiến cho họ dễ bị tổn thương hơn và đóng cửa từ công chúng.
Vinh danh cộng đồng A100 và AAPI trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, vì biểu cảm chống người Á châu đã dâng trào sau đại dịch COVID-19. Dừng AAPI Hate, một dự án theo dõi các sự cố thù ghét đối với người Mỹ gốc Á, đã nhận được hơn 1.135 báo cáo chỉ trong hai tuần. Crisis Text Line (Văn Bản Khủng Hoảng) báo cáo rằng AAPIs, đại diện cho khoảng 6% dân số Hoa Kỳ, chiếm 16% trong tất cả các văn bản khủng hoảng liên quan đến coronavirus. Đây chỉ là một vài trong số những con số được báo cáo mà cộng đồng AAPI đã phải đối mặt trong những tuần gần đây - một cộng đồng liên tục chịu sự chênh lệch giàu nghèo lớn nhất của bất kỳ nhóm chủng tộc nào, và ít có khả năng được thăng chức lên quản lý, tìm kiếm các dịch vụ sức khỏe tâm thần hoặc được tính trong cuộc Tổng Kiểm Tra Dân Số.
Hàng triệu người Mỹ đã nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp vào tuần trước, cho thấy việc sa thải đang lan sang nhiều ngành nghề ban đầu không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi việc đóng cửa và gián đoạn kinh doanh liên quan đến vi khuẩn corona. Phúc trình đơn khai thất nghiệp hàng tuần của Bộ Lao Động Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 theo sau các tin hôm Thứ Tư nói rằng kinh tế trong quý đầu đã bị thiệt hại nặng nề kể từ thời kỳ Đại Suy Thoái.
Hôm Thứ Năm, 30 tháng 4, Tổng Thống Trump nói rằng ông đã thấy bằng chứng để chứng minh rằng đại dịch vi khuẩn corona truyền nhiễm từ một phỏng thí nghiệm tại Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng ông đã không đưa ra chi tiết cái gì là bằng chứng. “Tôi không được phép nói với bạn điều đó,” theo ông cho biết tại cuộc họp báo ở Bạch Ốc nơi mà ông đã nhiều lần cáo buộc chính quyền TQ về việc làm ngơ trong trách nhiệm của họ đối với vi khuẩn, trong khi bỏ ngỏ khả năng nó lây lan một cách cố ý.
Newsom nói rằng các bãi biển tại miền nam California, gồm các bãi biển tại Quận Cam, Los Angeles và San Diego, đã reo chuông báo động, gồm các hình ảnh người tụ tập ở đó và không tuân theo các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội. Ông cho biết tiểu bang muốn làm việc sát cánh với các viên chức địa phương, và nếu họ có thể đưa ra các hướng dẫn tốt hơn, thì các bãi biển có thể “tái mở cửa rất rất nhanh.”
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Hơn một chục người biểu tình, một số trong đó có vũ khí, đã tụ tập hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 bên trong tòa nhà Quốc Hội của Michigan để lên tiếng phản đối lệnh cho người dân phải ở trong nhà của Thống Đốc Gretchen Whitmer, với căng thẳng lên cao khi các nhà lập pháp sẵn sàng tranh luận về sự gia hạn của tuyên bố này.
nhiều phó phẩm, nào là tuồng hát bội Kiều, tuồng chèo Kiều, thơ Vịnh Kiều, thơ Xử Án Kiều, Kim Vân Kiều Ca, Kim Vân Kiều Diễn Ca, Túy Kiều Phú… và hàng trăm bài thơ lẫy Kiều nhiều cách ngắn dài, kể cả có người viết lại toàn thể truyện Kiều
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, miền Nam California vào lúc 9 giờ sáng Thư Năm ngày 30 tháng Tư năm 2020 lễ đặt vòng hoa và thắp nhang tưởng niệm 45 năm quốc hận 30 tháng Tư đã được long trọng tổ chức, vì tình hình bệnh dịch Covid-19 nên năm nay không được tổ chức đông đúc như những năm trước đây, mặc dù vậy một số các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể cũng đã trang nghiêm tổ chức lễ đặt vòng hoa, thắp nhang tưởng niệm 250,000 Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa, 58,000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam, cùng hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, hàng ngàn quân dân các chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao tù cộng sản.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Kể từ sau đệ Nhị Thế chiến, Việt Nam đã hai lần trễ chuyến tàu lịch sử để toàn dân xây dựng đất nước, chỉ vì những khúc quanh oan nghiệt do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành. Cơ hội thứ ba đang tới, những người cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam có biết chủ động nắm lấy nhằm thoát Tàu và thoát Cộng để chuộc lại phần nào những nỗi oan khiên đã gây ra cho cả dân tộc suốt từ sau Thế chiến Hai đến nay hay không?
Nhìn chung, CSBV và MTGPMN có ba thắng lợi: một là toàn bộ binh sĩ Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam; hai là công nhận sự hiện diện của 140.000 quân của QĐNDVN ở miền Nam và chính phủ ”ma” MTGPMN; ba là quy chế khu phi quân sự sẽ không đuợc luật quốc tế công nhận và không ai sẽ can thiệp khi vi phạm. VNCH phải chịu thất bại nặng nề, vì không có tiếng nói chính thức trong hội nghị. Hai mục tiêu duy trì binh sĩ Hoa Kỳ để tiếp tục hỗ trợ QLVNCH chiến đấu và trục xuất binh sĩ CSBV ra khỏi miền Nam đều không có kết quả. Hoa Kỳ thắng lợi vì mang binh sĩ hồi hương, một lối thoát trong danh dự của Nixon mà Kennedy và Johnson không đạt được. Hà Nội phải công nhận VNCH là một thực thể chính trị để đối thoại, phải từ bỏ yêu sách một chính phủ liên hiệp không có chính quyền Thiệu tham gia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.