Hôm nay,  

The Stringer – Câu Chuyện Tên Tấm Hình Đi Lạc

12/5/202500:00:00(View: 462)
The Stringer
The Stringer là phim tài liệu do đạo diễn Bảo Nguyễn thực hiện, được Netflix phát hành toàn cầu vào cuối tuần Lễ Tạ Ơn. Phim dài gần hai giờ, do VII Foundation phối hợp sản xuất, ghi nhận lời kể của các ký giả và chuyên viên hình ảnh liên quan đến bức ảnh “Em Bé Napalm” chụp tại Trảng Bàng năm 1972.
***

Một cuốn phim tài liệu trên Netflix vừa gợi dậy lớp bụi ký ức phủ lên một trong những hình ảnh ám ảnh nhất của cuộc chiến Việt Nam: cô bé trần truồng chạy khóc giữa lằn lửa napalm, bức ảnh từng đoạt giải Pulitzer và được xem như lời chứng về nỗi đau của cả một thế hệ.

Từ nhiều thập niên, thế giới quen đọc dòng chữ ghi công Nick Út, phóng viên ảnh của AP. The Stringer lại nói một câu khác: rằng người bấm máy thật sự hôm ấy trên con đường ở Trảng Bàng là Nguyễn Thành Nghệ, một cộng tác viên ít tên tuổi, người đứng lẫn trong khói lửa và tin rằng mình đã ghi được “tấm hình của đời mình” rồi lặng lẽ rời khỏi nghề.

Câu chuyện mở ra bằng tiếng thở dài của người đã gần tám mươi: Carl Robinson, người từng biên tập ảnh cho AP giữa những năm tháng chiến tranh. Ông kể rằng hôm ấy, khi nhìn hai cuộn phim gửi về, ông thấy rõ tấm ảnh định làm chấn động thế giới được đánh dấu là của một cộng tác viên. Ông đã viết tên Nghệ. Rồi người chỉ huy bảo ông sửa lại: Nick Út.

Một chữ viết khác đi, và nửa thế kỷ rẽ sang hướng khác. Robinson mang theo điều ấy suốt đời, như một món nợ không làm sao gỡ được.

Tìm lại người đứng sau ống kính

Nghệ không còn giữ bản in AP từng trao ông làm kỷ niệm; vợ ông đã xé đi trong một cơn tức giận khi biết chồng mình không được ghi công. Ông bỏ nghề, sang Mỹ năm 1975, làm trong phòng tráng phim ở Burbank, sống cuộc đời yên lặng của người tị nạn, với chỉ một vali cho quá khứ.

Cho đến khi trên mạng xã hội, một nữ ký giả Sài Gòn – Lê Vân – tìm lại ông bằng cách đăng tấm ảnh chụp ông đứng bên quốc lộ Trảng Bàng năm ấy, chỉ vậy thôi, câu chuyện tưởng đã rơi xuống đáy ký ức lại trồi lên, chạm vào mạch nhức nhối của một nghề luôn đứng giữa sự thật và bóng mờ.

Rồi ngày họ gặp nhau trong bệnh viện ở California: Robinson đặt tay lên tay Nghệ, nói điều ông muốn nói từ năm 1972. “Chúng tôi đã lấy mất tên anh. Tôi xin lỗi. Anh là bằng chứng của tôi, còn tôi là bằng chứng của anh.”

Một tấm hình có thể vượt qua chiến tuyến, chính phủ, thời cuộc – nhưng đôi khi nó không vượt qua nổi một dòng ghi chú.

Phim dùng mô hình 3D tái dựng vị trí từng người trên mặt đường nóng bỏng ngày hôm ấy. Hình ảnh và thước phim từ ITN, NBC và cả AP cho thấy: mười lăm giây sau lúc bấm máy, Nick Út đứng cách hơn hai trăm năm mươi feet. Muốn đứng đúng vị trí để chụp bức ảnh ấy, ông phải vượt quãng đường không tưởng trong vài phút.

Tuy vậy, dữ kiện chỉ nói được đến đó. Còn ai nắm sự thật cuối cùng, có lẽ chỉ có người đứng giữa lằn bom năm ấy – và chính ký ức của họ.

Những tiếng nói còn lại

AP vẫn giữ nguyên phần ghi công cho Nick Út vì cho rằng không đủ chứng cứ để xoá đi điều đã đứng vững nửa thế kỷ. World Press Photo thì tạm gác lại việc ghi danh, nhưng giải thưởng năm 1973 vẫn được giữ.

Kim Phúc – cô bé trong tấm hình – không tham dự phim, chỉ nói rằng gia đình kể với cô như thế. Còn bản thân cô không nhớ gì ngoài lửa và tiếng khóc trẻ con.

Đạo diễn Bảo Nguyễn, con của một gia đình vượt biển, nói ông làm phim này vì nghĩ đến những người cầm máy ở Gaza, Ukraine, hay bất cứ nơi chiến sự nào: “Nhiều người sống sót chỉ để lo cho gia đình, rồi im lặng vì nghĩ tiếng nói của mình không đáng kể. Tôi muốn họ thấy rằng câu chuyện họ mang theo trong lòng cũng là một phần của lịch sử.”

Phim khép lại với lời của Nghệ, ngồi ngoài hiên ăn cùng con gái: “Tấm hình đó là tôi chụp. Giờ tôi đã có tiếng nói.”

Cung Mi sưu tầm

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Năm 2016, một vụ án xảy ra ở Little Saigon, California, gây chấn động cộng đồng hải ngoại, các hãng thông tấn cũng như báo chí truyền thông địa phương. Bảy năm sau, tình tiết và những nhân vật trong câu chuyện ly kỳ về ông Mã Long, tài xết taxi, bị ba tù vượt ngục bắt cóc, bước lên bục vinh quang ở Sudance Film Festival, dành hạng mục đạo diễn xuất sắc nhất của phim The Accidental Getaway Driver – Tài Xế Đêm. Hai năm sau nữa, vào ngày 27/2/2025, cuốn phim sẽ chính thức được trình chiếu trên màn ảnh rộng.
Bước vào phòng triển lãm, ba bức tranh đầu tiên bên tay phải đập vào mắt người thưởng ngoạn là ba tác phẩm của họa sĩ Ann Phong: “I Told You, The Earth Is Warming Up”; “Looking Back, Looking Forward”; “If We Don’t Care For Nature, It Will Disappear.” Chọn ba tác phẩm này cho cuộc triển lãm, họa sĩ giải thích: “Các tác phẩm nghệ thuật của tôi phản ánh mối quan hệ giữa người với người; trách nhiệm mà chúng ta phải có đối với trái đất nơi chúng ta đang sống. Thật đau lòng khi chứng kiến ​​thiên nhiên bị tàn phá bởi lòng tham và sự thiếu hiểu biết của con người. Có vẻ như khi chúng ta càng làm cho cuộc sống của mình trở nên tiện nghi, thì chúng ta càng tạo ra nhiều ô nhiễm hơn; càng làm cạn kiệt tài nguyên của trái đất một cách bất cẩn hơn…”
Tết sắp đến, nhiều chương trình văn hóa Tết rộn ràng lắp kín trang lịch ngày xuân ở Little Sài Gòn. Một trong những chương trình Việt Báo đặc biệt muốn giới thiệu đến độc giả là buổi ra mắt sách "Mai's Áo Dài" của Thái Nguyễn và Monique Trương, vào ngày 26 tháng Một, 2025 lúc 11 giờ sáng tại Barnes and Norble, 7881 Edinger Ave. #110, Huntington Beach, CA 92647 (Khu Bella Terra). Gặp gỡ và nghe chính tác giả đọc sách, ký sách và hội thoại cùng độc giả với màu sắc chiếc áo dài ngày Tết sẽ là một sinh hoạt đáng nhớ trong những ngày Xuân Ất Tỵ 2025.
Tại Matter Studio Gallery, bắt đầu ngày 8 tháng 12, 2024 và kéo dài đến hết ngày 5 tháng 1, 2025, họa sĩ Nguyễn Việt Hùng sẽ trình làng bộ sưu tập tranh mới nhất mang tên Chances Matter. Đây là dịp hiếm hoi để giới mộ điệu nghệ thuật thâm nhập vào một thế giới sáng tạo riêng biệt, nơi nghệ thuật không chỉ là cái đẹp mà còn là câu chuyện của sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên.
Trong thế hệ ca nhạc sĩ trẻ của nền âm nhạc Sài Gòn trước 1975, cặp uyên ương Lê Uyên - Phương có một chỗ đứng đặc biệt, độc nhất. Sự nghiệp sáng tác của nhạc sĩ Phương kéo dài từ đầu thập niên 1970s ở Miền Nam sang đến tận Hoa Kỳ sau 1975, cho đến khi ông mất vào năm 1999. Nhiều ca khúc Lê Uyên Phương cho đến nay vẫn chưa được chính thức phổ biến, phát hành. Để tưởng nhớ 25 năm ngày mất của người nhạc sĩ tài hoa, ca sĩ Lê Uyên sẽ tổ chức đêm nhạc chủ đề “Lê Uyên Phương 25 Năm Cuộc Đời– Tình Yêu – Âm Nhạc” tại Saigon Grand Center thành phố Fountain Valley vào ngày 7 tháng 12 2024.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Việc bắt quả tang này được thực hiện từ một video cho thấy Thủ tướng Hà Lan Mark Rutte (trái), Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (phía trước), Thủ Tướng Anh Boris Johnson (phải) và Thủ tướng Canada Justin Trudeau (phía sau, giữa) trong lúc các nhà lãnh đạo của Anh, Canada, Pháp và Hà Lan đã bị chụp hình tại một buổi tiếp tân ở Cung Điện Buckingham chế giễu sự xuất hiện trên phương tiện truyền thông dài của Tổng Thống Mỹ Donald Trump trước hội nghị thượng đỉnh NATO vào ngày 3 tháng 12 năm 2019 tại London.
Casino Entertainment trân trọng giới thiệu cùng quý vị chương trình văn nghệ nhạc sống chủ đề Q2 Show Lệ Quyên sẽ ra mắt quý khán thính giả vào ngày Chủ Nhật 1 tháng 12 năm 2019 tới đây qua một xuất duy nhất lúc 6 giờ chiều tại Pechanga Summit.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.