Hôm nay,  

Tà áo dài Kiều Chinh trên Thảm Đỏ Điện Ảnh

10/02/202315:25:00(Xem: 6776)

Nhắc tới người nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng Kiều Chinh hầu như người Việt nào cũng biết. Tài năng và sự đóng góp rất nhiều của bà trong ngành nghệ thuật thứ bảy đã được nhiều người biết đến trong suốt hơn 60 năm hoạt động tích cực. Bà đã được vinh danh và trao nhiều giải thưởng không những trong lãnh vực diễn xuất mà còn trong những hoạt động từ thiện do nhân cách đáng kính của bà.

Nhớ đến Kiều Chinh, người ta thường nhớ tới hình ảnh một người phụ nữ đẹp, tóc dài quá vai, ngôi chẻ giữa, thường xuất hiện trong các tà áo dài ở các buổi hội họp, tiếp tân, liên hoan phim hay trao giải thưởng điện ảnh. Hình ảnh nhẹ nhàng, thùy mỵ, thanh thoát ấy là hình ảnh một người con gái hay phụ nữ Việt Nam, rất Việt Nam. Đẹp làm sao chiếc áo dài Việt dịu dàng, thanh nhã ôm ấp một vóc dáng sang cả Kiều Chinh, phất phới giữa nền thảm đỏ Hollywood.


Trong một ngày vinh danh trọng đại, được lãnh giải Life Time Achievement Award tại Global Film Festival, San Francisco, Tài tử Kiều Chinh đã mặc một chiếc áo dài. Chiếc áo gấm màu vàng cam bà mặc là một thiết kế độc đáo của nhà thiết kế Sĩ Hoàng đã tôn được vẻ đẹp trang trọng và sáng ngời của bà trên nền thảm đỏ.

 

pic 1  life time achievement award sn
Kiều Chinh trên thảm đỏ ngày vinh danh Life Time Achievement Award tại Global film festival, San Francisco.


Không thể chối cãi, chiếc áo dài Việt Nam đã góp phần tạo nên một diện mạo Kiều Chinh không lẫn lộn giữa bao nhan sắc từ khi bà bước vào nghiệp diễn xuất từ năm 20 tuổi cho đến khi trở thành một diễn viên điện ảnh Việt Nam được biết đến nhiều nhất bên ngoài biên giới, cho đến nay.

 

Pic 2 1957 Hồi chuông Thiên Mụ

Kiều Chinh cùng tài tử Lê Quỳnh trong phim "Hồi Chuông Thiên Mụ (1957)".


Năm 1961, Theo chân Đoàn Văn nghệ Việt Nam do Hoàng Thi Thơ thành lập bà đi lưu diễn ở Paris, Pháp.  Kiều Chinh đã thủ vai chính trong vở nhạc kịch Ả Đào Say cùng ban nhạc Lữ Liên trình diễn trước bao nhiêu khán giả của nước Pháp. Chiếc áo dài lụa đỏ trong cung cách người thiếu nữ trẻ Việt Nam ấy không biết đã làm đắm say bao khách đa tình nặng lòng vương vấn.

pic 3 trong Ả Đào Say

Kiều Chinh trong vở nhạc kịch "Ả Đào Say(1961)".


Người phụ nữ trong chiến tranh là người chịu thiệt thòi nhiều nhất. Từ vai trò một người tình đến người vợ rồi người mẹ, phụ nữ VN đã cam chịu bao mất mát, chia ly, đổ vỡ và hậu quả đau thương của cuộc chiến. Hình ảnh người thiếu nữ đương xuân trong chiếc áo dài đen khăn choàng đỏ bên hàng rào kẽm gai, đi tìm người yêu ngoài chiến trường là một hình ảnh gây nhiều ấn tượng. Vai trò mà Kiều Chinh đã đóng trong phim "Người tình không chân dung" đã lột tả được phần nào phong cách diễn xuất của bà vào năm 1971. Cuốn phim sau này đã được tái bản và trình chiếu trong Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế (Vietnamese International Film Festival) tại Hoa Kỳ năm 2003.

 

Pic 4 người tình không chân dung
Kiều Chinh trong phim "Người Tình không chân dung".


Vào năm 1975, khi Kiều Chinh đang thực hiện cuốn phim Full House ở Singapore thì Sài Gòn thất thủ. Bà sang Hoa Kỳ định cư và tiếp tục sự nghiệp diễn xuất của mình trong bộ phim M*A*S*H (1977), bộ phim gần như dựa trên câu chuyện về cuộc đời của bà.

Sự nghiệp diễn xuất của bà tiếp tục không những với các bộ phim truyền hình như The Children of An Lac (1980), The Letter (1982), The Girl Who Spelled Freedom (1986) mà còn trong những phim truyện khác, Gleaming the Cube (1988), Catfish in Black Bean Sauce (1999), What's Cooking (2000), Face (2002), Returning Lyly (2002). Năm 1993, Kiều Chinh vào vai Suyuan, một phụ nữ Trung Quốc trong cuốn phim The Joy Luck Club của Wayne Wang.

Ở Hoa Kỳ, giải cao quý nhất của ngành điện ảnh Mỹ thì có Oscar, về truyền hình thì có Emmy. Năm 1996, Viện Khoa học và Nghệ thuật Truyền hình Mỹ (Academy of Television Arts and Sciences) đã trao giải Emmy cho phim tài liệu Kieu Chinh: A Journey Home của đạo diễn Patrick Perez / KTTV.

Bà đã duyên dáng tươi tắn trong tà áo dài đen, kiềng vàng, nổi bật trên nền thảm đỏ ngày được trao giải Emmy.

Pic 5 Kieu Chinh  the Emmys

Kiều Chinh trên thảm đỏ ngày được trao giải Emmy.

Năm 2005, Kiều Chinh vào vai một người bà với hình ảnh người phụ nữ Việt Nam tiêu biểu trong cuốn phim Vượt sóng, có tên tiếng Anh là Journey from the Fall của đạo diễn Trần Hàm. Vượt Sóng là cuốn phim đầu tiên và có ngân sách lớn nhất nói về người tỵ nạn Việt Nam, cuốn phim theo dấu các gia đình Việt Nam sau khi chiến tranh kết thúc, về các trại cải tạo, về kinh nghiệm của các thuyền nhân và những khó khăn ban đầu khi họ được định cư tại Hoa Kỳ.

Trong ngày nhận giải Golden Torch Award, Kiều Chinh trong chiếc áo dài nâu vừa trang nhã vừa kiều diễm với một mái tóc búi cao đã làm nên vóc dáng một phụ nữ thuần Việt rất độc đáo và rất... Hà Nội. Chiếc áo tuyệt đẹp Kiều Chinh mặc này là một chiếc áo cổ do nhà nghiên cứu, sưu tập đồ cổ, phục chế trang phục Việt, Trịnh Bách sưu tầm và thiết kế riêng cho bà.

pic 6 kc voi dao dien ham tran

Kiều Chinh và Đạo diễn Hàm Trần của phim Vượt Sóng.

Trên màu thảm đỏ rực rỡ của điện ảnh bà cũng từng đồng hành và chụp hình chung với các tài tử màn bạc khác như tài tử Tippi Hedren sắc nước hương trời của một thời (phim The Birds của đạo diễn Alfred Hitchcock). Chiếc áo bà mặc do nhà thiết kế Thụy Cúc tạo kiểu.

piv 7 kc va tippi hedren
Tippin Hedren và Kiều Chinh.

Nhà thiết kế Thụy Cúc cũng đã thiết kế một chiếc áo tuyệt đẹp khác cho bà là chiếc áo "Trống Đồng" bà mặc chụp ở thư viện Nixon. Đẹp làm sao màu xanh ngọc gắn liền với sự an nhiên, hoà trộn cùng tông nâu an bình, cân bằng năng lượng làm nổi bật màu cam nâu đỏ của trống đồng. Cộng thêm khăn choàng, trang sức và phong cách, kiểu dáng Kiều Chinh, tất cả đã hòa quyện làm nên một bức tranh Việt, nền nã, tinh tế và kiêu hãnh.

pic 8 in Nixon lib sn

Kiều Chinh chụp tại thư viện Nixon.

Khác với các nữ tài tử khác khi xuất hiện trước công chúng trong những dịp trọng đại họ mặc quần áo thời trang, hở cổ, kiểu cách lạ lẫm thu hút ống kính của nhiếp ảnh gia. Kiều Chinh của chúng ta chỉ xuất hiện với chiếc áo dài vừa kín đáo vừa làm tôn vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Trong đêm trao giải Tiên Phong Trailblazer Award bà mặc một chiếc áo dài lụa nâu mềm mại với chuỗi ngọc nâu nhã nhặn, làm sáng lên một phong cách an nhiên, tự tại.

 

pic 9 kc in trailblazer award

Kiều Chinh trong đêm trao giải Trailblazer Award.


Trong quá trình hoạt động diễn xuất trên 60 năm, bà từng xuất hiện trên 100 cuốn phim truyện dài và TV. Kiều Chinh đã nhận được nhiều giải thưởng khắp nơi trên thế giới, từ Việt Nam, Đông Nam Á, Châu Âu đến Hoa Kỳ.


Nữ tài tử Kiều Chinh đã được The Asian World Film Festival (AWFF) trao tặng giải thưởng “Snow Leopard Lifetime Achievement Award” (Giải Thành Tựu Trọn Đời Snow Leopard) tại Los Angeles, California, vào tháng 3 năm 2021.


Những chiếc áo dài của bà đã có mặt ở khắp nơi trên thế giới. Tuy nhiên có lẽ niềm vui, sự hãnh diện và trang trọng vẫn là lúc bà mặc vào chiếc áo dài. Trong lần vinh danh này bà mặc chiếc áo dài nâu đen bên ngoài phủ choàng bằng chiếc áo khoác gấm vàng óng lên nhận giải thưởng. Chiếc áo này do Thái Nguyên thiết kế.

 

Pic 10 kieu chinh va giai thuong

Kiều Chinh trong đêm nhận giải thưởng Thành Tựu Trọn Đời Snow Leopard của AWFF.


– Trịnh Thanh Thủy


(Tất cả hình ảnh đều do Tài tử Kiều Chinh cung cấp và đồng ý cho đăng tải).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mở lịch Việt Nam ra, thấy đề ngày tết Nguyên Đán sắp tới là ngày Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2023. Thử xét lại xem có thật đúng như vậy không, ngộ nhỡ năm nay cũng rơi vào trường hợp Tết Việt Nam đến trước Tết Trung Hoa một ngày như đã có lần xảy ra trước đây. Biết đâu chừng năm nay mùng Một Tết Trung Hoa lại là Chủ Nhật January 22, nhưng Tết Việt Nam là thứ Bảy January 21? Quyển lịch đang dùng biết là nó được tính theo múi giờ Trung Hoa hay múi giờ Việt Nam? Xin mời nhìn vào cách các nhà soạn Âm lịch xác định ngày Tết tùy theo múi giờ địa phương. (Quy Ước: Dưới đây, các tháng Âm lịch viết bằng chữ, như tháng Hai, Ba, hay Giêng, Chạp. Các tháng Dương lịch viết bằng số, như tháng 2, 3, hay January, December).
Trên thế giới chỉ có dân tộc Việt Nam nói riêng và nói chung là dân Á Đông (Tầu, Nhật, v.v…) là yêu mến ngày Tết và trọng mùa xuân hơn cả. Mùa xuân là mùa đem lại sức sống mới cho vạn vật: cây cối đâm chồi nẩy nụ, rồi hoa đua nở, cầm thú vui tươi và người người như trẻ ra. Người ta sửa soạn đón xuân ăn Tết với niềm vui rộn rã tràn ngập tâm hồn. Và người Việt Nam ăn Tết lâu hơn mọi dân tộc khác.
“Chỉ là nỗi đam mê” (Passion Simple, 1991) là một trong số gần 30 tác phẩm của nhà văn nữ người Pháp Annie Ernaux, người vừa được Hàn Lâm Viện Thụy Điển trao tặng giải thưởng Nobel về Văn Chương 2022...
... Nếu thế thì mỗi bài thơ là một sự cách tân, mỗi thi sĩ là một người làm mới sự vật. Có những điều chỉ ngôn ngữ thi ca mới nói được, chỉ thi ca mới có cái “thần” giúp chúng ta thấu thị tận đáy sâu của bản ngã. Người làm thơ là người nắm trong tay quyền năng “soi sáng” sự vật, quyền năng cho sự vật một đời sống mới, quyền năng “đi vào linh hồn của sự vật[1],” và không ai có thể tước đoạt quyền năng đó từ tay hắn...
Trong tuần qua, nhà thơ Trịnh Y Thư vừa phát hành một sách mới nhan đề “Căn Phòng Riêng,” dịch từ nguyên bản tiếng Anh, Virginia Woolf, A Room of One’s Own, nxb Harcourt, 1991. Theo lời dịch giả Trịnh Y Thư, ấn bản 2023 của bản dịch để phổ biến ở hải ngoại là bản được sửa chữa và tăng bổ từ hai ấn bản đã in trong các năm 2009 và 2016 tại Việt Nam. Tập tiểu luận văn học này của Virginia Woolf (1882-1941) như dường trải qua gần 100 tuổi, vì sách ấn hành lần đầu là năm 1929, nhưng các vấn đề nêu lên đều rất mới, như vị trí người cầm bút nữ chỉ là bóng mờ trong ngôi làng của các nhà văn, hay yêu cầu của Woolf rằng người sáng tác phải lìa hẳn “cái tôi” khi cầm bút, hay người sáng tác văn học cần có “khối óc lưỡng tính [nam/nữ]” (nghĩa là lìa cá tính, hay lìa ngã thể?) -- nghĩa là tất cả những gì rất mực táo bạo đối với người sáng tác văn học Việt Nam.
Tôi muốn kể lại với quý vị hai ví dụ đặc biệt về loài vật hành động với nhiều nhân tính hơn hầu hết loài người chúng ta. Quan điểm của tôi không phải cho rằng loài vật là nhân đạo hơn loài người, nhưng cho thấy có bằng cớ rõ ràng rằng loài vật có thể hành động theo những phương cách không phù hợp một số định kiến rập khuôn của Tây phương dành sẵn về các khả năng của chúng...
Suốt thời gian gần trăm năm qua, từ ngày xuất bản năm 1929, cuốn Căn phòng riêng của Virginia Woolf vẫn được xem là tập tiểu luận văn học có tầm ảnh hưởng rất lớn bởi tính cách đặt vấn đề của nó. Nó là cuốn sách được nhật báo Le Monde của Pháp quốc xếp hạng thứ 69 trong số 100 cuốn sách hay, giá trị, đáng đọc nhất thế kỷ XX. Kỳ thực, nó là cuốn sách đặt nền móng cho Nữ quyền luận trong hai lĩnh vực tư tưởng và phê bình văn học. Cuốn sách được hình thành dựa trên loạt bài thuyết trình Woolf đọc trước cử tọa toàn phái nữ tại hai trường cao đẳng dành riêng cho phụ nữ, Newham và Girton, thuộc trường đại học danh tiếng Cambridge của Anh quốc, vào năm 1928, xoay quanh chủ đề “Phụ nữ và sáng tác văn học.”
Quyển thơ có 18 bài trong 50 bài được thầy Tuệ Sỹ viết bằng Hán tự trong thời gian bị bắt giam lần thứ nhất hơn 2 năm (1978-1981)...
Nhân đọc tập thơ Tiểu Khúc của Tôn Nữ Thu Dung, Tương Tri xuất bản.
Khi nhận được tập tiểu luận Suy Tư và Ước Mơ của tác giả Pham Xuân Tích, tôi liền điện thư cho tác giả với chân tình: “Tích ơi! Cuối năm bạn gửi đến tôi một quả bom tấn”. Tác giả, người bạn chí thân của tôi, trả lời “Anh Thể! Anh chịu khó đọc thật kỹ, đó là công trình suy tư của tôi trong nhiều năm tháng’’...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.