Hôm nay,  

Vinh quang cho Ukraine

23/01/202314:05:00(Xem: 4289)
Điểm sách

qc-sach

Nga hăm dọa sẽ tấn công Ukraine và cả thế giới đang chờ đợi với sự lo ngại. Tôi dửng dưng vì nghĩ chắc Nga cũng chỉ hăm he như Trung Quốc đòi đánh chiếm Đài Loan. Tên Đài Loan nghe quen hơn, còn Ukraine xa lạ quá. Cái tên chỉ làm tôi nhớ đến những bài học địa lý nói về vùng Tây Bá Lợi Á vào những năm học trung học đệ nhất cấp.

 

Nhưng không ngờ ông Putin dám nói, dám làm. Cuộc chiến Ukraine đã bắt đầu bùng nổ bằng những trận oanh tạc vào phi trường. Quân Nhảy Dù Nga cùng xe tăng, pháo binh tấn công tới tấp những căn cứ quân sự hầu làm tê liệt quân đội Ukraine, tàn phá hủy hoại đất nước nhỏ bé này.

 

Thế giới phẫn nộ trước cuộc xâm lăng trắng trợn của Nga. Xót thương cho những nạn nhân vô tội đã chết thảm khốc, những người dân không còn nhà cửa phải sống chật chội trong những căn hầm trú ẩn để tránh pháo kích, hỏa tiễn hàng ngày, hàng giờ.

 

Trước cuộc chiến khốc liệt và phi lý này, tôi nghĩ mình cũng như bao người Việt khác, ngoài lòng thương xót cho dân tộc Ukraine còn mang thêm sự tiếc thương khi nghĩ về quê hương cũ. Miền Nam VN của chúng ta đã phải sụp đổ vì thế giới quay mặt, không may mắn được các nước tài trợ vũ khí như Ukraine.

 

Là một phụ nữ, thực tình tôi không theo dõi sít sao cuộc chiến mỗi ngày vì nó đã kéo dài khá lâu. Tôi chỉ nghe thoáng qua truyền thông, đủ để biết Ukraine đã thắng; đã bại, đất nước họ đã bị hủy hoại như thế nào và tinh thần anh dũng của quân đội Ukraine đã chiến đấu ra sao?

 

Ukraine với tôi, chỉ là hình ảnh một đất nước đau thương, bất hạnh. Nhưng có một vị lãnh đạo mà thân thế và lòng yêu nước, sự kiên cường của ông đã như một huyền thoại cho thế giới nhìn vào khâm phục.

 

Và tôi thực sự cảm thấy thích thú khi nhận được cuốn bút ký viết về Ukraine của nhà báo Đinh Quang Anh Thái. Cuốn sách có những bức hình màu rõ nét, chú thích từng địa điểm nơi anh đã đến cùng với một phóng viên khác.

 

Những bức ảnh cho chúng ta thấy những sân ga, những căn hầm trú ẩn, những cao ốc, trường học, những cây cầu bị tàn phá. Ngoài những nơi chốn tan hoang còn có tượng đài của Taras Shevechenko, đã bị quân Nga bắn vào đầu. Đó là bức tượng của một thi hào lừng lẫy, là một niềm tự hào của người dân Ukraine vì ông không phải chỉ là một thi sĩ mà còn là họa sĩ, viện sĩ, chiến sĩ đấu tranh cho dân tộc ông.

 

Những câu chuyện của Đinh Quang Anh Thái và Đinh Xuân Thái, hai phóng viên của LSTV cùng anh Hoàng Đàm, chị "Ánh Đá", anh Phan Châu Thành, ngay cả một người dân Ukraine sành sõi tiếng Việt đã tự đặt một cái tên rất Việt Nam cho mình là "Tuấn Anh" v...v... cho thấy tâm tư tình cảm đậm đà tình người, cái tâm thức đầy nhân bản của những người Việt đã sống trên đất nước Ukraine. Điều này thật đáng cho chúng ta hãnh diện.

 

Bài của Đinh Quang Anh Thái phỏng vấn bà Nataliya Zhynkia, một phó đại sứ Ukraine tại Việt Nam cho tôi hiểu thêm Nga và Ukraine không phải là "anh em". Hai quốc gia này không khác gì Trung Quốc và Việt Nam của chúng ta. Và tôi cảm thấy yêu đất nước, dân tộc này hơn trước.

 

Đọc hết cuốn sách, tôi nhận ra mình chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng. Cuốn bút ký bổ ích này đã cho tôi hiểu thêm văn hóa lịch sử của đất nước Ukraine. Hiểu thêm tâm tư, nét sinh hoạt của những gia đình người Việt sinh sống tại đây và hãy còn can đảm ở lại dưới làn mưa đạn, pháo kích liên miên không ngừng nghỉ.

 

Không phải chỉ Kyiv, bạn có thể cùng hai vị phóng viên đến Ba Lan - Warsaw, nơi đã đón tiếp những người tị nạn Ukraine. Nơi có một quán ăn mang một cái tên rất bình dân, có chút khôi hài. Nhưng không gian quán đượm đầy màu sắc mỉa mai một nền chính trị lâu đời, có dấu ấn của những nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng thế giới.

 

Tôi đã mơ ước được đến Ba Lan.

 

Tất nhiên, chỉ là một cuốn bút ký, nhưng theo tôi tác giả đã làm một việc phụ với những nhà nghiên cứu lịch sử. "Một lịch sử sống" vì cuộc chiến của Ukraine và Nga chưa kết thúc.

Có những câu chuyện đời thường nằm trong bối cảnh cuộc chiến đang xảy ra, mà chúng ta không thể biết được qua truyền thông, nên "bút ký" luôn mang đến  cho người đọc nhiều điều sống động, thú vị.

 

Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc bút ký "Vinh Quang cho Ukraine". Một chuyến đi Ukraine và Ba Lan của hai phóng viên Đinh Xuân Thái - Đinh Quang Anh Thái.

 

-- Đặng Mai Lan

(Paris, Janvier - 2023)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kể từ khi Putin xua quân xâm lược Ukraine ngày 24/2/2022, những vùng đất quân Nga xâm chiếm đã xảy ra những thảm cảnh vô cùng bi đát như cướp của, hãm hiếp phụ nữ rất man rợ! Những hình ảnh đó được loan tải trên hệ thống truyền thông, hầu hết các quốc gia trên thế giới lên án sự tàn ác, vô luân của quân Nga. Nhân đây, đề cập đến tác phẩm Giờ Thứ 25, cách đây hơn bảy thập niên, nhà văn Virgil Gheorghiu đã mô tả thú tính xác thịt của bọn quân xâm lược hãm hiếp phụ nữ thời đó và hiện nay man rợ như nhau...
Trong bài viết này, tôi sẽ tìm hiểu về cách ăn uống của Đạo Phật – những qui định, tầm quan trọng, tượng trưng, và những lý do ẩn sau những nguyên tắc này...
Vào mùa thu năm 1988, ban tổ chức một hội nghị ở Hong Kong đã mời vợ chồng tôi đến để diễn thuyết về lòng tự tin và hiệu lực tối đa của đức tính này. Vì đây là lần đầu tiên chúng tôi đến miền Viễn Đông, nên chúng tôi quyết định thực hiện chuyến đi dài hơn và đến viếng Thái Lan...
Chiều Chủ Nhật 21/5 vừa qua chương trình nhạc “Tôi vẽ đời em: dòng nhạc Trần Hải Sâm” đã diễn ra trên sân khấu Elizabeth A. Hangs tại Santa Clara Convention Center với sự tham dự của gần 700 khán giả yêu thích văn nghệ vùng San Jose, trung tâm sinh hoạt văn hoá của người Việt ở miền bắc California...
Trong hai thập niên (1954-1975) về lãnh vực âm nhạc ở miền Nam Việt Nam rất nhiều ca khúc ca ngợi tinh thần chiến đấu anh dũng và sự ngưỡng mộ, biết ơn người lính VNCH...
Mẩu đối thoại trên là của chàng thanh niên 27 tuổi là Ralph White với nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ trong những ngày cuối tháng Tư năm 1975 của miền Nam Việt Nam trong cuốn hồi ký Thoát Khỏi Sài Gòn (Getting Out of Saigon) của ông vừa được nhà xuất bản Simon and Schuster phát hành...
Làm sao để có được cuộc sống bình an hạnh phúc là mối quan tâm, là điều ước mơ chính đáng của mọi người, Đông phương hay Tây phương, Bắc hay Nam, giàu hay nghèo, đều có giấc mơ chung đó. Sở dĩ chúng ta có cuộc sống không được bình an hạnh phúc là vì chúng ta có tầm nhìn sai, nhận thức sai, về cuộc sống hiện tại của chúng ta. Từ tầm nhìn sai lầm này, đã đưa chúng ta đến lối sống không đúng, không phù hợp với giá trị của thực tế của cuộc sống chúng ta đang có. Do đó đã gây ra lo âu, phiền não triền miên cho ta...
Nhiều năm trước, tôi có tham dự buổi ra mắt tác phẩm Mouring Headband For Hue của nhà văn Nhã Ca tại Toronto. Nghe danh Nhã Ca-Trần Dạ Từ đã lâu từ trong nước mãi đến nay tôi mới gặp cả hai ông bà. Mouring Headband For Hue do giáo sư Sử học, Tiến sĩ Olga Dror thuộc Đại học Texas A&M University chuyển ngữ từ tác phẩm Giải Khăn Sô Cho Huế, tập hồi ký của Nhã Ca in tại Sài Gòn 1969, được Giải Văn Chương Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa năm 1970...
Chủ nhật tuần đó, tôi điện thoại cho nhà thơ Thành Tôn để mời Thành Tôn đi uống cà phê, Thành Tôn cho biết có nhà văn Song Thao từ Canada qua chơi. Tôi nói Thành Tôn mời luôn Song Thao, dù chưa gặp anh lần nào. Đó là lần lần đâu tiên tôi gặp Song Thao tại Quán Phở Quang Trung...
Nhắc đến GS Nguyễn Văn Sâm, người ta biết ông nhiều trong cương vị một nhà giáo, nhà nghiên cứu, nhà sưu tầm, dịch thuật, khảo cứu di sản Hán-Nôm và văn học Nam Bộ hơn là nhà văn, nhà thơ. Điều này không phải do sáng tác của ông chưa chín, mà có lẽ chính sự đóng góp quá lớn của ông ở mảng khảo cứu, dịch thuật Hán-Nôm đã làm che khuất những tác phẩm văn chương giá trị của ông...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.