Thơ: Thấy Rồi

25/06/200500:00:00(Xem: 8682)

Thấy rồi,
Mây ngũ sắc
Thuyền Bát Nhã ra khơi
Biển trầm luân khô cạn
Thuyền trôi trên mây trời

Thấy rồi,
Giọt nước mắt
Tuệ nhãn bừng tâm si
Tóc râu Xá Lợi Phất
Rụng trên đường Phật đi

Thấy rồi,
Vùng máu thịt
Từ vết chém giây oan
Là nợ duyên tiền kiếp
Vay, trả, đều hân hoan

Thấy rồi,
Sương giốc núi
Phủ một trời hoa bay
Tạ ơn người đã mở
Vòng tay lóng xương gầy

Thấy rồi,
Ai thấy tôi "
Chân trần, áo rách vai
Lành lặn tâm an tịnh
Là cùng Phật, không hai.

Diệu Trân
(23 tháng 6, mùa Sen 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Còn gì chăng" Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa
Tôi trên đồi hoa rực nắng, Bên em một chiều hạ vàng.
Mậu thân, 2000 người xuống đồng bằng Chỉ một đêm còn sống có 30,
- Dưới những bóng cây xanh vòm lá thấp Ta nằm yên đợi gío đẩy đưa buồn
Mẹ đứng trên đồi Mai Lĩnh Nhìn xuống phố nghèo Đông Hà
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
chào em, thu tới mùa vui học đã nhốt hồn ta trở lại trường
Van xin em vẽ hộ tôi ngôi nhà trống cho gió lùa vào khi tâm hồn
Chiều nay mây trắng hay mây tím Ta quẳng buồn lo gởi đất trời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.