Thơ: Soi Bóng

23/04/200500:00:00(Xem: 7860)
Ta ngồi bên dòng sông,
Nhìn đời mình trôi chảy
Sông trôi và ta trôi
Từ những ngày xưa ấy

Có nhau trong màu nắng
Có nhau trong gió lùa
Sông chẳng lưu hình bóng
Cây không buộc âm xưa

Ai đi tìm bóng nhạn
Bọt nước ra khơi rồi
Trong đại dương cuồn cuộn
Còn nguyên dấu lá rơi

Ta bềnh bồng hải đảo
Ta quạnh quẽ non ngàn
Ta quay cuồng nhịp thở
Ta mỏi mòn âm vang

Ta theo ta rũ rượi
Ta chờ ta miệt mài
Trong ta là thế giới
Ngoài ta là trần ai

Ta ngồi bên dòng sông
Ta trôi từ vạn kiếp
Ta ngồi bên dòng sông
Soi bóng mình tịch diệt

Phan Nhật Tân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đi đâu mất rồi hởi những Chuyên Chư Cho ta thấy hùng tâm và con dao chủy thủ
Về đây để ngồi những ngày thứ hai thứ ba thứ tư thứ năm thứ sáu
Tôi thấy rồi anh, lê đôi nạn gỗ Tôi thấy rồi anh, rê chiếc xe lăn
Năm năm trở lại Sài Gòn Chiều nay trời không có nắng
Trong hố xương những con bò nằm nhai lại tiền kiếp. Câu hỏi lớn:
Thành phố buồn run nóc giáo đường Chiều qua Phương Qúi nắng vương chân
Quay lại, nhìn ngang, chen vào, bị lấn ra. Thác người xô đẩy, lũ lượt theo
Ấy dòng sông Trẹm tôi quen Nắng cao để lắng vị phèn đỏ hoe
Khi qua Nam Hải thề trên sóng Cắm lại cờ xưa ở cổ thành
Về cộng đồng của những con chim, những công dân thế giới; thật thú
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.