IMG_2007 fixed

Ảnh: Nguyễn Bá Khanh, chụp Khánh Trường
hồi tháng 4, 2024

Ê, Khánh Trường, thượng lộ bình an.

Ngu Yên

 

Houston mùa hè nóng có thể nướng thịt trên mui xe hơi.
Họa sĩ bò dưới đất vẽ chân dung kiếm tiền đổi rượu.

Nàng mẫu ngồi khép hở y phục lả lơi.

Đường nét sắc màu bỗng dưng tơi bời khung bố, trời đất sẽ vô cùng phẫn nộ, nếu đàn ông không thích đàn bà, nếu bàn tay cứ chăm chú vẽ.

Tao không kể hết chuyện để người đọc tự đoán. Xe cứu thương chuẩn bị hụ còi. Bác sĩ xuất hiện. Mày ôm bức tranh nằm thoi thóp .

Tao thấy hết từ đầu qua khe cửa phía sau.

 

Tôi và Khánh Trường vui chơi với nhau như hai bàn tay, thỉnh thoảng vỗ vai, gặp gỡ nâng ly, rồi mỗi tay trở về thân thể.

Mỗi bàn tay bưng mỗi cuộc đời, cho có lệ, không mấy quan tâm vì bận rộn chăm lo tình ái. Có một bàn tay vô số ái tình.

Bàn tay cầm cọ vẽ, cầm chữ viết, bốc đồng múc nước uống nơi hai dòng sông hợp lại cuồng lưu. Bóng anh đứng như thân cây văn học, qua bốn mùa đùa giỡn.

Có mấy kẻ giang hồ vừa ý dù suốt đời phiêu lưu?

Trời sinh ra mày chơi màu sắc, liu xiu chữ nghĩa.

Hội họa một chiếc giày. Văn chương một chiếc giày. Xỏ vào đi vừa chật vừa rộng. Vậy mà cũng gần đến nơi.

Ê, mày đi đâu vậy?

 

Chuyện cũ kể lại, chớp ba mươi mấy năm, sấm ầm ì dĩ vãng.

Những đêm say Mai Thảo, Vũ Huy Quang.

Những trưa say Nguyễn Đình Thuần, Phan Nhật Nam, xỉn không

biết nam hay nữ.

Say không phải từ ngữ, là cách sống, song song với đời mà lơ lửng

loanh quanh.

Say nôn mửa là cách trả nợ công danh cơm áo.

Say ngủ mèm là cách khinh bỉ khổ sầu.

Có nghệ sĩ nào không say mà nổi tiếng?

Để tao kể tiếp nếu không người đời xấu miệng, sẽ tự nhiên hư cấu cảnh đóng cửa tắt đèn.

Trưa hôm đó, Houston nóng sôi sục.

Bạn tôi vẽ miệt mài với rượu. Không ăn. Không ngủ. Không dừng. Chân dung

quyến rũ ngày này qua ngày kia.

Đột nhiên rơi ly rượu.

Bạn tôi ngã xuống với bức tranh.

Rượu trộn sơn dầu thành màu kiệt sức.

 

Chúng mình già rồi, nhìn rượu đủ choáng váng.

Còn đàn bà xin dâng thư viện quốc gia.

Nghe tao kể hết những lần say cõng nhau nhẹ hơn nghệ thuật.

Đứa trên ghế bố, đứa dưới sàn nhà, hai tay buông thõng, ước vọng rơi.

Không có nghệ sĩ chân chính nào không ước ao bất tử.

Tiếc thay, tao cũng như mày.

 

Lâu quá không uống, nâng lên, ngửi một ly đỡ khát.

Ê, Khánh Trường, mày đi đâu vậy?

Kể chuyện cũ sao mày không nghe?

Mới đây, biến đâu mất?

Sao bỏ lại đôi giày?

 

Ngu Yên

Ghi: Viết để nhắn Khánh Trường: Đừng chờ tao.


*** 

Nguyễn bá khanh 1
Ảnh Nguyễn Bá Khanh

 

dù muốn / dù không

Đinh Trương Chinh

 

chết đi và sống lại

sống lại và chết đi

người họa sĩ luôn chọn đi dạng hai chân

ở đường biên giới

giữa mìn và kẽm gai

giữa  hoa hồng và móng vuốt.

 

cuộc đời nhị-nguyên.

 

người họa sĩ mãi tìm đường

đáo bỉ ngạn (*)

ba la yết đế

xa quá bờ kia

ông muốn thỏng tay vào trống không

mà ngày

đầy dây nhợ

 

cuộc đời phục-sinh.

 

người họa sĩ

đã sống bằng máu của anh em

vẽ bằng máu của chính mình

sức mạnh tự tạo

kéo dài hơi thở

kéo dài khổ nạn

uống rượu với thần chết

một trận mãi chưa xong.

 

chết đi . sống lại

sống lại rồi chết đi

sống tận với hệ lụy

để bài tiết

thành chữ / sắc / màu.

người họa sĩ tự phục sinh

đến chung cuộc

rũ sạch

chỉ treo lại  một hơi thở

ngoài kia.

 

cuộc đời mãi hợp-lưu.

dù muốn

dù không.

 

đinh trường chinh

(*) tên một loạt tranh của họa sĩ khánh trường

***

 

Lâm Chung

 

Lê Chiều Giang

 

Ta đi khơi khơi

Đã đến cuối đường

Nắng sớm gió chiều

Thổi bay phố xá

Mổ trái tim xem:

Không gì trong đó

Mở đôi bàn tay

Những thứ chẳng còn

 

Nhưng ta biết hết

Xa nơi tối tăm. Là nơi

Thế nào rồi ta cũng đến

Là nơi chúng ta chẳng bao giờ hẹn

Là nơi:

Đã sẵn cho một chỗ nằm

 

Gắng gượng mãi

Rồi đời cũng hết

Dù cứ tưởng rằng. Sống

Đến trăm năm.

 

Lê Chiều Giang

 

***

 

Chờ Tin Rút Ống Thở

 

Thận Nhiên

(Gởi theo KT)

 

giờ thì hết nhậu

hết chửi thề

hết bạt mạng

hết bù khú

hết yêu đương

hết vẽ

hết thơ

hết văn chương

hết hết

 

giờ thì

thở là gió

thổi đâu thì thổi

lắng nghe, lắng nghe

làm sao biết đi về nơi đâu

làm sao biết hết những bí mật

mặt trời mọc lên

mặt trời chìm xuống

lặng lẽ hi vọng

lặng lẽ tuyệt vọng

bên kia là mông quạnh

bên kia là tro bụi

cái kỳ vĩ nhất cũng chỉ chuyện giỡn chơi

còn nói gì nữa không

nói hết rồi

thôi, nằm xuống

 

Thận Nhiên

 

***

 

Nghe Tin Bạn Tự Nhủ


Phạm Quốc Bảo

 

Mười năm qua trông bạn sao phơi phới

Ngó sơ mà tôi cũng phải phát thèm:

Cuộc đời này đã chín mùi tân khổ

Vậy sống sao cho nhẹ gánh ưu phiền.

Tử sinh này giấc cô miên

Trước sau một bước chẳng thiên vị nào...

 

Phạm Quốc Bảo

 

***

 

Vĩnh Biệt Khánh Trường


Huỳnh Liễu Ngạn

 

 

đường xa

bóng đổ dương trần

một linh hồn đã

phong vân lên trời

 

chiều nay tay với

đôi lời

đưa anh tới giữa

nẻo đời thong dong

 

có gì trong cõi

mông lung

chỉ là hạt bụi

xoay vòng hóa thân

 

tiễn anh một đoạn

đường gần

thành muôn kiếp

của nợ nần trả vay

 

ngoài kia đời

vẫn cuồng quay

đành xin chắp lại

đôi tay cúi chào

 

trên trời

còn những vì sao

anh nương theo

kẻo lạc vào sắc không

 

hợp lưu nào

cũng xuôi dòng

trôi ra biển

rồi phiêu bồng về quê.

 

Huỳnh Liễu Ngạn

 

 

Chớp Mắt

Huỳnh Liễu Ngạn

khoảng cách của một

đời người

chỉ bằng cái chớp mắt

của khánh trường

thì cũng vẽ

cũng thơ cũng truyện

rồi xong

búng tay một cái

gấp lại trang sách viết dỡ

vặn lại ống màu

trả lại những bài thơ

những bức tranh

những trang giấy

rút cái ống thở

rồi hợp lưu.

 

Huỳnh Liễu Ngạn

 

***

 

Giấc Thụy

 Hoàng Xuân Sơn

 

[trước sau gì cũng

  ra đi yên thắm

  bạn ta, khánh trường]

 

Về những ngày này trôi lãng đãng

Nằm một chốn lụy phiền thăng ca

Hát như chiếc mắc áo lèn chỗ

Ẩn nấp thang âm nếp mạn già

 

Những mụn vá âm thần phong thổ

Vệt hồng tươi như yêu xa xưa

Chập chờn trong một phiên trác táng

Nhớ đời vui ai gặp mới vừa

 

Đền đài nguy nga ơi rừng rú

Quá vãng một thời vui anh em

Chuyến đi câu thơ vàng hổ phách

Quán đông vui lên những bực thềm

Ảo ảnh vệt bầm đau thân thể

Cái ngần ngật của trần gian treo

Sợi mỏng tang đêm dài hơn tối

 

Ảo ảnh vệt bầm đau thân thể

Cái ngần ngật của trần gian treo

Sợi mỏng tang đêm dài hơn tối

Phù sa bay một đóm lửa nghèo

 

Như một người đi tìm kỷ vật

Tờ lịch xưa đánh tráo góc mù

Con số nhảy múa trên triền dốc

Đời buồn như một chiếc mộng du

 

Hoàng Xuân Sơn

 

***

 

Phác Họa Một Chiều Thu

 

Phạm Cao Hoàng

  

Những mảng màu tối sáng

như màu của thời gian.

Dăm đám mây phiêu lãng

bay về phía đại ngàn.

Chàng đứng bên giá vẽ

lặng lẽ trong hoàng hôn.

Dưới chân người họa sĩ

mùa thu ngập lá vàng.

 

Phạm Cao Hoàng

 

kt xe lan
Ảnh: Nguyễn Bá Khanh, chụp tháng Tư, 2024.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tháng tư đưa tay nhặt / vỡ nát của ngày xưa / còn đây, chồng sách cũ / những quả chín trái mùa / còn đây, chiều gió nổi / những ngôi mộ rạp mình / bia gỗ nào run rẩy / hồn linh nào tủi thân / chiến trường lâu đã nguội / hơi sắt và hơi đồng / mấy chục mùa hoa rụng / hư không tìm hư không
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Đó là tựa đề một bài viết của nhà thơ Phan Tấn Hải, và đây là kết của bài: “Chữ nghĩa không vô ích. Chúng ta trong cõi này hãy rủ nhau làm thơ, đọc thơ, ngâm thơ, in thơ, hát thơ… Nếu chúng ta không đủ sức nương vào thơ để ngộ nhập tri kiến Phật, và nếu chúng ta cũng không có đủ sức mạnh của hát thơ để chữa sản nạn như thời Vua Hùng Vương, ít nhất thơ cũng giúp chúng ta giảm được những đau đớn của trần gian này, kể cả khi buộc phải nghe tới bốn dòng thơ ly biệt tương tự của Cha Rồng và Mẹ Tiên thời lập quốc dân tộc Việt Nam (Ta là giống Rồng / Mình là giống Tiên / Thủy thổ khắc nhau / Không ở cùng được.) Nàng thơ ơi, hãy cứu lấy trần gian này. Hãy biến tất cả những trận mưa bom trên trần gian này thành các trận mưa thơ…” (Phan Tấn Hải, Thơ sẽ chữa lành thế giới
Ta về một cõi tâm không / Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn / Còn yêu một thuở đi hoang / Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya / Ta đi dẫm nắng bên đèo / Nghe đau hồn cỏ rủ theo bóng chiều / Nguyên sơ là dáng yêu kiều / Bỗng đâu đảo lộn tịch liêu bến bờ / Còn đây góc núi trơ vơ / Nghìn năm ta mãi đứng chờ đỉnh cao
Nhà văn Jon Fosse vừa đoạt giải Nobel Văn chương về kịch nghệ năm nay, 2023. Ngoài ra, ông cũng nổi tiếng trong lãnh vực thơ và truyện. Tác phẩm của ông được dịch ra khoảng 50 ngôn ngữ. Tìm hiểu về mục đích sáng tác, ông cho biết, “I hope they can find a kind of peace in, or from, my writing.” (Tôi hy vọng người đọc có thể tìm thấy sự bình an trong các tác phẩm của tôi.) Tác phẩm nổi tiếng với nội dung sâu đậm của ông là dãy “Septology”. Đây là một từ vựng mới, có ý nghĩa là một loạt bảy cuốn sách. Có lẽ, Septology phát xuất từ “Heptalogy” mà ví dụ rõ rệt nhất là dãy tác phẩm Harry Potter.
Mùa thứ ba trong năm đã chớm về. Autumn ngoài nghĩa mùa thu, còn mang nghĩa ẩn dụ là chỉ lúc xế chiều, lúc ngày sắp tàn, là mùa mà ban ngày ngắn và dần lạnh hơn. Bên cạnh hình ảnh biểu tượng là mùa lá rụng, lại cũng là mùa phần lớn trái cây được thu hoạch, vì gắn với đời sống thiên nhiên này mà từ rất lâu văn hóa Tây phương đã nhân cách hóa mùa thu là người phụ nữ trẻ đẹp đầy sức sống với mái tóc gắn đầy lá hoa quả chín, là hình ảnh vừa nên thơ vừa chứa đựng sức sống diệu kỳ của mùa gặt hái.
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Tháng 7. Mùa hè đang gửi đến đây một sứ giả vô cùng dễ thương. Phượng tím. Đi đâu chợt cũng bị màu tím thơ mộng ấy níu mắt nhìn, làm dịu đi cái nóng chói chan. Bạn đang ở đâu, buổi sáng rực nắng đi chơi hay chiều mệt nhoài sau giờ làm việc, hay tối, hay khuya, hàn huyên bạn thiết, hoặc giả nói chuyện một mình, tất cả những tâm trạng thời gian đó, bạn sẽ tìm thấy được trong Căn phòng chứa đựng mọi khoảnh khắc, nơi các nhà thơ Hoàng Trúc Ly, Duy Thanh, Nguyễn Thùy Song Thanh, Tomas Transtromer, Âu Thị Phục An, Chiêu Anh Nguyễn, Nguyễn thị Khánh Minh, Trương Đình Phượng, Inrasara, Phạm Thiên Thư, Nguyễn Xuân Thiệp, đọc cho bạn nghe những vần thơ mang âm hưởng chói chan của mặt trời mùa hạ, hoang mạc gai xương rồng, mật ngọt của thiên nhiên…
Một mùa hè, khi chàng vẫn còn trẻ, chàng đứng bên cửa sổ và tự hỏi họ đã đi đâu, những người đàn bà ngồi bên biển, ngắm nhìn, chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến, gió nhẹ phả vào da họ, gửi những lọn tóc xoã ngang môi họ. Họ đã ngã xuống từ mùa nào, họ đã lạc lối từ ý niệm nào của nét yêu kiều? Đã lâu rồi kể từ khi chàng nhìn thấy họ trong vẻ lộng lẫy đơn độc, trĩu nặng trong nỗi biếng lười, dệt nên câu chuyện buồn về niềm hy vọng bị bỏ rơi. Đấy là mùa hè chàng lang thang trong màn đêm kỳ vĩ, trong biển tối, như thể lần đầu tiên, để tự toả ra ánh sáng của chính mình, nhưng những gì chàng toả ra là bóng tối, những gì chàng tìm thấy là đêm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.