Hôm nay,  

Dân Tộc Tự Vấn

23/10/200300:00:00(Xem: 8043)
Tự Vấn gì" Và tại sao phải tự vấn"
Đó là điều tôi muốn trao đổi với người Việt, trong cũng như ngoài nước, nhất là với các bạn trẻ, tương lai của đất nước.
Hãy nghĩ về đất nước mình.
Trong nửa thế kỷ qua thế giới chuyển mình một cách nhanh chóng. Nước Nhật tan hoang sau khi thua trận Thế giới chiến tranh II đã trở thành một lực lượng kinh tế lớn thứ nhì thế giới. Các nước Á châu khác như Nam Hàn, Đài Loan, và các nước trong vùng Đông nam á như Singapore, Thái Lan đều vươn lên mang đến một đời sống đầy đủ ít nhất về vật chất cho dân nước họ. Và nay trước ngưỡng cửa của thế kỷ 21, dân các nước ấy đều hướng nhìn về tương lai tràn đầy tin tưởng.
Trong khi đó nước Việt Nam chúng ta như thế nào" Tôi sẽ không đưa ra những con số thống kê rườm rà. Tôi chỉ nói những điều các bạn trẻ đều biết. Nước Việt Nam còn rất nghèo, kinh tế được xếp hạng thấp trong mức thang kinh tế thế giới. Thành phố phát triển thiếu qui hoạch, dân thành phố chen chúc sống trong những khu ổ chuột. Nông thôn tuy có một ít điện, điện thoại và đường sá có mở mang hơn nhưng dân quê vẫn còn sống trong cơ cực. Nhiều bạn sẽ cho rằng sự chậm tiến là do chế độ chính trị hiện tại ở Việt Nam thiếu cởi mở đã kềm hãm sức phát triển của đất nước. Điều này đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Tình trạng chậm tiến của đất nước còn có thể do nhiều nguyên nhân khác nữa. Chúng ta nên bình tỉnh và chịu khó tìm hiểu.
Hãy xét vài sự việc sau. Trên thế giới con người sinh ra ở những lục địa khác nhau được ban phát một trí tuệ cao thấp khác nhau, và thiên nhiên cũng ưu đãi con người khác nhau. Cho nên điều kiện phát triển tại Phi châu và Nam mỹ không bằng Âu châu và Bắc mỹ. Không ai mang vấn đề tế nhị này ra mổ xẻ, nhưng ai cũng đồng ý như vậy.
Việt Nam có rơi vào trường hợp đó không" Khẳng định là không.
Nói về lịch sử, sử gia thế giới có lý do để nể dân tộc Việt Nam. Trong thế kỷ 13 Việt Nam ba lần đánh thắng quân Mông cổ, một đoàn quân đã chinh phục Trung quốc lập ra nhà Nguyên và vó ngựa xâm lăng đã băng qua Nga đến tận Trung đông. Gần đây hơn, trong 50 năm qua Việt Nam đã thắng quân Pháp dành lại được độc lập, và là quốc gia duy nhất trong lịch sử cận đại làm cho Hoa Kỳ không thực hiện được một phần chính sách toàn cầu tại châu Á trong hậu bán thế kỷ thứ 20.
Chúng ta có thể cho rằng hai cuộc chiến thắng sau này là những thắng lợi của đảng Cộng sản Việt Nam. Điều này chỉ đúng ở chỗ đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo các cuộc chiến thắng đó về phương diện tổ chức và huy động sự yểm trợ của khối cộng sản quốc tế; nhưng nếu không có dân tộc Việt Nam với những con ngưòi bền bỉ, chịu đựng và can trưòng thì đã không có những chiến thắng đó.
Cuộc vượt biên của hằng trăm ngàn người Việt bỏ chế độ cộng sản ra đi bất chấp gian khổ, bị giết, bị hiếp ngoài biển cả đã làm cho thế giới xúc động chứng tỏ tính gan lì và liều lĩnh của ngưòi Việt. Và chưa qua một thế hệ, ngưòi Việt đã ổn định nhanh chóng ở môi trường mới và các em rời nước khi còn trong trứng nước hay sinh ra trên đất nước ngưòi đã thành công nhanh chóng trong nhiều lĩnh vực, nhất là các ngành khoa học, kỹ thuật và y khoa. Điều này chứng tỏ người Việt có một khả năng trí tuệ không kém các dân tộc được ưu đãi khác.
Đó là con người. Về tài nguyên, nước Việt Nam không thiếu. Núi rừng trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, đồng bằng sông Hồng, đồng bằng sông Cửu Long phì nhiêu, khí hậu cao nguyên tốt, đất cao nguyên mầu mỡ, biển dài, nước ấm, nhiều hải sản.

Thế mà trên một đất nước như vậy, với những con người như vậy, hôm nay, trong thời đại tin học này, 80 triệu dân Việt vẫn còn sống trong chậm tiến, và càng ngày càng tụt hậu trước sự tiến bộ nhanh chóng của các nước khác trên thế giới.
Vậy các bạn trẻ thấy gì" Người Việt Nam phải có vấn đề. "Vấn đề gì" là điều các bạn cần suy nghĩ. Sự suy nghĩ của mỗi ngưòi có thể đưa đến những kết luận khác nhau. Tôi xin nêu ra một số vấn đề ai cũng có thể thấy:
1. Người Việt Nam chúng ta thông minh, nhưng thiếu tư duy dài hạn. Biểu hiện: không có nhiều đại tác phẩm văn chương, ngoài một Truyện Kiều khiêm tốn.
2. Ham học hỏi, tiếp thu kiến thức nhanh nhưng không học vì muốn khám phá thiên nhiên mà để có địa vị xã hội và sống an nhàn hơn người khác. Biểu hiện: không có khám phá khoa học nào có tầm vóc.
3. Liều lĩnh nhưng không có tinh thần mạo hiểm. Biểu hiện: vượt biên không sợ bị đắm thuyền, bị giết, bị hiếp, nhưng không có một cuộc mạo hiểm khám phá biển cả bao la chung quanh trong suốt chiều dài lịch sử.
4. Dũng cảm bảo vệ quê hương ở chiến trường, nhưng do dự trước sự phi lý và bất công. Biểu hiện: từng chiến thắng nhiều cuộc xâm lăng, nhưng không có phản ứng tập thể trước sự suy vong của đất nước, một tình trạng kéo dài từ năm 1975 đến nay.
5. Thích kết đoàn, nhưng không có tinh thần sinh hoạt dân chủ và tập thể. Biểu hiện: có nhiều đoàn thể và tổ chức tại hải ngoại, nhưng không có sức mạnh chính trị.
6. Người Việt Nam ít tha thiết với đất nước. Biểu hiện: đa số muốn bỏ nưóc ra đi, và tự hào được là người Việt ở nước ngoài.
7. Người Việt nam giàu tự ái nhưng trong tiềm thức có chất tự khinh mình. Biểu hiện: chúng ta dùng mấy chữ "Việt Nam mà ...", hay "Việt Nam thì ..." để ám chỉ đó là điều dở. Trái lại chúng ta dùng hai chữ "Nhật mà ... " để hiểu là tốt, là tin cậy được.
8. Chúng ta chấp nhận văn hóa nước khác một cách quá dễ dàng. Nói cách khác chúng ta có tinh thần vọng ngoại. Biểu hiện: ôm chặt văn hóa Tàu quá lâu, bỏ Tàu ôm văn hóa Pháp khi người Pháp đến, sau đó ôm văn hóa Nhật một thời gian dù ngắn ngủi, rồi hai miền Nam Bắc chia nhau ca tụng văn hóa Mỹ, Nga. Không có một chỗ trống nào để xây dựng một nền văn hóa Việt Nam.
Nói tóm lại chúng ta có vấn đề vì chúng ta:
1. Khôn nhưng không ngoan.
2. Thiếu sự tự hào dân tộc
3. Thiếu truyền thống tập thể và dân chủ.
4. Thiếu tâm thức dân tộc.
Để giải quyết phải đánh vào gốc của "vấn đề".Trước hết cần có một chương trình giáo dục nhằm tạo thói quen dân chủ và tập thể, khuyến khích sự tự hào dân tộc, và tinh thần yêu nước đích thực. Mặt khác xây dựng truyền thống và văn hóa, tạo nên tâm thức dân tộc và sự nhìn xa.
Ai có thể khởi phát chương trình này trên đất nuớc" Người lãnh đạo chính trị. Nhưng, cái vòng luẩn quẩn là, người đang lãnh đạo chính trị là sản phẩm của những "vấn đề" của ngưòi Việt, nên họ không ý thức nổi vấn nạn của đất nước để vượt thoát.
Cần phải bức phá cái vòng tròn luẩn quẩn đó để khai mở đại chương trình giáo dục quốc dân.
Nhiệm vụ bức phá là ở nơi các bạn trẻ trong và ngoài nước, nhất là các bạn trẻ trong nước. Sức mạnh bức phá sẽ đến với các bạn nếu các bạn tự vấn để thấy hổ thẹn và đau lòng khi nghĩ đến con nguời và đất nước Việt Nam.
Trần Bình Nam
Oct. 22, 2003
[email protected]
http://www.vnet.org/tbn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rừng là một tên tuổi quen thuộc trong giới văn nghệ và anh được nhắc đến như là một hoạ sĩ hơn là một nhà văn hay nhà thơ, mặc dù anh cũng đã góp mặt trong văn học một số tác phẩm thơ
Vào ngày thứ năm, tiền đồn nhộn nhịp này được đại bác howitzers 105 ly bảo vệ cùng với các xạ thủ hạng chiến với bức tường cát bao quanh. Đó là một căn cứ được dựng lên nằm giữa, chẳng liên lạc với nơi nào cả để yểm trợ một cuộc tiền đánh phiến quân Taliban đang quậy tại phía nam Afgahnistan
Theo báo quốc nội, tại miền Trung, có lễ rước Mục Đồng, lễ hội dành cho trẻ chăn trâu, ngày xưa được tổ chức ở làng Phong Lệ, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, nguyên thuộc địa bàn tỉnh Quảng Nam, nay thuộc thành phố Đà Nẵng. Theo cụ Ngô Tấn Nhã, là "lão làng" của Phong Lệ, tuổi đã trên 90, thì ngày trước, theo lệ cứ đến các 
Sáng 31-5-2006, tôi từ Giáo xứ An Bằng lên Huế. Khi ngang qua Nhà thờ Phù Lương, thấy ở cổng Nhà thờ tụ họp rất đông người, đa số mặc sắc phục xanh. Tôi đi tiếp lên Huế. Lúc 10g30, trên đường về, tôi ghé thăm cha xứ Phù Lương. Không ngờ một biến cố tệ hại đã xảy ra tại cổng nhà thờ. Xin được tường thuật cùng bà con trong
Trong Chuyện Kể Năm 2000, Bùi Ngọc Tấn dành nhiều trang để viết về những người bạn tù, được phóng thích cùng khoảng thời gian với ông: Già Đô, Giang, Dự, Min, Dần... Họ đều không có hộ khẩu, không có thân nhân để nương tựa, và vô phương kiếm được một việc làm nên phải đi ăn xin, trộm cắp hay móc túi. Những nhân vật này
Cái đó còn tùy ở định nghĩa ‘vĩnh viễn’ và ‘bình thường’. Douglas "Pete" Peterson không là một chính khách Mỹ có ác cảm với Việt Nam. Ngược lại, ông là vị Đại sứ Mỹ đầu tiên nhậm chức ở Hà Nội sau khi hai nước tái lập quan hệ ngoại giao năm 1995, và cùng với bà vợ - một người Úc gốc Việt
Không biết đây là lá thư thứ mấy, con đã viết mà không bao giờ gửi đi, bởi vì, biết gửi về đâu để tới được tay Thầy"! Những thư trước đã đầy nước mắt, thư này có khô ráo được không" Chiều nay, quét lá ngoài vườn, con không ngớt nghĩ về con đường hẻm năm xưa, nơi một gia đình người miền Bắc di cư, được xóm người miền Nam
Nhận được Album nhạc chủ đề ĐỢI NẮNG, Những tình khúc của Huỳnh Thái Bình do Huỳnh Thái Bình và Nhật Hạ gửi tặng, tôi vội mở ra cho vào máy hát để đám bạn bè đang quây quần nhậu nhẹt cuối tuần cùng thưởng thức. Tiếng nhạc trổi lên
Về huyền thoại xuất dương cứu nước, cận sử VN trong thế kỷ XX có nhắc tới bốn nhân vật : Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Tất Thành và Ngô Đình Diệm. Ngày nay qua sử liệu chúng ta đã biết rõ chân thực chính ai mới là người thực sự ra nước ngoài cứu nước. Trong bốn người
Một buổi trưa, trên bờ sông Hằng, một người đàn ông ngồi trầm tư, dáng điệu u buồn như có điều băn khoăn, lo nghĩ, mắt nhìn ra sóng nước xa xa, tay bâng quơ khẩy khẩy trên cát. Bỗng, cảm tưởng như vừa chạm phải vật gì, ông ta nhìn xuống. Đó là một túi nhỏ thô sơ, cột bằng sợi giây gai cũ kỹ. Mở ra, người ấy thấy những hạt đá nhỏ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.