Hôm nay,  

Sao Vẫn Mần Thinh?

20/03/200300:00:00(Xem: 6214)
Hình như chưa có một nhà văn Việt Nam nào lên tiếng, rằng tôi ủng hộ, hay là chống cuộc chiến với Iraq.
Trong khi chờ đợi, thôi đành nói chuyện nhà văn nước người chọn bên vậy.
Trên tờ Phụ Trang Văn Học Thời Báo London, số đề ngày 24 tháng Giêng mục NB, tiểu đề mục Nhà Văn Chọn Bên trước Cuộc Chiến với Iraq. Theo bài báo, hai tuần trước, tờ Observer và Independent on Sunday đã làm một cuộc thăm dò dư luận với một số nhân vật, trong có mấy ông nhà văn, về quan điểm của họ, trước cuộc chiến có nguy cơ xẩy ra, và chắc là khó tránh khỏi. "Hội chứng" mê chiến tranh hình như không còn hợp thời, nhất là về mặt dư luận đám đông, ít ra là từ cuộc chiến Việt Nam. "Tôi nghĩ, đây là một cuộc cuộc chiến không đúng (wrong war), vào một thời điểm không đúng, với những đồng minh không đúng, chống lại những người không đúng (wrong people), nhà soạn kịch truyền hình, Alan Bleasdale nói. Ông đế thêm: "Nhân loại đã đến lúc làm tôi ớn da gà". Bạn đồng nghiệp của ông, là David Hare, thì cảm thấy khó nghĩ. "Tôi mong một sự chấm dứt chế độ độc tài ở Pakistan, Saudi Arabia, Miến Điện, Trung Quốc cũng như là ở Iraq [ông quên thêm vô Việt Nam]. Hơn hết, và trên hết, tôi mong [có] một chính quyền Huê Kỳ chịu chơi, dám 'tưởng tượng' ra một chính sách vì hoà bình."

Một vài nhà văn cùng có ý nghĩ, rằng siêu quyền lực độc diễn là Huê Kỳ, có những động cơ sâu xa, kín đáo, và thật khó nói huỵch toẹt ra được. Trong số này, là nhà văn Nobel người Đức, Guenter Grass. Ông chơi ván bài lật ngửa: "Ối dào, chỉ tại dầu hôi hôi quá, nó bốc mùi tới tận xứ Huê Kỳ." Quan điểm của ông được một số nhà văn chia sẻ, trong có Martin Jacques, cựu Chủ biên tờ "Chủ nghĩa Marx bây giờ". Và nhà văn A.S. Byatt: "Tôi nghĩ có mùi dầu ở đó." Cả hai nhà văn, J.G. Ballard và Frederick Forsyth đều cho rằng, thủ tướng Anh, Tony Blair nắm trong tay nhiều thông tin hơn, so với mớ tin tức ông nói ra cho công chúng hay. Trong khi Ballard cho rằng, thật là "một nhục nhã lớn lao", và nó khiến cho dân chúng thật khó mà quyết đoán, rằng cuộc chiến chính đáng hay là không, còn Forsyth thì đặt một sự tin cậy thật là cảm động vào những người lãnh đạo của ông: "Nến bạn nói rằng Bush quyết định xâm lăng một xứ sở xa lắc xa lơ xứ Cờ Hoa, là nhà của ông ta, một xứ sở chẳng đe dọa ông ta, như vậy bạn phải là một thằng khùng, thằng điên. Ông ta đã dụ khị Mr. Blair cùng làm điều đó và Mr. Blait thì đâu có khùng. Có thể cả hai biết một điều gì đó mà chúng ta không biết."
Những ngày này, xung đột, có lý hay không có lý, là chẳng ai ham, thành thử bên phò chiến chỉ lơ thơ vài mạng. Trong khi những nhà văn như John Le Carré, Richard Dawkins và một số nhà văn khác chống chiến tranh, còn trơ ra là Forsyth và nhà văn Anh gốc Ấn Độ, Salman Rushdie. Rushdie tin rằng, "có trường hợp không thể trả lời được, thí dụ như thay đổi chính quyền ở Iraq.... Nếu Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc thoả thuận được với nhau, như vậy là thế giới còn lại phải ngưng ngồi lên tay của mình và cùng theo người Mỹ, và người Anh trong việc khử bỏ cho thế giới tên cầm quyền quỉ sứ này."
Bây giờ thì chẳng cần LHQ, Mỹ cứ một mình một cuộc chiến. Thành thử chúng ta vẫn có quyền ngồi lên tay của mình!
Jennifer Tran

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khởi đầu bằng chính sách ngoại giao bóng bàn, dẫn đến chuyến đi Trung Quốc năm 1972 của tổng thống Mỹ Richard Nixon, đến nay đã 34 năm. Sự kiện lịch sử nối tiếp trong quan hệ Hoa-Trung là vào năm 1979
Đầu thập niên 1970 chúng tôi đi tìm hiểu về trận Điện Biên Phủ và đã đọc hai cuốn: L'Agonie de L'Indochine (Đông Dương hấp hối) của Đại Tướng Navarre, Tư lệnh quân đội Pháp tại Đông Dương hồi ấy, và cuốn Quân Sử Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa do Bộ Tổng Tham Mưu
Sau khi tờ thông tin Việt Nam Infos số 35 (tháng 1/2006) phát hành, với một hồ sơ về vụ thảm sát Tết Mậu Thân, chúng tôi nhận được rất nhiều phản ứng, bình thường cũng có, lạ lùng cũng có. Bình thường và an lòng nhất là những người khuyến khích Việt Nam Infos tiếp tục việc góp công làm sáng tỏ những giai đoạn lịch sử nhà cầm quyền cộng sản muốn che giấu, hoặc mong tội ác của CSVN sẽ bị lãng quên, xóa bỏ trong ký ức với thời
LTS: Bài sau đây của Tiến Sĩ Ngô Huy Liêm, từ Hà Nội gửi cho Việt Báo, phân tích về nhu cầu gia nhập WTO. Tòa soạn trân trọng cảm ơn đóng góp của Tiến Sĩ về một vấn đề đang khẩn thiết đối với đất nước. Bài như sau.
Cuối tháng 4-2006 vừa qua, chúng tôi có tổ chức triển lãm các di vật của Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa tại Orange County .
Nhân đọc trên Net bài viết của Ls Đặng Dũng, viết để "Phản biện bài viết của Ls Đài" về việc Ls Đài chủ trương quyền chính trị lập Chính Đảng ở Việt Nam, người viết cũng xin được góp một vài ý kiến để rộng đường suy nghĩ cho Đất Nước
Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ   lập lại yêu cầu Bộ Ngoại giao và Quốc hội tiếp tục   coi Việt Nam là   một trong số 11 nước phải “Đặc Biệt Quan Tâm” (“country of   particular concern,” or CPC)
“Văn hóa áo dài không chỉ sinh động trong nét đặc thù Á Đông mà còn mang âm hưởng do pha trộn hết sức tinh tế của nhiều nền văn hóa thế giới cổ xưa đến hiện đại.”
LTS: Nếu Sĩ Hoàng là nhà thiết kế áo dài chuyên nghiệp toàn thời gian từ 1989 và hiện sống tại Việt Nam (www.sihoang-art.com) thì Quang Chánh, một kỹ sư điện tử tại Vùng Vịnh chỉ mới va chạm với áo dài từ ba năm nay như một nghề …phụ
Tội ác Cộng sản đối với Tổ quốc Việt Nam . Trong thế kỷ XX, ước tính có hơn 150 triệu sinh mạng đã bị giết theo lệnh của người Mác-xít: Liên Xô 65 triệu, Trung Quốc 75 triệu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.