Hôm nay,  

Chấm Phá: Nói Có Sách

06/08/200400:00:00(Xem: 6805)
George Shultz không là khuôn mặt mờ nhạt trong đảng Cộng hòa. Ông là Ngoại trưởng Mỹ thời Reagan-Bush, từ 1982 đến 1989, vào cao điểm của cuộc đấu trí và đấu sức với Liên Xô, trước khi Liên Xô tan rã. Ông thuộc trường phái thực tiễn của Cộng hòa, như Tổng thống George H. Bush (41), và không mấy đồng ý với Tổng thống George W. Bush (43) ngày nay về vụ Iraq. Tuần qua, ông ra khỏi cảnh điền viên ở miền Bắc Cali để lâm trận: bằng một bài bình luận vỏn vẹn 227 chữ kèm một biểu đồ, đăng trên tờ báo nổi tiếng và nổi tiếng là ủng hộ đảng Dân chủ, nhật báo The New York Times.
Khi thấy đảng Dân chủ ồn ào phô trương thành quả kinh tế của họ, ông đề nghị họ nên nghe lời khuyên của một Thống đốc Dân chủ tại New York: "hãy kiểm lại thành tích". Để giúp họ việc đó, George Shultz lập biểu đồ trình bày mức sai biệt hàng năm (lên hay xuống) của sản xuất và việc làm từ 1990 đến tháng Sáu, trải ba triều tổng thống, Bush 41, Clinton, Bush 43.
Qua đó, dù chẳng là nhà kinh tế, người đọc cũng thấy: 1) Kinh tế Mỹ suy trầm từ tháng Sáu 90 đến tháng Ba 91, và tăng trưởng mạnh kể từ đó, trong suốt năm 1992, là năm tranh cử: Bush 41 thất cử vì kinh tế đã hồi phục mà dân chưa biết và Clinton được khen nhờ thành quả đã có từ thời trước. 2) Từ tháng Ba năm 2000 (khi thị trường chứng khoán Mỹ bắt đầu sụt), kinh tế sa sút nặng và rơi vào suy trầm từ tháng Giêng năm 2001, khi Bush 43 nhậm chức. Nạn suy trầm đó kết thúc cuối năm 2001 (ngay sau vụ khủng bố) và bắt đầu hồi phục rồi đạt tốc độ tăng trưởng rất cao từ đầu năm 2003. 3) Tình hình nhân dụng (hoặc thất nghiệp) luôn luôn chuyển động chậm hơn tình hình sản xuất, ít ra là ba tháng, nên làm dư luận có ấn tượng sai về tình hình thực tế.

George Shultz kết luận: 1) Phải nhìn vào cái trớn của chuyện động kinh tế; 2) Tổng thống Bill Clinton thừa hưởng thành quả tăng trưởng đã có từ thời Bush 41; 3) Bush 43 thừa hưởng nạn suy trầm đã có từ thời Clinton; 4) ngày nay, Bush 43 đã khắc phục xong di sản suy trầm thời Clinton và đang mở ra một thời thịnh vượng mới.
Quên không nói, trước khi là Ngoại trưởng, George Shultz từng là Tổng trưởng Tài chính thời Richard Nixon 1972-1974 rồi Chủ tịch Tổng giám đốc công ty xây cất Bechtel. Trước 1972 là Tổng giám đốc Ngân sách, và trước đó nữa, giáo sư Kinh tế học nổi tiếng của Đại học Chicago. Nếu không bước qua lãnh vực chính trị, Shultz có thể đã lãnh giải Nobel về kinh tế… Ông hiện là hội viên cao niên và có uy tín của viện Hoover thuộc Đại học Standford.
Lời ngắn gọn của Shultz về tình hình kinh tế đáng được chú ý, nếu truyền thông Mỹ đủ sức nhìn ra và dám công nhận để khỏi lập lại khẩu hiệu tuyên truyền vào mùa tranh cử. Chuyên nghiệp hay không là ở đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiểu cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam đòi hỏi phải đặt nó trong một bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn, thay vì xem xét nó một cách tách biệt. Được khởi xướng bởi Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1953, cải cách ruộng đất bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các sự kiện biến động sau Thế chiến II. Sự kết thúc của cuộc chiến, nạn đói năm 1945, và cuộc đấu tranh sau đó để giành độc lập khỏi ách thực dân Pháp đã tạo ra một không khí cách mạng ở Việt Nam. Cuộc chiến tranh Pháp-Việt (1946-1954) đã làm tăng sự cấp bách cho những thay đổi xã hội và kinh tế triệt để khi Việt Minh tìm cách củng cố quyền lực và giải quyết các bất bình giữa người giàu và người nghèo do khai thác thực dân gây ra.
Cuối tuần vừa qua tôi đi dự hội thảo về Việt Nam tại Bảo tàng Bowers ở thành phố Santa Ana, thủ phủ của Quận Cam. Hai ngày hội thảo với hai chủ đề có liên quan với nhau là Cải cách Ruộng đất 1953-56 và Di cư 1954. Xong ngày đầu của hội thảo, đi ăn tối với một bạn sống ở Quận Cam từ năm 1978, khi biết chủ đề là về cải cách ruộng đất, bạn hỏi ngay: “Có hình Hồ Chí Minh cầm khăn khóc không?”. Bạn tôi ít quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng nhưng cũng biết sử Việt vì là con trong gia đình bắc di cư 54, lớn lên tại miền Nam và sống ở đó cho đến khi vượt biển. Hình Hồ Chí Minh khóc và sự kiện bà Nguyễn Thị Năm đóng góp nhiều vàng cho Việt Minh rồi cũng bị đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam từ 1953 đến 1956 có lẽ là những hiểu biết cơ bản của nhiều người Việt, dù không chứng kiến hay trực tiếp là nạn nhân trong sự việc. Những hình ảnh đó hôm nay cũng đã được trưng bày tại Bảo tàng Bowers và có trong bài nói chuyện của diễn giả tại hội thảo.
Chương trình Triển Lãm Và Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt & Cuộc Di Cư 1954 vừa chấm dứt. Việt Báo đăng lại toàn bài của giáo sự Trần Huy Bích chiều Chủ Nhật ngày 18 tháng 8 tại Bowers Museum kể lại câu chuyện di cư của Ông và bối cảnh Bắc Việt những ngày tháng 8, 1954.
John Andrew Jackson vừa chào đời đã mang phận nô lệ, và được định sẵn là sẽ dành trọn kiếp sống tủi nhục trên những cánh đồng bông vải ở Nam Carolina. Nhưng, không cúi đầu trước số phận, Jackson đã thoát khỏi cảnh nô dịch, trở thành một diễn giả và văn nhân có ảnh hưởng lớn đến phong trào bãi nô. Ông cũng là nguồn cảm hứng cho tác phẩm kinh điển Uncle Tom's Cabin (Túp Lều của Chú Tom) của Harriet Beecher Stowe, xuất bản năm 1852. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng về chế độ nô lệ này được nhiều sử gia đánh giá là đã góp phần thúc đẩy cuộc Nội chiến của Hoa Kỳ.
(Little Saigon-VB) - Để đánh dấu 70 năm cuộc di cư Bắc Nam hậu Hội nghị Geneva; và cùng nhìn lại sự kiện Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam dưới thời VNDCCH với tác động, hệ lụy trên cả nước đối với quốc gia, dân tộc Việt, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Trung Tâm Việt Nam ĐH Texas Tech, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt-Mỹ ĐH Oregon phối hợp tổ chức Triển Lãm Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt và Cuộc Di Cư 1954: Hai Biến Cố Thay Đổi Lịch Sử Việt Nam Hiện Đại vào hai ngày: Thứ Bảy, ngày 17 tháng 8: Cải cách ruộng đất và đấu tranh giai cấp ở miền Bắc Việt Nam, 1953-1957; Chủ nhật, ngày 18 tháng 8: Cuộc di cư của gần 1 triệu người từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 tại Bowers Museum 2002 N. Main St, Santa Ana, CA 92706.
Ở Hy Lạp thời cổ đại, Thế vận hội Olympics không chỉ là sự kiện để các vận động viên thể hiện sức mạnh và tài năng, mà còn là dịp để những tâm hồn thi ca tỏa sáng – họ sẽ mang những vầng thơ của mình xướng lên trước đám đông khán giả đang háo hức. Và thời đó, các vận động viên cũng thường cậy nhờ những thi sĩ nổi tiếng sáng tác những bài thơ ca ngợi chiến thắng vinh quang của mình. Sau đó, những bài thơ này sẽ được các dàn hợp xướng biểu diễn trong các buổi lễ long trọng. Có một thời văn-võ đã song hành với nhau như thế.
Kể từ khi thượng nghị sĩ JD Vance được chỉ định làm ứng viên phó tổng thống của Donald Trump, các nhà bình luận đã xem xét lại cuốn hồi ký “Hillbilly Elegy” năm 2016 của Vance để tìm hiểu về bối cảnh chính trị hiện nay của Hoa Kỳ. Tám năm trước, Vance là người không bao giờ chấp nhận Trump (Never-Trumper), từng so sánh chủ nghĩa Trump (Trumpism) với “heroin văn hóa,” trong một bài viết trên tạp chí The Atlantic. Tuy nhiên, cuốn hồi ký của Vance là một tài liệu quan trọng để giải thích tại sao chính trị Hoa Kỳ ngày nay lại chuyển hướng ủng hộ Trump.
Từ khi Julius Caesar lìa đời với câu “Et tu, Brute?” (xin tạm dịch: “Cả ngươi nữa sao, Brutus?”), các vụ ám sát chính trị đã không phải là chuyện gì hiếm có. Nhưng liệu với sự phát triển của xã hội thời hiện đại, số lượng các vụ ám sát chính trị có giảm bớt hay không? Liệu vụ ám sát bất thành cựu Tổng thống Donald Trump có phải là một sự kiện ngoại lệ trong các nền dân chủ hiện đại?
Hình ảnh của súng trường bán tự động AR-15 xuất hiện khắp nơi trong đời sống công cộng của nước Mỹ: các nghị sĩ Cộng hòa đeo những chiếc huy hiệu hình AR-15. Cờ Liên minh bay với hình bóng của một khẩu AR-15 và dòng chữ "come and take it" bên ngoài Điện Capitol trong cuộc bạo loạn ngày 6 tháng 1. Chúng cũng được sử dụng để kêu gọi các biện pháp an toàn súng nghiêm ngặt hơn.Vào thứ Bảy vừa qua, khẩu AR-15 xuất hiện trên chính trường Mỹ theo một cách khác – là vũ khí được sử dụng trong vụ ám sát cựu tổng thống Donald Trump.
Campuchia có kế hoạch xây dựng kênh đào Funan Techo Canal (FTC) dài 180 km (110 dặm) từ thủ đô đến bờ biển trên Vịnh Thái Lan, một dự án trị giá 1,7 tỷ USD nhằm giảm sự phụ thuộc vào việc vận chuyển hàng hóa qua các cảng ở Việt Nam. Nhưng bài phân tích này kết luận rằng kế hoạch FTC không khả thi về mặt tài chính, sẽ có tác động môi trường nghiêm trọng và sẽ làm tình trạng khan hiếm nước ở hai nước hạ lưu thêm khắc nghiệt khi mực nước sông Mekong đã hạ xuống cực kỳ thấp dưới kỷ lục thấp nhiều năm liền rồi. Lập luận của chính phủ Campuchia rằng kênh đào sẽ làm cho vận tải hàng hóa rẻ hơn là điều không thế có, tính toán sơ bộ của tác giả cho thấy cước phí vận chuyển hàng hóa qua kênh này sẽ cao hơn so với qua các cảng ở Việt Nam để đến các nước có Mậu dịch nhiều nhất với Campuchia.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.