Hôm nay,  

Trịnh Gia Mỹ, Thơ Mừng Tuổi

23/02/201300:00:00(Xem: 3353)
trinh-gia-my
Mừng Tuổi Con

Tết đến rồi, mừng tuổi cho con gì đây?

Mẹ mừng cho con bao lì xì đỏ
Con mở ra trời đất rộng quê xưa
Sáng hôm nay con vào lớp học
Hãy mang theo hương sớm buổi Giao Thừa

Mẹ mừng cho con mứt gừng, mứt bí
Con nếm đậm đà vị ngọt quê hương
Hạt dưa sẽ thay màu xác pháo
Vướng chân con mãi đến tận sân trường

Mẹ mừng cho con một cành mai thắm
Nhớ gốc mai Ngoại trồng trước sân nhà
Giữa Tháng Chạp không người tỉa lá
Biết có còn chi chít nụ vàng hoa

Mẹ mừng cho con bình yên tuổi mới
Trọn một năm rộn rã tiếng cười
Mẹ mừng cho con tâm hồn nhân ái
Biết yêu thương đến tất cả mọi người

Mẹ mừng cho con một lời chúc ngắn
Con lớn lên nơi xứ lạ quê người
Nhưng hãy nhớ Việt Nam xa vời vợi
Là chiếc nôi ru con lớn thành người.


Thơ ở Grand Canyon

Núi trước mặt, núi sau lưng
Cây che bóng ngã, đá dừng dốc leo
Đường quanh lối, gió hiu hiu
Ngày đi trên những tịch liêu, chốn nào

Nghe đời vọng chút âm hao

Mai về, còn có gì đâu
Dấu xe xưa củ, vết dầu nắng loang
Mai về nhớ, lại giả quên
Nghe trong tâm động nhịp tim bồi hồi

Có người chìm giữa thơ tôi.

Mưa

Nổi buồn hong nắng chưa khô
Bỗng dưng trời lại đổ ầm cơn mưa
Nhịp tim ngơ ngẩn lạc bờ
Nghe tâm thất phải ơ hờ đôi hơi

Ở đây hiếm quá nụ cười
Mắt nhìn chưa thấy niềm vui chỗ nào
Mây che mất dấu trời cao
Tay che mất dấu tình nào vội quên

Nghe mưa nặng giọt ưu phiền
Nghìn bong bóng vỡ tan miền ước mong
Trời mưa làm ướt nỗi lòng
Nước trôi sao hết long đong phận người

Nhìn giòng nước lũ trôi xuôi
Xin cho ta gửi phận người trôi theo.


Mở cửa mùa xuân
Cho Nguyễn Mỹ Ái


Này cô bé, bỗng dưng mà nắng nhạt
Con đường vui, bóng lá bỗng dưng vàng
Tôi đi qua, bỗng dưng mà thấy nhớ

Một tiếng cười, một bóng dáng ai quen

Nắng dìu dịu, xen qua từng kẽ lá
Hồn bâng khuâng bên khung cửa nhà ai
Gió hiu hắt như nỗi lòng đâu đó
Phất phơ bay bên cây đổ bóng dài

Này cô bé, buổi bình minh tinh khiết
Bước ban mai ướt đẫm gót sương buồn
Tung tăng trên vùng cỏ non xanh biếc
Có nghe lòng rộn rã một hồi chuông

Chuông nhã nhạc của tình ai, rất thắm
Rắc vu vơ, xanh những phiến cỏ bồng
Có đi qua, xin chớ đừng bước vội
Nhớ nhặt dùm ai đó những chờ mong

Này cô bé, gót chân son, rất khẽ
Mắt nai ngoan, trong suốt khoàng trời xuân
Lòng thênh thang theo từng cơn gió nhẹ
Dấu chim di, thấp thoáng, mặt trời hồng

Nghe đâu đó nhịp tim nào rất lạ
Thánh thót vang đánh thức nụ cười hiền
Giọt nắng vàng hong tóc ai mới chải
Gương lược nào vừa khởi nụ, rất duyên

Này cô bé, hồn nhiên như hoa, cỏ
Phiến mấy xanh xin mời bước chân êm
Lá rơi rơi theo từng cơn gió nhẹ
Vướng trên vai, bên áo lụa ai, mềm

Này cô bé, hồn xanh như lá nõn
Với lòng vui, xin mở cửa mùa xuân

Tình

Rồi mai, rồi mốt, chia xa
Tình, cơn gió thoảng bay qua cánh đồng
Rồi mai, rồi mốt, thinh không
Tình, cơn mưa bụi rớt lòng biển xanh

Rồi mai, rồi mốt, thôi đành!
Tình theo sợi khói mong manh về trời

Rồi mai, rồi mốt, đôi nơi
Tình, giọt nước mắt chợt rơi xuống đời
Rồi mai, rồi mốt, chơi vơi
Tình, bàn tay mõi buông lơi, ngỡ ngàng

Rồi mai, rồi mốt, phụ phàng
Tình, cơn gió cuốn lá vàng cuối thu

Rồi mai, rồi mốt, mịt mù
Tình, bọt tuyết trắng phiêu du bên trời
Nắng vàng lên, tuyết ngừng rơi
Tình, giọt nắng rực rở nơi hiên nhà
Rồi mai, rồi mốt, tình ta
Là bài hát nhỏ ta ca cùng người


Trịnh Gia My

Nhấn Vào Đây Để Tải Tập Tin PDF

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mãi đến bây giờ, quá tuổi thất thập cổ lai hy, tôi mới đi thăm Úc châu lần đầu tiên. Trong gần 40 năm trời làm việc cho đài VOA, tôi đã được gửi tới rất nhiều nơi trên thế giới, nhưng chưa một lần nào được phái đi Úc. Rồi lại còn thêm những chuyến du lịch riêng tư, mỗi năm mấy lần, thế mà vẫn chưa hề đặt chân đến xứ Down Under này. Có lẽ là vì cái cơ duyên chưa đến lúc thôi.
Tôi đã vượt bao nhiêu ngọn núi, bao nhiêu cái đèo để tìm được mật gấu cho bà ấy. Tay bà ấy bị thương, người ta bảo chỉ có mật gấu mới chữa lành thế là tôi lao đi tìm. Vượt bao ngọn núi, bao cái đèo rồi tôi tìm được bọn lái buôn.
Tháng Chạp và… Như cơn gió lùa qua căn chòi nhỏ ven sông Em cũng vậy, tỉnh táo quá, yêu thương gì đâu - vết thương thôi
Theo lịch của Intel, tuần lễ ngay sau Lễ Tạ Ơn là tuần lễ thứ bốn mươi tám. Trong thời phồn thịnh thì những tuần lễ giữa lễ Tạ Ơn và lễ Giáng Sinh là lúc người ta làm việc ít đi, tâm trí hớn hở nghĩ đến những buổi họp mặt ấm cúng và mua sắm tưng bừng.
Trung Quốc có nền văn hóa lâu đời và một bộ sử vĩ đại dài hơn nửa triệu chữ, bộ "Sử Ký" của Tư Mã Thiên. Bộ sử nổi tiếng còn có giá trị văn chương và nội dung đầy tính chất xã hội về một khoảng thời gian trải dài trên 25 thế kỷ. Bộ Sử Ký có một thiên 86 làm đời sau say mê là dành cho năm tay thích khách: Tào Mạt, Chuyên Chư, Dự Nhượng, Nhiếp Chính và Kinh Kha.
Tác giả ba mươi tuổi, sinh năm 1982 tại Việt Nam, du học Australia từ 2007. Sau khi học xong từ đầu năm 2012, hiện sống tại Flemington, Victoria, và đang tìm việc làm. "Một chị bạn từng sống một thời gian ở Mỹ khích lệ tôi viết văn trong lúc nhàn cư vi.
Một trong những thành phố tại Hoa Kỳ có dòng lịch sử gắn liền với sự hình thành của cộng đồng người Việt tại hải ngoại chính là thành phố Westminster thuộc quận Cam, bang California. Được chính thức thành lập vào năm 1957, thành phố Westminster mừng sinh nhật 55 tuổi vào năm 2012 mà 2/3 số tuổi đời đã liên hệ đến sự hiện diện của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.
Entertainement Weekly, ngày 28-10-2004, loan báo: Trong số 50 phim của lịch sử điện ảnh thế giới đạt số thu nhiều nhất về… nước mắt, The Joy Luck Club được bình chọn vào vị trí thứ 22. Và cúp nước mắt -The trophy of tear- được trao cho Kiều Chinh, khi diễn vai bà mẹ Suyuan bị buộc phải bỏ rơi hai đứa con song sinh trên đường chạy loạn. (hình bên)
(Bài nói chuyện trong đêm 50 năm tiếng hát Khánh Ly, Nhà thờ kiếng,Nov. 31 – 2012.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.