Hôm nay,  

Những thi khúc về Mẹ

13/05/202321:57:00(Xem: 4058)

mother 2 


Mẹ là biểu tượng cho vẻ đẹp trường cửu. Một vẻ đẹp không thể nghĩ bàn. Chỉ có thể thẩm thấu trọn vẹn bằng cảm xúc của trái tim và hạt lệ, để biết rằng, với mẹ, ta đã được hưởng tình thương yêu, bao dung độ lượng đến ngần nào! Chỉ trong vòng tay mẹ, ta mới rung động được với nhịp giao hòa của bao la trời đất, ta mới cảm hết biên giới của ấm áp. Điều ấy, chúng ta sẽ thấy được nơi thơ của các nhà thơ Du Tử Lê, Nguyễn Lương Vỵ, Nguyễn Xuân Thiệp, Đỗ Hồng Ngọc, Pháp Hoan, Nguyễn Đức Cường, Hoàng Xuân Sơn, Vũ Hoàng Thư, Trangđai Glassey Trầnguyễn, Nguyễn thị Khánh Minh, Trịnh Y Thư. (NTKM).

 

***

 

DU TỬ LÊ (1942-2019)

 

Cõi Mẹ Về

(Trích đoạn)


em đâu biết, tôi có những giấc mơ
tỉnh ra còn ngỡ
như có chuyến xe lửa vừa mới khởi hành
về Hà Đông
nơi mẹ tôi được sinh ra, lớn lên,
rồi theo chồng đi miết.
quê ngoại với tôi tới giờ vẫn còn là niềm bí mật
như những sợi tơ giăng khắp bầu trời
tôi từng vói, mà, chưa lần nắm được.

em đâu biết tôi có những giấc mơ
thấy rõ mẹ về
đắp lại tôi, tấm chăn
vuốt lại tôi, mái tóc...
đã bao năm mất hút sau lưng,
mà, mẹ tôi vẫn không thể tin rằng mái tóc xanh của con bà đã bạc
những đường kẻ dọc, ngang vầng trán tối
đôi mắt nay đã mờ
(đôi mắt trong veo nhìn theo mẹ tôi những ngày họp chợ)
đôi mắt giờ sụp lở nắng, mưa.

mẹ tôi hỏi sao tóc con lại trắng?
những sợi gân nào lấp ló dưới da nhăn?
tôi hỏi bà, lúc rày người có khỏe?
mẹ tôi cười
quết trầu đỏ,
đôi làn môi cắn chỉ
bà vẫn buồn như thuở bố đi luôn…

 

– Du Tử Lê

(Trích từ tập thơ  Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu,

Văn Học Nhân Chứng xuất bản, 1989)

 

***

 

NGUYỄN LƯƠNG VỴ (1952-2021)

 

vâng thưa mẹ con đã về bên mẹ
ngồi bên hiên nhà cũ thấm ân tình
trời xuống thấp đất lên cao nắng xế
chiều u trầm chiều êm như trang kinh

 

mẹ rất mỏng như không gian rất mỏng
con rất ngây như thời gian rất ngây
và đôi tay rất ấm trong đôi tay
và đôi mắt rất nồng trong đôi mắt

 

con nhìn mãi chiều thu xa xa lắc
nhìn rất lâu lâu lắm giữa chiều phai
chiều huyễn ảo mẹ đẹp như trăng cài
trên đỉnh núi trên đỉnh trời chói rạng

 

con nhìn mãi chiều thu xa xanh lắm
tiếng hát xanh xanh đất ấm trời êm
như lá nõn như cành non mướt đêm
mẹ ấp ngực ru con theo dòng sữa

 

vâng thưa mẹ con đã ngồi bên cửa
bên niềm vui bên nỗi nhớ đong đầy
mây trắng xóa mắt nhòa theo bóng mây
tim bỗng nhói chiều bỗng gầy heo hút

 

mẹ rất đẹp như đất trời bất tuyệt
như hồn quê như cánh bướm dâng mùa
bông cúc trắng bông cúc vàng đong đưa
nụ cười hiền mẹ vẫn ngồi thinh lặng

 

con nhìn mãi những chiều xa bay trắng
âm bay nghiêng hơi ấm mẹ trong đời
đời nghiêng ngửa đời ly tan lâu rồi
huyết âm mẹ trong con riu ríu lửa

 

con nhìn mãi giọt lệ khô chan chứa
biển rèm vang đồng vọng núi mênh mang
ôi thời gian thời gian ôi thời gian
con ôm mẹ giữa chiều ngân giọng sáo

 

vâng thưa mẹ con lần theo nếp áo
áo sờn vai hai bóng một vuông chiều
chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu
như chưa từng… thưa mẹ biết bao nhiêu.

 

– Nguyễn Lương Vỵ
(Trích từ trường ca Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,

Văn Học Press ấn hành năm 2019)

 

***

 

NGUYỄN XUÂN THIỆP

 

Hỏi thầm giọt mưa. và nói giùm tôi

(Trích đoạn)

 

Tôi sinh ra dưới cội nghèo.

ngôi nhà ẩn trong xóm cỏ.

mẹ tôi răng đen. mắt hạt nhãn.

thời trẻ tiếng ca xanh dòng sông

mẹ lấy cha. rồi yên phận

nuôi heo. nuôi gà. nuôi con

Ơi em bé. hái búp sen mùa hạ

sen thì hồng. mà tay nhỏ xanh xao

em hái sen. chiều nay ra chợ bán

hương hạ nồng. cùng sợi khói nhà sau

mẹ già tưới cây chanh bên bờ giậu

để một mai đời ngát lộng hương chanh

mẹ còng lưng. mà trời cao vời vợi

dẫu một ngày. giọt nắng rụng xa cành

mai mốt. mẹ qua vùng thảo nguyên

mẹ. ánh trăng vàng trong truyện cổ

lặng soi bên mặt nước hồ gương

đi lang thang qua vùng bia mộ

khi cúi nhìn một cụm hoa lan

thương ôi. mắt nhung xưa. còn mở

 

– Nguyễn Xuân Thiệp

 

***

 

ĐỖ HỒNG NGỌC

 

Bông hồng cho Mẹ

 

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông

– Đỗ Hồng Ngọc

(Bài thơ này nhạc sĩ Võ Tá Hân đã phổ nhạc, ca sĩ Thu Vàng hát).

 

***

 

PHÁP HOAN

 

Mẹ tôi kể

 

Mẹ tôi kể

khi cỏ cây thôi xao động trong vườn

khi con chim ngủ yên trong tổ ấm.

Mẹ kể về những trái bom

giội lên những mái nhà

như táo mùa thu chín rụng.

Mẹ kể về những người lính

nằm chết trên cánh đồng

mạ non mọc ra từ cổ họng.

Mẹ kể về những dòng sông

về đất nước thời tuổi thơ của mẹ

nơi những ký ức vẫn âm thầm ngủ

như trái bom ngủ quên trong vườn

mỗi đêm nằm trên giường

tôi luôn nghe thấy tiếng đập của nó

sâu trong lòng đất đá

bốn mươi bảy năm qua

trong khu vườn những giấc mơ của mẹ.

 

– Pháp Hoan

(Nguồn: vanviet.info)

 

***

 

NGUYỄN ĐỨC CƯỜNG

 

Mẹ là ngôi chùa nhỏ

 

Con ngồi đây lặng lẽ,

Thương nhớ hoài mùa Xuân.

Con ngồi đây quạnh quẽ,

Riêng Mẹ đã bao lần.

 

Mẹ là ngôi Chùa nhỏ,

Đón con về nương thân.

Mẹ là đôi mắt tỏ,

Tha cho con lỗi lầm.

 

Mẹ là Xuân bay qua,

Nuôi đời con khôn lớn.

Mẹ là hương sen ngát,

Về trong mộng hiền lành.

 

Như bầu trời lồng lộng,

Là mặt đất bao la,

Là mưa rào tuôn xuống,

Cho đường con thắm hoa.

 

Mẹ là nắng thênh thang,

Bình minh xưa chói rạng.

Là mây chiều lãng mạn,

Những ngày Thơ huy hoàng.

 

Mẹ là đêm thức giấc,

Đêm xanh biếc ngàn sao.

Là vô cùng đôi mắt,

Có sương mù trên cao.

 

Mẹ đi suốt mùa Hè,

Qua hối hả mùa Thu,

Và mùa Đông tất tả,

Riêng cho con mùa Xuân.

 

– Nguyễn Đức Cường

(Trích từ tập thơ Chân Dung)

 

***

 

TRANGĐÀI GLASSEY TRẦNGUYỄN

 

Mừng tuổi con

 

khi yêu một người/ là ta được chiêm ngắm dung nhan của Thượng Đế/ mẹ cũng vậy/ trong phút đầu gặp con/ con chào đời/ trời đất thở ra tơ... (Mùa Yêu Con)

 

 

mừng Con chưa đầy tuổi

phúc, lộc, thọ, khang, ninh

má hồng xinh hơn mai

môi tươi hơn đào thắm

 

Con về ươm Xuân lạ

én xếp nhạc cành xa

tình bao kiếp giao hòa

mùa đông thôi ở giá

 

mùa Xuân còn ngáy ngủ

nằm lún vào má Con

cái đồng tiền thật tròn

mỗi lần con nhóp nhép

 

lún luôn vào tim Mẹ

tròn giếng sữa cho con

sữa chảy từ trái tim

tỏa ra hai bầu ngực

 

sân trời mai vàng rực

Mẹ kín một lộc non

mùa Xuân mới cho Con

Mẹ chảy vào trời đất

 

– TrangĐài Glassey Trầnguyễn

 

***

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Tháng 7 nhớ Mẹ

                                               

tháng 7 tôi ngồi trong kệ

nghe ra trời đất tụng kinh

lung linh đại thừa bóng mẹ

nhìn vô. chỉ thấy một mình

 

chỉ thấy sương chiều bạc tóc

buộc một con sông mấy đò

trôi đi ngả nào không biết

chỉ biết mình ngồi co ro

 

chợt nhớ khi còn quyến luyến

thương làm sao khúc túy ân

say say một hồn vô ngã

chìm trong xứ mẹ ân cần

 

mà tôi vẫn còn lóng ngóng

lân tuất áo mẹ phương nào

giọt nước mắt chìm trong ngấn

chìm khuất                   

                  bóng mẹ

phương                        

                                  nào…

 

– Hoàng Xuân Sơn

 

***

 

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

 

Mẹ

 

Đầy tay mẹ dậy thơ thơm ngát

Đời hồng trong những áng văn chương

Mẹ cười, nhân ái bừng xuân sắc

Bao nỗi đau kia cũng nhẹ thường

 

– Nguyễn thị Khánh Minh

 

***

 

VŨ HOÀNG THƯ

 

Ngày Lễ Mẹ

 

Rách da bật máu thân mình

Mẹ đau quằn quại cho hình con ra

Vá trời thân một Nữ Oa

Oan khiên Mẹ chịu, hải hà Mẹ kham

 

Thăm Mẹ

 

mẹ nằm ngó biển xa xăm

trầm hương xin đốt lệ đằm tình thâm

mẹ ơi lỗi hẹn bao lần

mộ phần ngả bạc theo màu tóc phai

 

– Vũ Hoàng Thư

 

***

 

TRỊNH Y THƯ

 

Về Mẹ

 

Mẹ dòng nước mắt chia hai

Mẹ trong huyền sử mẹ ngoài trùng dương

Mẹ từ khung gác miếu đường

Mẹ qua biển lớn thịt xương nát lìa

Mẹ tân khổ

Mẹ đầm đìa

Mẹ chào tay vẫy những chia ly đời

Mẹ giam tủi nhục trong người

Mẹ ôm hơi thở thốt lời từ bi

Mẹ nhìn theo lũ con đi

Mẹ soi ký ức những khi khóc thầm.

 

– Trịnh Y Thư

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bản thân tôi ít khi nào dám ngó về biển cả, dù thấy biển cả rất mênh mông, thoáng mát và êm ả qua nhiều hình ảnh. Cũng có lúc tôi trực diện biển khơi, nhưng chỉ là lúc biển êm sóng dịu rì rào ru hát « Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào… » hoặc là lúc mơ mộng, biển nhớ…
Thời gian sau 1975, tôi cỡ 9-10 tuổi, ngoài ông anh lớn đi dạy ở Cần Thơ, tôi có ba người anh đang học Đại Học, hằng tuần có bạn bè kéo về nhà tôi tụ tập ăn uống, đờn địch ca hát rất vui. Tôi nhỏ tuổi không được tham gia, nhưng có núp ở sau bếp... nghe lỏm...
Kanchanaburi là một tỉnh miền trung Thái Lan có biên giới chung với Miến Điện. Thủ phủ là thành phố cùng tên cách Bangkok 140km. Ở đây có cây cầu nổi tiếng xây dựng từ WWII, cầu sông Kwai...
Chiến trận ngày mỗi lan rộng, mức độ tàn phá cũng gia tăng khủng khiếp. Mỗi lần quân Pháp vào làng càn quét, dân chúng lại bồng bế nhau tản cư, chỉ còn dân quân tự vệ ở lại bảo vệ nhưng cũng yếu ớt lắm. Khi quân Pháp rút, để lại hàng chục xác chết, dân lại trở về chôn cất người chết, dựng lại gian nhà tranh bị thiêu rụi rồi tiếp tục cày cuốc kiếm sống. Cuộc sống đã nghèo khổ nay càng nghèo khổ hơn...
Câu chuyện bắt đầu, một người kể: “Sở dĩ con kên kên sói đầu vì nó ăn mít. Nó đút đầu vào ruột trái mít đục khoét. Mủ mít dính chặt lông. Khi rút đầu ra, lông dính lại. Đầu trọc lóc.” Người thứ hai lên tiếng: “Nói vô lý. Kên kên ăn xác chết, ăn đồ hôi thúi. Mít có mùi thơm. Kên kên không ăn đồ thơm.” Người thứ nhất trả lời: “Nói có lý nhưng xét ra vô lý. Kên kên không ăn mít thường nhưng ăn Sầu riêng. Mít Sầu riêng hôi lắm.” “Nói vô lý. Sầu riêng thơm kiểu khác. Cả triệu người ăn. Cả triệu người ghiền. Điên hay sao mà ăn đồ hôi.” “Bà thấy thơm nhưng tui thấy hôi. Quyền tự do mà. Cả triệu người không ăn Sầu riêng. Cả triệu người thấy Sầu riêng hôi.” “Nói tào lao. Hoa thì thơm. Phân thì hôi. Ai có thể ngửi thấy hầm lù thơm?” “Có thể hôi thúi, nhưng ở đó lâu ngày, quen đi. Thúi cũng như thơm. Giống những người ở xung quanh Kinh Nước Đen.”
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam...
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.