Hôm nay,  

Sống để yêu thương

14/01/202313:06:00(Xem: 3710)
Tùy bút

couple-in-love

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ,

Người khôn người đến chốn lao xao.

("Nhàn" – Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Tìm một nơi vắng vẻ để sống cho chính mình không phải là khó. Ở đất Mỹ này, nơi nào cũng có tu viện, tu viện Phật Giáo, tu viện Công Giáo, nơi nào cũng thích hợp cho người tu thiền trong một thời gian ngắn. Hãy lên đường, lên đường đi ngay, đừng chần chờ. Nhớ ngày xưa khi ở Pháp, chiều thứ sáu tôi lên xe lửa đi, sáng hôm sau đến Luân Đôn, ở đó bằng hữu đón tôi về nhà, và sau đó đi thăm khắp nơi, những thắng cảnh nổi tiếng ở Luân Đôn. Khi học ở Canberra, thủ đô của Úc Châu, chiều thứ sáu lên xe lửa, 2 giờ sáng thứ bảy đến Sydney, bằng hữu đón về nhà, lên lầu ngủ một giấc tới sáng, ăn sáng xong lên đường đi tiếp, thăm viếng viện bảo tàng, những nơi có danh lam thắng cảnh đẹp nhất, đi và đi mãi không ngừng nghỉ.

 

Một cô bạn người Úc, xinh đẹp, học giỏi nhưng nhà nghèo, không có xe hơi, cô đứng ven đường xin người qua lại cho quá giang, và cô đi khắp nơi trên nước Úc bình yên vô sự. Sau đó, cô yêu một thanh niên lãng du, tốt nghiệp đại học, và họ tiếp tục đi lang thang như thế.

 

Đi đâu cũng được miễn là đi cùng nhau.

 

Có một mối tình rất đẹp, một thanh niên tốt nghiệp đại học nhưng thích bôn tẩu giang hồ, đi khắp nơi trên thế giới. Anh có vợ, có con, có gia đình ấm cúng nhưng thích đi. Mỗi năm về nhà với vợ con một thời gian ngắn rồi lên đường đi tiếp. Mãi mãi người nghệ sĩ này sống với thiên nhiên, với núi rừng nhiều hơn sống với gia đình. Một ngày kia, xe anh rớt trên 5 ngọn núi, bão táp mạnh, xe hơi của người trẻ này lao xuống chân núi. Vào những giây phút cuối cùng, khi hồi sinh, tình yêu trỗi dậy trong lòng, nghĩ đến chính mình, nghĩ đến gia đình mình và vợ con của mình, người trẻ này viết ngay hồi ký bằng một tay, cánh tay kia đã gãy, những dòng chữ ngoằn nghoèo, anh viết bằng máu của mình. Người trẻ ân hận vì mình yêu vợ yêu con, nhưng chưa bao giờ bày tỏ tình cảm với gia đình và người thân của mình. Buổi sáng hôm sau, khi trời trong mưa tạnh, kiếng xe chiếu lên trời, những người cứu người tìm được chiếc xe lật xuống núi thì chủ chiếc xe đã qua đời, để lại những dòng chữ thắm thiết đầy tình người trong mảnh giấy viết bằng máu và nước mắt.

 

Một nhà văn sau này viết lại câu chuyện trên làm xúc động hàng triệu trái tim. Truyện được dựng thành phim, nhân vật chính trong truyện đã qua đời nhưng người viết truyện nổi tiếng khắp thế giới. Chỉ trong vòng mấy tuần lễ, sách đã bán trên 40 triệu cuốn. Nhà văn trở thành triệu phú.

 

Yêu ai cứ nói là yêu, thì giờ không còn nữa, không ai bắt bỏ tù người này nói yêu người kia. Tình cảm chân thật từ trong trái tim, không nói dối. Đừng đợi giờ phút lâm chung, gần chết mới nói lên tình yêu của mình, hãy nói ngay bây giờ, đừng chờ đợi, thời gian không chờ đợi.

 

Hãy chọn một nơi yên tĩnh sống cho mình. Tôi không khuyên mọi người đi tu, vì đi tu cũng là cái duyên, có duyên mới đi tu được. Thế giới này bận rộn quá, bận rộn vì cơm áo gạo tiền. Đời sống khó khăn quá cho nên phải đi làm để có đời sống đầy đủ, sống tiện nghi về vật chất, nhà cao, cửa rộng, xe đẹp, có tiền đầu tư. Đời sống bình yên về vật chất nhưng về tinh thần thì sao? Mình có được bình yên về tinh thần hay không? Muốn được bình yên về tinh thần phải sống cho mình, ngồi một mình, suy nghĩ một mình, mình đã làm gì, việc mình làm có hữu ích cho chính mình, cho người xung quanh của mình, đời sống của mình có giúp gì được cho người khác?

 

Hạnh phúc hay đau khổ do mình chọn lựa? Giá trị của sự chọn lựa ngay từ đầu chứ không phải kết quả của sự chọn lựa? Hãy sống một mình, hãy suy nghĩ một mình, mỗi ngày dành cho bản thân một chút thời gian để tận hưởng thiên nhiên, đọc sách, nghe nhạc và thiền, v.v. Nhiều người làm việc một ngày 15 giờ, làm việc như người máy, làm việc trong lúc tập thể dục, làm việc trong lúc tập võ, làm việc trong lúc bơi lội, trong lúc ăn uống. Cuộc sống như thế có đáng sợ không?

 

Làm thương mại liên tục hơn 40 năm, thời gian rất dài cho một đời người. Những chuyến đi xa họp hội cho hội từ thiện quốc tế YMCA, Young Life ở Á Châu, Âu Châu, Nam Mỹ, Trung Mỹ. Sau khi họp hội xong, chúng tôi thăm viếng những nơi đẹp nhất của thế giới: Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan, Phần Lan, Đan Mạch, Bỉ, Thụy Sĩ, Na Uy, Thụy Điển, Mã Lai, Nam Dương, Hồng Kông, Thái Lan, Cambodia, Lào, Costa Rica,  Brasillia, Jamaica, Mexico, v.v. Nơi nào chúng tôi đến cũng gặp nhiều người tốt, nhiều người làm việc xã hội, làm thiện nguyện rất tốt. Những đứa trẻ xa lạ, mồ côi, ốm nhom, chúng tôi bế các em trong tay, nhưng khi chúng tôi thả xuống thì các em cứ ôm cổ chúng tôi không muốn buông ra. Thì ra những đứa trẻ mồ côi cần tình thương hơn ai hết, hơi ấm của tình thương là sự sống của nhiều người.

 

Sống cho mình không có nghĩa là ăn ngon, mặc đẹp, đeo nữ trang đắt tiền, hột xoàn lóng lánh trên cổ, trên tay, v.v. mà sống cho mình là tìm sự yên tĩnh. Ở đây tu viện khắp nơi, tu viện ở rừng núi, tu viện ở sa mạc. Tôn giáo thành lập tu viện mở những khóa tu cho đồng hương đến để tu thiền. Tu viện ở rừng núi, tu viện ở gần biển. Biển ở đâu cũng rất đẹp, tiếng sóng biển thì thầm rất quyến rũ, rừng núi xanh mướt, chim hót líu lo như tiếng gọi mời mọi người lên đường.

 

Sống và đi, đi càng nhiều càng tốt, đi tĩnh tâm cũng tốt. Có lúc nào đó sống cho chính mình, mình sẽ tự hỏi: sống để làm gì? Sống có ích lợi cho ai không? Sống và chết gần nhau tít tắc, thấy đó rồi mất đó, mình có chuẩn bị đến lúc nào lên đường không? Sinh ra đời với hai bàn tay trắng, khi ra đi cũng thế, hành trang là những việc thiện hay ác mình đã làm, chỉ có thế.

 

Mở rộng tâm lòng thanh thản

An nhiên tự tại đời thong dong.

 

Sống mà thương yêu mọi người thì được mọi người thương yêu. Sống vui vẻ, sống và làm việc hết lòng với mọi người, sống vui, sống an lạc trong tâm hồn, sống bình yên trong tâm hồn, sống làm sao khi nằm xuống, giấc ngủ êm đềm sẽ đến, không lo âu, không nửa đêm thức giấc, sống như thế mới là đáng sống.

 

Sống để được yêu thương và sống để yêu thương mọi người. Ngoài cha mẹ, anh em, bà con, còn nhiều người cũng muốn được thương yêu như những người già trong viện dưỡng lão, trong bệnh viện, người chẳng may bị bệnh cùi, mù, những đứa trẻ tàn tật bẩm sinh bị cha mẹ đem bỏ trước cửa chùa, nhà thờ, v.v.

 

Chúc mừng năm mới Quý Mão an khang, thịnh vượng, vạn sự như ý.

 

Xin mọi người mở rộng trái tim của mình, xin chia sẻ những gì mình có cho người xung quanh. Hiện nay, ở Mỹ vấn đề người không nhà hiện diện khắp nơi. Người không nhà cũng có sĩ khí của họ, nhiều khi chúng tôi đi phát thực phẩm cho người không nhà ở công viên, ở các khu phố, khi họ ăn rồi, cho bánh mì họ không nhận, họ chỉ nhận sữa hoặc trái cây.

 

Sống cho người khác cũng chính là sống cho chính mình. Mình phải cảm ơn những người mình giúp đỡ, mình hạnh phúc khi được giúp đỡ người khác. Nếu bây giờ trên trái đất này, người nào cũng đủ cơm ăn áo mặc thì họ đâu cần đến mình. Không có người nào cô độc trên trái đất này, người nào cũng đầy đủ thì mình có giúp đỡ cơm, áo, cũng không có ai nhận.

 

Sống cho chính mình sẽ hạnh phúc, giúp đỡ người khác cũng là điều hạnh phúc.

 

Lúc nào chúng tôi cũng chúc mọi người hạnh phúc, hạnh phúc với chính mình, gia đình mình và hạnh phúc với mọi người xung quanh. Mùa Xuân là mùa của hạnh phúc, hy vọng, đem lại niềm vui, may mắn và tình thân cho mọi người, mọi gia đình.

 

Kiều Mỹ Duyên

(Orange County, 1/2023)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một người sống trong thành phố, bận rộn, tranh đấu, xông pha, lăn lộn giữa sự phức tạp như một sinh trùng bị mắc lưới nhện vẫn phải vùng vẫy để sống, để chờ ngày bị ăn thịt. Một hôm, ông ta đi du lịch, thấy một phong cảnh đẹp đến mức lặng người, cảm thấy siêu thoát, nhận ra đạo lý của mục tiêu tại sao con người tồn tại. Nhưng vẫn phải trở về phố cũ, y như Lưu Nguyễn phải trở về làng cũ vì những lý do chính xác, vì lẽ phải của những bổn phận làm người. Ông vẽ lại phong cảnh đó trên một vách tường lớn. Mỗi khi đời giông bão, mỗi khi hồn âm u, mỗi khi trí khổ não, ông đến trước bức tranh, nhìn ngắm, ngẫm nghĩ để tìm thấy sự thanh thản, sở hữu cảm giác bình an. Ông nghe được tiếng hát “chiều nay vang lừng trên sóng.” Ông thấy được “Âm ba thoáng rung cánh đào rơi. Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời.” Hồn ông “lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan.” Những giờ phút tĩnh lặng đó, tâm trí ông “Đèn soi trăng êm nhạc lắng tiếng quên … là cả một thiên thu trong tiếng đàn chơi vơi…”
Bùi Giáng qua đời tại Sài-gòn tháng 10-1998, tới tháng 10 năm này, 2023, đúng là 25 năm, một phần tư thế kỷ “Vắng bóng người Điên giữa kinh thành”. Trong tất cả các bút hiệu của Bùi Giáng, Sáu Giáng là tên hiệu dễ thương với mọi người, Bùi Giáng lại thích “anh Sáu Giáng” nhất; bởi/từ cái gốc gác quê mùa, đồi sim, ruộng lúa, tiếng gà trưa, con cò bãi nước xa, cái nền nhà lát gạch hoa, đứa con thứ sáu trong gia đình tộc Bùi, thằng bé Giáng tập bò tập đi.
Tôi để ý đến hắn, không phải vì cái tên với cái họ “lạ”, họ Mai. Cũng chẳng phải vì hắn là công tử con nhà giàu. Nghe nói ba hắn đi qua Mỹ từ ngày chạy loạn 30/4, nên cuộc sống mấy mẹ con rất ung dung khá giả. Mới học lớp 6 thôi, mà hắn đi học mặc quần tây áo sơ mi “đóng thùng” chỉnh tề, mang giày xăng-đan, tay còn đeo chiếc đồng hồ nữa cơ...
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Một buổi trưa chan hòa ánh nắng trong vắt như thủy tinh của một ngày nắng ấm cuối đông, chớm bước sang xuân. Cảnh vật như bừng sáng dậy sau những ngày u ám. Tôi và Thi ngồi bên nhau tại một nơi vắng vẻ trong khu vườn sau nhà, dưới tàn cây mít, gần bên chiếc cầu ao soi bóng lung linh trên mặt nước đang gợn sóng lăn tăn...
Tôi có một người anh cá tính hoang nghịch trổ trời mà lên. Từ nhỏ, thích trèo cây trong vườn. Có bữa leo phải cành ổi giòn bị gãy, thế là anh rớt xuống nghe uỵch một cái như trái mít rụng. Anh đau điếng cảm giác rêm ram cả mạnh sườn...
Hồi ở trại tỵ nạn Thailand, tôi có lúc đã quay cuồng “chạy sô” đi học 4 thứ tiếng.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
Mấy hôm nay có những cơn mưa kèm theo gió mạnh buổi chiều kéo dài đến khuya, báo hiệu sắp hết mùa Hè. Tôi lại nhớ tuổi trẻ của mình những năm đầu “lập nghiệp” vào mùa tựu trường...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.