Hôm nay,  

Vượt Vũ Môn hay Được Voi Đòi Tiên?

15/12/202300:00:00(Xem: 2314)

Vuot vu mon
Hình minh họa
  
Cách đây gần 60 năm, học sinh sau khi đậu tú tài muốn vào Đại học Y khoa Sài Gòn phải thi vào dự bị y khoa được gọi là APM, viết tắt của “Année Prémédicale”, năm Tiền Y khoa và học ở Đại học Khoa học. Sinh viên thi vào rất đông, chừng 4000 đến 5000 người và sẽ tuyển chừng 200 người. Hồi đó chỉ có hai trường Y ở trong nước, một ở Sài Gòn và một ở Huế, mở sau trường Sài Gòn và ít người học hơn.
   
Trường Dược (5 năm), Nha khoa (5 năm) là những trường riêng biệt cũng phải thi vào (được gọi là thi concours). Các ngành khác cũng qua concours như Sư phạm, Kiến trúc, Kỹ sư (Phú Thọ), hành chánh. Nghe nói thi vào trường (Học viện) Quốc gia Hành chánh tỷ lệ được chấp nhận còn thấp hơn vào trường Y khoa. Các trường Luật và Văn khoa theo chế độ đại học mở cửa của Pháp, không phải thi vào và sinh viên rất đông.
   
Nói chung ở đâu cũng vậy, có những ngành nghề nhiều người muốn vào nhưng chỉ nhận ít chỗ thôi nên phải qua một kỳ thi tuyển, và kỳ thi này áp dụng chung cho mọi người, phần đông không có phỏng vấn, không xét về gia cảnh, nguồn gốc gia đình, địa vị cha mẹ, giàu hay nghèo hay thành phần chính trị (sinh viên y khoa thời đó khá nhiều người phe tả và hoạt động chống chính phủ). Trường hợp khá nổi tiếng về chuyện “pháp bất vị thân” trong các kỳ thi là con gái của ông bà Ngô Đình Nhu (em của tổng thống) thi vào APM trường Y không đậu và phải đi ngoại quốc học một ngành khác, và điều này vẫn còn được nhớ như một điểm son cá nhân cho thái độ trí thức chí công vô tư của cố Giáo sư Phạm Biểu Tâm (1913-1999), khoa trưởng trường Y Khoa Đại Học Đường thời đó.
   
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 lúc chế độ Việt Nam Cộng Hòa chấm dứt, mọi người đều biết câu châm ngôn mới “Hồng hơn chuyên” và không có gì quan trọng hơn lý lịch gia đình cách mạng hay hồ sơ chính trị của người sinh viên. Việc này là một lý do để rất nhiều người đem con cái đi vượt biên, để chúng có cơ hội đi học tốt hơn.
   
Hiện nay, cũng nhiều di dân tìm đường đến Mỹ hợp pháp hay không hợp pháp cũng vì muốn cho chúng thoát khỏi các bất công về cơ hội giáo dục ở quê hương của họ và được hưởng nền giáo dục Mỹ với những giá trị về tự do, bình đẳng và tôn trọng nhân phẩm, đặc biệt là đối với người phụ nữ, của xã hội Mỹ.
   
Trong tiểu thuyết “The Joy Luck Club” của Amy Tan, câu chuyện ngụ ngôn về con thiên nga giới thiệu một trong những chủ đề chính của cuốn tiểu thuyết: sự biến đổi của người đi dân. Một phụ nữ Trung Quốc quyết định di cư sang Mỹ. Trước khi rời Thượng Hải, bà mua một con thiên nga, người bán hàng nói rằng trước đó nó là một con vịt. Con vịt cố gắng để trở thành một con ngỗng bằng cách vươn cổ ra thật dài, nhưng nó đã vươn cổ dài “vượt chỉ tiêu” để đến mức nó được trở thành một con thiên nga, kết quả vượt quá hy vọng. Khi người phụ nữ đi tàu đến Mỹ (và để lại hai đứa con gái bên Trung quốc), bà mơ ước sinh được một đứa con gái và nuôi dạy nó giữa những cơ hội dồi dào ở đất nước mới này. Bà tưởng tượng rằng đứa con gái sinh ra ở Mỹ sẽ giống mẹ nó về mọi mặt, ngoại trừ việc, không giống mẹ, cô sẽ được người khác đánh giá theo giá trị của chính mình chứ không phải theo giá trị của chồng.
   
Giống như con thiên nga, con gái của bà sẽ vượt qua mọi kỳ vọng nên người phụ nữ dự định tặng con gái mình con thiên nga như một món quà. Tuy nhiên, khi người phụ nữ đến Mỹ, các quan chức nhập cư đã bắt giữ con thiên nga và chỉ để lại cho bà một chiếc lông vũ. Người con gái sinh ra và lớn lên trở thành người phụ nữ mạnh mẽ, hạnh phúc mà bà mẹ đã kỳ vọng... Người phụ nữ vẫn mong muốn tặng chiếc lông vũ cho con gái mình và giải thích ý nghĩa biểu tượng của nó nhưng bà đã chần chừ trong nhiều năm. Bà ấy vẫn đang chờ đợi “ngày mình có thể giải thích câu chuyện của chiếc lông vũ bằng tiếng Anh theo giọng Mỹ hoàn hảo”.
   
Có lẽ như trong chuyện ngụ ngôn trên, người di dân “chân ướt chân ráo” nào cũng muốn con cái mình từ con vịt ngô nghê không biết phong tục Mỹ và nói tiếng Mỹ trở thành con ngỗng nói giọng Mỹ rất “chuẩn” và đĩnh đạc, tự tin như người Mỹ (mà chúng ta thấy trên màn ảnh). Rồi thêm một bước nữa, sau khi biết phân biệt trường tốt trường xấu, kén chọn theo danh sách thứ hạng các đại học như trên báo US News and World Report, chúng ta lại nhắm cao lên nữa, muốn hơn cả người Mỹ. Chúng ta trở thành “Mẹ Cọp” (Tiger Mom) để rồi, nói như Amy Tan, chúng ta muốn con cháu chúng ta cố gắng vượt bực bằng mọi giá để thành thiên nga. Hay nói theo kiểu Việt Nam, chúng ta muốn con cái nay đã hội nhập “thành cá chép phải vượt vũ môn”, hóa rồng.
   
Theo truyền thuyết, một năm khí hậu khô hạn nhưng không có đủ Rồng để phun mưa xuống trần gian, trời mở một cuộc thi để tìm một con vật dưới nước lên để thay thế Rồng; nếu con vật nào đủ sức vượt qua được ba đợt sóng dữ dội ở Long Môn trên sông Hoàng Hà thì nó sẽ có cơ hội biến thành Rồng. Vũ Môn hay Long Môn bây giờ là những trường tinh hoa, của tư nhân, đắt tiền nhất của Mỹ, từ đó các con “rồng” lớn của Mỹ như quan toàn Tối cao Pháp viện Mỹ hay các Tổng thống Mỹ đều xuất thân.
   
Tuy nhiên, như một bài hát của chúng ta “đời không như là mơ”. “Nước Mỹ” như là một tập thể chính trị cũng có những mục tiêu chính trị, xã hội của nó và trong những năm gần đây, một trong những chủ đề lớn là “đa dạng, bình đẳng và dung nạp các màu da” (diversity, equality and inclusion), mà một trong những biện pháp để thực hiện mục tiêu này là “hành động khẳng định” (affirmative action) cho phép các trường đại học nhận sinh viên đầu vào căn cứ trên màu da/chủng tộc, để những nhóm da màu dù không đủ tiêu chuẩn về học hành, cũng được cho vào để có mặt với tỷ số tương ứng với tỷ số của họ trong dân số nói chung. Tuy lý do có khác (gia tăng những thành phần bị thiệt thòi trong quá khứ do màu da của họ) tác dụng cũng tương tự như nguyên tắc “hồng hơn chuyên” ở Việt nam trước đây nhận sinh viên căn cứ trên hồ sơ chính trị.
   
Đã mấy năm nay, một nhóm tên "Sinh viên tranh đấu cho được nhập học công bằng" (Students for Fair Admissions) kiện Đại Học Harvard về tình trạng mà họ cho là bất công lúc xét các ứng viên Á châu nộp đơn vào trường đại học ưu tú này của Mỹ. Nhóm này cho rằng Harvard thực hành “affirmative action” (hành động khẳng định) và "racial balancing" (quân bình chủng tộc) trong quá trình quyết định ai được nhận ai bị từ chối. Harvard thì cho rằng họ có lý do riêng của họ, và phân tích mỗi ứng viên như là một “con người toàn diện”, dùng yếu tố màu da một cách uyển chuyển và như là một yếu tố trong nhiều yếu tố khác.
   
Ngày 29/6/2023 Tòa án Tối cao Hoa Kỳ bác bỏ các chương trình tuyển sinh có cân nhắc yếu tố sắc tộc tại Đại học Harvard (trường tư, và Đại học North Carolina Chapel Hill, công lập) cấm dùng chính sách hỗ trợ người thiểu số trong tuyển sinh vốn lâu nay được vận dụng để tăng số lượng sinh viên da đen, gốc Mỹ Latinh và các nhóm thiểu số khác trong các trường đại học Mỹ.
   
Quyết định cột mốc này sẽ buộc nhiều trường cao đẳng và đại học Mỹ phải sửa lại chính sách tuyển sinh và người ta cho rằng sẽ có lợi cho người gốc Á lúc ghi danh vào đại học, nhất là các đại học ưu tú.
   
Tuy nhiên, theo một bài báo mới đây trên Los Angeles Times, các bậc cha mẹ nhập cư người Mỹ gốc Á đầy tham vọng của chúng ta, có lẽ phần đông là Ấn Độ hay Trung Quốc, chia sẻ rằng họ vẫn cảm thấy “tuyệt vọng và mù mờ” về việc con mình phải làm gì để được nhận vào các trường đại học danh tiếng, vì lo ngại phán quyết của tòa án sẽ không ngăn được các trường đại học từ chối đơn xin vào học của họ dựa trên chủng tộc.
   
Một số gia đình thậm chí còn trả hàng chục nghìn đô la cho các nhà tư vấn để giúp họ “định hướng” (navigate) trong con đường đi vào hệ thống đại học Mỹ ngay lúc bé còn 12-13 tuổi ở Junior High School. Một nhà tư vấn nói với LA Times rằng những gia đình này cần phải có chiến lược khi nộp đơn “để tránh sự phân biệt đối xử chống người châu Á”.
   
Sam Srikanth, học sinh lớp 12 ở California, là người Mỹ di dân thế hệ thứ hai, cũng lo lắng về cơ hội vào được trường hàng đầu (top school) của mình, mặc dù có thành tích học tập và thành tích xuất sắc. Cô có điểm trung bình 4,41, là đội trưởng đội bơi trường đại học của mình và đã tham gia số lớp AP (trình độ đại học) tối đa mà trường trung học của cô cung cấp. Mặc dù đã được nhân viên nhà trường và cố vấn riêng xem xét các bài luận tuyển sinh của mình, cô thừa nhận kỳ vọng vào được một trường hàng đầu của cô là "thấp".
   
Sinh viên này nói với tờ báo rằng "hy vọng của cô đã cao hơn một chút" sau quyết định của Tòa án Tối cao, nhưng cô vẫn lo ngại chủng tộc của mình sẽ bị lợi dụng để chống lại cô vì họ của cô.
   
Nói chung, cha mẹ gốc Á Châu có tham vọng cho con cái mình thăng tiến xã hội bằng cách tốt nghiệp từ các trường Ivy League (cổ kính có cây thường xuân leo kín vách vùng Đông Bắc) như Harvard, hay các trường “siêu đẳng” như Stanford ở Cali) còn đang nghi ngờ họ vẫn sẽ bị ngấm ngầm kỳ thị sau phán quyết của Tòa Án Tối Cao Hoa Kỳ. Và có vẻ như các trường đại học ưu tú này cũng sẽ làm như vậy. Họ sẽ nhận diện gián tiếp qua tên họ (last name) của ứng viên, qua tiểu luận lúc ghi danh mô tả về cuộc sống của mình (thế nào cũng có những chi tiết qua đó người đọc biết được màu da người viết), qua lý lịch là biết ngay ai da đen, ai da trắng, ai Ấn Độ, ai Trung Hoa, ai Việt Nam, ai giàu ai nghèo rồi từ đó chọn những thành viên cho năm học mới theo đúng chính sách đường lối cố hữu, thường là cấp tiến, của trường. Các trường cũng sẽ đổi tiêu chuẩn nhập học như không đòi hỏi nộp điểm SAT (Scholastic Aptitude Test) thi về Toán và Anh văn thường được cha mẹ châu Á “gò” cho con mình và học sinh châu Á điểm lên rất cao). Họ sẽ âm thầm thực hiện một hệ thống quota được ấn định trước cho mọi nhóm chủng tộc, mỗi giai tầng kinh tế xã hội mà không cần ra mặt phân biệt màu da, giàu nghèo, điều mà luật pháp nay đã cấm. Đổng thời họ cũng sẽ giữ ưu tiên cho những gia đình giàu có, quyền lực bằng cách cho ưu tiên những ứng viên mà gia đình trước đây cho trường rất nhiều tiền, đã từng có cha mẹ là cựu sinh viên ở đó, hoặc những ứng viên chơi những môn thể thao đắt tiền mà người trung bình không thể tham gia được. Nhóm này gọi là “nhập học theo di sản” / legacy admission.
   
Cho nên, chúng ta nên nhớ trước khi vào Mỹ, cũng như con vịt trong truyện The Joy Luck Club muốn thành con ngỗng, chúng ta mơ ước con chúng ta được học trường Mỹ và sống giấc mơ Mỹ. Nay khá lên rồi, được khuyến khích rằng “bầu trời mới là giới hạn” (The sky is the limit), và 20-30% sinh viên các trường đại học ưu tú Mỹ đã là gốc châu Á (trong khi người Mỹ gốc Á chỉ chiếm 7% dân số Mỹ), chúng ta muốn làm” thiên nga” của xã hội Mỹ, thì không đáng ngạc nhiên, con đường sẽ chông gai, nhiều lực cản nhân danh công bình và đa dạng của xã hội Mỹ, và đến từ nhiều nguồn hay nhóm khác chúng ta. Chúng ta cần thực tế trong tham vọng của riêng mình và có lẽ đừng quên những giấc mơ Mỹ bình thường lúc ban đầu, khi chúng ta mới đến và trở thành một thành viên nhỏ nhoi trong một nhóm dân thiểu số trong đất nước lớn lao và xa lạ này. Tựu chung, chúng ta muốn con cái chúng ta được hạnh phúc, mạnh khỏe và thành công trong cuộc sống và không có tên tuổi của đại học nào, dù danh giá đến mấy, có thể bảo đảm là chìa khóa vàng hay thẻ vàng mang lại được cho chúng những thứ đó.
 
– Bác sĩ Hồ Văn Hiền
(7 tháng 12 năm 2023)
 
Tham khảo:
 
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại sao không thử làm theo những cách mà khoa học ủng hộ này để đem lại hạnh phúc nhiều hơn trong đời bạn? Một vài người sinh ra hạnh phúc hơn những người khác. Nhưng cho dù bạn thuộc loại người ca hát yêu đời trong lúc tắm và nhảy múa trong mưa, hay là loại người có khuynh hướng khắc khổ hơn, thì hạnh phúc không chỉ là điều gì đó xảy ra đối với chúng ta. Tất cả chúng ta có thể thay đổi tập quán để theo đuổi nó nhiều hơn trong cuộc sống của mình.
Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ là một trong những vị trí quan trọng nhất trong nhánh hành pháp liên bang, với vai trò đứng đầu Bộ Tư pháp (DOJ) và chịu trách nhiệm thực thi pháp luật. Nhưng công việc cụ thể của bộ trưởng tư pháp là gì?
Cháy rừng khiến khói lửa bao trùm bầu trời Los Angeles trong khi lực lượng cứu hỏa đang nỗ lực dập lửa. Những trận hỏa hoạn kinh hoàng đã càn quét qua khu vực, thiêu rụi hơn 10,000 công trình, phần lớn là nhà dân, biến nhiều khu vực như Pacific Palisades, Altadena, Pasadena và các cộng đồng khác ở California chỉ còn lại hoang tàn. Khi lệnh sơ tán được gỡ bỏ và người dân bắt đầu trở về nhà, một mối nguy hiểm khác đang rình rập và đe dọa mọi người: ô nhiễm nguồn nước uống. Điều đáng lo ngại là nhiều người không nhận ra rằng hệ thống cung cấp nước uống có thể bị ảnh hưởng nặng nề bởi cháy rừng cùng nguy cơ các hóa chất độc hại có thể xâm nhập vào nguồn nước.
Số người đọc sách để cho vui có vẻ đã và đang sút giảm dần. Năm mươi phần trăm (50%) người lớn tuổi tại Anh Quốc nói rằng họ không đọc sách thường xuyên (tăng 42% từ năm 2015) và hầu hết mọi người ở lớp tuổi từ 16 đến 24 nói rằng họ chưa bao giờ đọc sách, theo nghiên cứu của The Reading Agency cho biết. Nhưng điều đó ngụ ý gì? Sự ưa thích của con người đối với việc xem video thay vì đọc văn bản có ảnh hưởng tới não bộ hay sự tiến hóa của chúng ta không? Những người đọc sách giỏi thực sự có cấu trúc não bộ gì? Nghiên cứu mới của Mikael Roll, một giáo sư âm vị học của Đại Học Lund University, Thụy Điển, được in trong tạp chí Neuroimage, đã tìm ra câu trả lời cho những điều đó.
Sắp tới, có thể nhiều quý độc giả sẽ phải thực hiện nhiệm vụ thường niên: nộp hồ sơ khai thuế cho năm trước đó. Đối với một số người, đây là việc đơn giản và dễ dàng. Nhưng với một số khác, quá trình này lại là một việc khó, đầy áp lực và căng thẳng. Đặc biệt, luật thuế năm 2025 đã có một số thay đổi đáng chú ý, có thể ảnh hưởng đến khoản hoàn thuế, và sẽ khiến nhiều người đau đầu hơn trước. Sau đây là một số điều cần biết để chuẩn bị sẵn sàng cho mùa khai thuế năm 2025.
Bước sang năm mới, tiểu bang California có hơn 1,000 điều luật mới bắt đầu có hiệu lực vào ngày đầu năm. Đây là số dự luật được thông qua và phê chuẩn bởi thống đốc tiểu bang trong số khoảng 5,000 điều luật được đệ trình và 200 dự luật bị bác bỏ bởi văn phòng thống đốc. Con số luật mới này chỉ là ở tiểu bang California. Tất cả 50 tiểu bang trên toàn nước Mỹ cũng có luật mới, nhưng với số lượng ít hơn. Đó là chưa kể đến các điều luật mới của chính phủ liên bang và các cấp địa phương như quận hạt, thành phố thông qua và áp dụng tại mỗi địa phuong liên hệ. Đây chỉ là thay đổi một năm, khi hầu hết mọi nơi đều có luật mới hay thay đổi luật mỗi năm. Đó là căn bản và nền tảng xã hội pháp trị tại Hoa Kỳ.
Phúc lợi thuốc của Medicare, được biết như là Part D, sẽ chứng kiến nhiều thay đổi lớn trong năm tới như một phần thúc đẩy rộng lớn hơn để giúp trên 50 triệu người Mỹ đã ghi danh vào chương trình quản trị chi phí thuốc men. Đó là kết quả của Đạo Luật Giảm Lạm Phát (Inflation Reduction Act – IRA) năm 2022 của chính phủ Biden, trong đó trao thẩm quyền mới cho chính phủ để trực tiếp thương lượng giá cả của một số thuốc với các công ty dược phẩm. Luật này cũng bao gồm 2 thay đổi lớn khác sẽ có hiệu lực vào năm tới: Lựa chọn để làm dễ chịu các chi phí cùng trả (co-payments) đối với các loại thuốc trên cơ bản hàng tháng và giới hạn mức $2,000 cho việc trả tiền out-of-pocket (tiền túi tự trả) cho tất cả những người ghi danh vào Part D.
Là cái rằm cuối cùng của mùa thu và của cả năm 2024, Trăng Lạnh (Cold Moon) hứa hẹn sẽ là một ‘chương cuối’ mãn nhãn của bầu trời đêm năm nay. Theo lịch thiên văn, mặt trăng sẽ tròn nhất vào lúc 4:01 sáng (giờ EST) ngày Chủ nhật, 15 tháng 12 năm 2024. Tuy nhiên, thời điểm lý tưởng nhất để ngắm trăng là khi sập tối, mặt trăng bắt đầu ló dạng. Khi đó, trăng sẽ nằm trong chòm sao Kim Ngưu (Taurus), được bao quanh bởi những ngôi sao sáng nhất của bầu trời đêm và Mộc tinh rực rỡ.
Hamed Valizadegan, một khoa học gia về máy học (machine learning) tại NASA, từng huấn luyện một thuật toán để kiểm tra hình ảnh của các mạch máu trong võng mạc của các phi hành gia, giúp tìm hiểu rõ hơn về sự thay đổi thị giác trong môi trường phi trọng lượng (hay vi trọng lực, microgravity). Đây là một công việc quan trọng, nhưng niềm đam mê với bầu trời đêm từ thời thơ ấu của Valizadegan vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai, khiến ông không ngừng nghiên cứu các vì sao.
Bhutan, vương quốc ở vùng núi Himalaya đã mang đến cho thế giới khái niệm về hạnh phúc quốc gia, chuẩn bị xây một "thành phố chánh niệm" (mindfulness city) và đã bắt đầu gây quỹ từ hôm thứ Hai để khởi động dự án đầy tham vọng này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.