Hôm nay,  

Mùa Noel

26/12/200500:00:00(Xem: 5000)
tn_12262005_4

Bảo Phương


BÉ VIẾT VĂN VIỆT: BÀI DỰ THI SỐ 231

Mọi người đang nao nức đón đêm Noel. Từ ngoài đường phố tấp nập xe cộ, mọi người kéo nhau sắm sửa để chuẩn bị tưng bừng cho đêm lễ quan trọng này. Còn ban đêm, em thấy đẹp làm sao,vì mọi nhà đều trang hoàng nhiều dãy đèn màu, mỗi nhà mỗi kiểu, mỗi vẻ. Đèn từ trên mái thả giòng xuống, những con hươu con nai, những người tuyết giăng đèn sáng rực trong nhiều sân nhà, tỏa sáng những hình ảnh rực rỡ của ngày lễ Giáng Sinh. Đâu đâu cũng nghe những bản nhạc vang vang ca tụng ngày lễ Giáng Sinh. Lòng em nô nức không kém, vì chắc chắn em sẽ được những món quà đặt trong chiếc vớ len mầu đỏ, và ông già Santa Clause, mà mình thường gọi là ông già Noel, sẽ chui từ ống máng xuống bỏ vào.

Trong nhà, mẹ em trang hoàng cây thông xanh với nhiều màu sắc đỏ chói, khéo léo với những dây đèn và quả châu lóng lánh. Cả nhà ai cũng mặc áo quần mới tinh để đi lễ nhà thờ nghe trình diễn nhạc Thánh Ca vào lúc 11:00 giờ đêm và dự lễ đúng lúc 12:00 giờ đêm. Em nhìn thấy mọi người trong ca đoàn mặc đồng phục thật đẹp, tiếng hát của ca đoàn cao vút như tiếng hát của những Thiên Thần. Năm nào cũng vậy, ca đoàn thường hát bằng hai thứ tiếng Mỹ và Việt. Em ngồi nghe một cách say mê thích thú và cùng với mọi người vỗ tay tán thưởng sau mỗi bản hát dứt. Bên trong nhà thờ chật ních người, không còn một chỗ đứng. Trong lúc ở ngoài trời vô cùng lạnh lẽo thì bên trong nhà thờ, ấm áp hơi người. Đúng 12:00 giờ khuya, tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi, thánh lễ bắt đầu. Mọi người đều im lặng để nguyện cầu. Trong giờ phút linh thiêng đó, em nguyện cầu cho gia đình em, cho mọi người và cho đất nước của em. Em cũng không quên cầu xin Chúa hãy đoái thương tới những người bất hạnh, thiếu may mắn hơn em. Đó là những người không nhà cửa, sống ở ngoài đường và lúc này, không tìm đâu ra được một ngọn lửa sưởi ấm. Em cầu xin cho những bạn thiếu nhi nhỏ ở những nước nghèo mà em vẫn thường thấy chiếu trên ti-vi, các bạn nhỏ mồ côi, đói khổ, thiếu ăn thiếu mặc. Và em nghĩ tới những người lính Mỹ xa nhà, những người lính

đang ở đầu tên mũi đạn ở tận Irag xa xôi… Em cảm thấy em quá may mắn được sống trong một đất nước thanh bình, được hưởng mọi tiện nghi của đời sống, và đêm Giáng Sinh được cùng gia đình dự thánh lễ trong mái nhà thờ thân yêu.

Sau khi đi nhà thờ về, em được mẹ pha cho một ly sữa nóng. Uống xong ly sữa thì mẹ bảo em phải đi ngủ.

Trước khi đi vào giấc ngủ yên lành, em không quên cầu chúc mọi người được hưởng một mùa Lễ thật vui tươi và an bình, trong đó, mọi người biết thương yêu nhau. Trong tâm hồn em vang vọng câu: "Vinh danh Thiên Chúa trên Trời, Bình An dưới thế cho người lòng ngay…"

Vincent Bảo Phương

Mùa Giáng Sinh năm 2005.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Bảy ngăn kịp cô Ba toan đập chết một con rắn. Con rắn biến thành con Rồng đòi ăn thịt người nông phu nếu không lấy được một cô gái làm vợ. Cô Bảy vì cứu cha, chịu lấy Rồng. Khi về đến thủy cung Rồng biến thành một hoàng tử rất đẹp trai và họ sống hạnh phúc.
(lời của Victoria Ly, viết cho cô giáo Cành Hồng)
Em khôn (không) thít (thích) trời mưa vì trời mưa luôn luôn lạnh. Em khôn (không) thít (thích) đội mũ và cũng khôn (không) thít (thích) che dù, nên vào lớp quần áo em bị ước (ướt) và em rất lạnh. Trời mưa nước nhiều quá, sân trườn (trường) em toàn nước, em khôn (không) thể chạy chơi với các bạn, cũng khôn (không) thể đá banh.
Lâu quá, tụi em không thấy chị xuất hiện trên mục : Thư Thiếu Nhi. Chị biết không, tụi em nhớ chị và thèm đọc thư của chi viết cho tụi em. Khi nào thì chị viết lại vậy?
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Ba ra đồng, suýt đập chết một con rắn màu vàng, cô Bảy ngăn và cứu kịp rắn, thả đi. Con rắn biến thành con Rồng bắt người nông phu, đòi người nông phu phải gả cho Rồng một đứa con gái.
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Mùa đông giá lạnh vẫn còn lưu luyến chưa chịu đi qua, thì khắp mọi nhà người Việt Nam đã nghe vang vang bài hát: Xuân Đã Về! Xuân Đã Về!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.