Hôm nay,  

Chiếc Xe Đạp Của Em

28/09/200300:00:00(Xem: 4022)
tn_09282003_3

Tuy đã tới mùa nhập học, nhưng mỗi sáng cuối tuần, em đều dậy thật sớm cùng lúc với ông mặt trời cười, đánh thức các chú chim dậy hót vang ngoài vườn.
Lúc đó em đã sẳn sàng leo lên xe cùng các bạn đạp chạy một vòng đua, vui quá là vui!
Nhưng không phải hễ lên xe là đạp đâu. Trước đó ba em đã coi sóc chiếc xe đạp kỷ lắm vì ba em thường bảo hầu hết các trẻ em đi xe đạp thường bị té trầy đầu gối, khủy tay, dù các em đạp xe rất cẩn thận cũng có lúc bị té như thường. Cho nên, đi xe đạp trước hết phải rõ những cách thức và quy tắc thì mới được an toàn.
Không phải chỉ trẻ em, mà cả nước Mỹ, hàng năm có chừng 800 người chết vì tai nạn xe đạp, do bị thương ở đầu. Nhiều ngưởi bị gãy xương vai nặng, tức ngực, gãy tay gãy chân, phải đưa đi cấp cứu. Vì vậy, em cũng phải biết những điều cần thiết khi đi xe đạp:

. Chiếc xe đạp phải đúng cỡ với chiều cao của em, và khi ngồi lên xe, hai chân phải chạm mặt đất.
. Khoảng trống giữa yên xe đạp em ngồi và thành xe đạp cần ở khoảng cách 1 đến 3 inches (2.5 đến 7.6 centimeters).
. Yên xe đạp cần được điều chỉnh vừa tầm với đầu gối chân có thể cong lại dễ dàng.
. Bắt chặt yên xe, tay lái và bánh xe đạp. Mọi thứ cần phải kiểm tra trước khi lên xe.
. Coi lại dầu nhớt sên xe.
. Kiểm tra bộ thắng không bị dính, bị trượt
. Coi lại bánh xe, bơm vừa đủ đừng quá căng, đừng quá xẹp.
. Nếu chở đồ đạc thì để đằng sau chứ tuyệt đối không để phía trước.
. Nên để đèn phản xạ để mọi người nhìn thấy xe đạp đến.
. Và điều tối quan trọng là luôn luôn phải đội nón an toàn.
Các bạn thấy tội nghiệp ba em không" Mỗi ngày phải nhắc em và giúp em kiểm tra xe đạp trước khi em lên xe, đạp đua cùng các bạn.
Tí Láu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa Ông già Noel, Con là David Phạm, 12 tuổi, đang cố làm một cậu bé ngoan, một học sinh giỏi và một công dân mẫu mực bằng những công việc thiết thực của mình.
Mệt và mọi cảnh, con chim nhỏ bay lượn trên ngôi làng nhỏ thuộc Palestine. Dưới ánh trăng trầm lặng, bóng chim đổ xuống quán ăn.
Ngày xửa ngày xưa có một người nông phu già sống với bảy cô con gái. Mảnh đất khô cằn có nhiều đá hơn lúa. Gia đình hẳn đã chết đói nếu không có cô con gái Út trẻ nhất và cũng xinh đẹp nhất, tên là Bảy.
Bước vào trung tâm, hình ảnh đập vào mắt tôi là những thiếu niên đang nằm sòng xoài rất tự nhiên và thong thả... hít đất. Tôi để mắt xung quanh xem phản ứng của phụ huynh và thầy cô, tôi thấy hầu như tất cả đang nghiêm túc thi hành “bài phạt” này, giữa khi mọi người nhộn nhịp ăn uống, chuyện trò ồn ào như gián tiếp đồng lòng với điều đang xẩy ra trước mắt là lẽ “tự nhiên mưa nắng của trời” vậy.
Tuần sau em phải viết một bài luận, nhưng em lo quá. Hồi năm củ (cũ) em cũng có viết, nhưng được viết ở nhà, năm nay cô bảo phải viết tại lớp, em không biết viết gì và viết có được không?
Câu chuyện bé Thảo Mi Chloe làm điệu:
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị Đại Đế quyền uy đến nỗi mỗi khi hắt hơi, thần dân trong vương quốc đều phải nói: “Chúc sức khỏe Ngài”. Nhưng có một chàng chăn cừa không chịu nói, mặc dầu đã bị ném vào một hang gấu, nhờ đôi mắt sáng mà thoát chết.
Em thích Lễ Gián (Giáng) Sinh vì em được nghĩ (nghỉ) học 2 tuần. Em khôn (không) phải học bài và đi học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.