Hôm nay,  

Mỹ Lan & Cácbạn

14/09/200300:00:00(Xem: 2120)
. Chị Mỹ Lan mến,
Hôm nay em mới dám viết thư cho chị Mỹ Lan. Em đọc trang Thiếu Nhi của Việt Báo lâu rồi. Em rất thích. Em cũng đang đi học tiếng Việt, nhưng về nhà mấy anh chị của em chỉ nói với nhau bằng tiếng Mỹ thôi. Cho nên cuối tuần em phải đi thăm bà ngoại, để ăn món ăn bà ngoại nấu và nói tiếng Việt với bà ngoại vui lắm. Bà ngoại em còn thuộc rất nhiều câu thơ ca dao Việt Nam, như câu: "Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Ngó về quê ngoại ruột đau chín chìu…Rồi có câu này nữa:
"Chiều chiều con quạ nó kêu sông
Nó kêu bớ mẹ, chớ lấy chồng mà bỏ con…."
Em cũng thích câu này nữa. Em về đọc cho má em nghe, má em cười quá là cười, vui không" Đó, em muốn nói với chị Mỹ Lan tại sao em thích học tiếng Việt. (Thương Thương. Westminster).

.Thương Thương,
Tên em nghe thật dễ thương. Ở ngoài, chắc em cũng dễ thương như cái tên, phải không" Đã dễ thương còn giỏi nữa. Đi học tiếng Việt, biết thương bà ngoại, thương quê hương. Cũng nhờ Thương Thương mà Mỹ Lan biết được mấy câu ca dao quá hay đó. Học tiếng việt giỏi rồi, Thương Thương phải viết bài gửi cho trang TN Việt Báo đó nha.
. Báo tin:
Tí Phá báo cho các bạn gia đình TN một tin buồn mà vui. Đó là chuyện bạn Tí Tham. Trung Thu vừa rồi, Tí Tham ăn nhiều bánh quá nên bị đầy bụng, ôm bụng nhăn nhó đến mấy ngày, phải uống thuốc. Bây giờ thì Tí Tham khỏe rồi, nhưng Tí Tham nói: Buồn quá, phải chờ tới một năm nữa mới được ăn bánh Trung Thu lại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Em chưa hề nhìn thấy con gà Tây khi nó chưa chết như thế nào! Nhưn (Nhưng) năm nào mà đến ngày Lễ Tạ Ơn là em lại thấy một con gà tây chết rồi mà thơm phứt (phức), trần trụi nằm trên cái khay lớn, lấy từ trong cái lò nướng đem ra.
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.