Hôm nay,  

Mỹ Lan &các Bạn

17/12/200200:00:00(Xem: 2811)
- Đinh Giang Phu (Santa Ana). Mỹ Lan đã nhận được hai bài "Xóm em" và "Ngoại tôi" bạn gửi cho mục "Em Viết Văn Tiếng Việt". Như vậy, bạn chưa viết bài dự thi phải không" Lần sau, bài viết bằng tay, Phu nhớ viết bằng bút mực nhé. Viết bằng bút chì khó đọc lắm. Hổng phải Mỹ Lan bị cận thị đâu nha, mà bút chì, mau phai theo…thời gian! Chờ đọc bài của bạn trên trang Thiếu Nhi của chúng mình!

- MiMi ơi! Mỹ Lan đã cho đăng bài thơ Mẹ của MiMi rồi đó. Mỹ Lan nghĩ là Tiểu Ngọc cũng đọc rồi và chắc sẽ có lời nhắn gửi cám ơn MiMi trong nay mai. MiMi biết không, có đêm, vầng trăng chỉ còn một nửa, người ta gọi là vầng trăng khuyết, có phải lúc đó trăng đã chia hai cho MiMi và Tiểu Ngọc không! Làm thơ tiếp gửi cho trang Thiếu Nhi nhé.

- Chị Mỹ Lan,


Em tên là Thủy Trúc, mười lăm, hổng biết có còn vô chơi chung trong trang TN của Mỹ Lan được hôn đây" Dù gì thì Thủy Trúc cũng nhỏ tuổi hơn người giữ vườn là chắc rồi! Nhờ Mỹ Lan nhắn với Julie Quỳnh, lâu rồi không thấy bài gì của bạn. Bộ tìm ra đàn gà rồi hổng thèm chơi với ai nữa sao đây! Thủy Trúc cũng rất hâm mộ mấy bạn nhỏ như Bé Nhè, Tí Phá. Ý, còn nữa Dan Phan là ai vậy Mỹ Lan" Em đọc bài thơ "Khóc với Mẹ" của Dan mà thấy thương quá, hổng phải thương Dan đâu nha, mà thương cái buổi nhiều người chết trong trận khủng bố 911 kìa. Em cũng là công dân Mỹ, cho em khóc cùng với Dan nhá, khóc với các bạn nhỏ từ hôm đó tới giờ, không còn thấy ba, thấy má trở về nhà.

- Thủy Trúc thương mến, Không thể bật mí tuổi của Mỹ Lan cho các bạn biết đâu, rồi ỷ nhỏ, nghỉ chơi Mỹ Lan, ai sẽ lo trang TN đây! Khen các bạn viết bài hay, sao Thủy Trúc chưa chịu viết gửi cho trang của "chúng mình" vậy" Dan Phan còn nhỏ lắm, em làm bài thơ về vụ khủng bố World Trade Center rất hay, Mỹ Lan đọc cũng xúc động và thán phục tài của Dan Phan lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Suốt mùa Lễ Giáng Sinh cùng Năm Mới Tết Dương Lịch, mùa nghỉ đông của thiếu nhi cũng rất thú vị.
Năm nay tôi được đón “Tết Ta” sớm hơn mọi năm. Vào đầu tháng 12, trong lúc chờ đón Tết Tây thì cộng đồng người Việt Quốc Gia ở Arizona đã tổ chức Hội Chợ Văn Hóa Á Châu (Asian Festival) tại thành phố Scottsdale, Arizona. Mỗi năm có một quốc gia Á Châu được đứng ra tổ chức Hội Chợ trong vai trò chủ nhà. Các anh chị em trong Ban Văn Nghệ của CLB Tình Nghệ Sĩ từ California được Ban Tổ Chức mời đến giúp phần văn nghệ trong chương trình Hội Chợ Á Châu này.
Buổi sáng thứ Hai, em vẫn được nằm ngủ nướng, thích lắm. Đến lúc ra khỏi phòng thì thấy mẹ đã bày thức ăn trưa trên bàn và mọi người đang mời gọi nhau. Em nhìn lên tấm lịch treo trên tường ai đã bóc sẵn rồi, nó đề ngày 1 tháng 1 năm 2018. Năm mới đã tới.
Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Trong đêm Giáng Sinh, khi các gia đình đang ngồi quay quần bên nhau cạnh lò sưởi ấm áp và các em háo hức chuẩn bị mở những món quà đầy ắp tình thương của bố mẹ tặng, thì vẫn có những em không được may hưởng những hạnh phúc chừng rất đơn giản này. Tình cờ tôi đọc được tiếng kêu van giúp đỡ của một thiếu nhi mà tôi biết, vì em đã đến tham dự chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ của CLB Tình Nghệ Sĩ. Em viết trên Facebook cho biết hai chị em đang ở tạm nhà một bà cô vì mẹ đã vu khống gọi cảnh sát bắt ba vào tù và mẹ đã bỏ đi, để lại hai em côi cút.
Những ngày cuối năm rơi vào tiết giá lạnh nhất của mùa đông, cảnh vật buồn và lặng lẽ, bầu trời âm u đầy mây xám. Mỗi khi ra đường, em phải mặc nhiều áo ấm mới không thấy lạnh.
Thầy Vũ Hoàng của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa gửi một thông báo nhắc nhở về ngày Tân Xuân Họp Mặt như sau:
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng thì có hai người đàn ông nhìn thấy, họ đi theo và đề nghị mua cậu bé để đem đi biễu diễn kiếm tiền. Dù người cha không chịu, cậu bé xin cha cứ bán cậu đi để lấy một khoảng tiền lớn. Cậu ngồi trên mũ của một người đàn ông. Giữa đường, cậu kêu muốn xin xuống đất có việc... Người đàn ông nói chim vẫn “bĩnh” rơi trên mũ ông ta...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.