Hôm nay,  

Thi Đố Vui Để Học

14/08/200400:00:00(Xem: 3974)
tn_08142004_2

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 150

Beverly Bảo Ngọc, 7 tuổi, lớp 3 chương trình GATE, lớp 2 Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng. Bảo Ngọc học rất giỏi tiếng Việt. Em vừa đoạt giải khuyến học năm nay. Bảo Ngọc đang đưa cái Cup đoạt giải lên cho các bạn thấy đó.
Các bạn ơi! Mùa hè đã đến, mẹ nói ở Cali không có phượng đỏ nhưng hoa phượng tím đã nở đầy. Chúng mình được nghỉ học và vui chơi, không phải vướng bài vở ở trường. Nhưng về môn Việt Ngữ, Bảo Ngọc đã tham gia vào chương trình "Đố Vui Để Học".
Đây là lần đầu tiên Bảo Ngọc tham dự Giải Khuyến Học kỳ thứ XVI tổ chức vào ngày 11 tháng 7 năm 2004 tại Orange Coast College.
Trước tiên mình phải trải qua cuộc thi trắc nghiệm gọi là thi vòng loại. Nếu đủ điểm thì mới được xếp vào thi bán kết và chung kết. Đội của Bảo Ngọc được may mắn vào vòng chung kết để tranh giải nhất nhì. Khi thi thì sẽ có hai đội đấu với nhau. Mỗi người sẽ có chuông và đèn riêng. Trước khi vào cuộc thi, người điều khiển chương trình sẽ mời đội trưởng của mỗi đội đứng lên giới thiệu đội của mình. Bảo Ngọc được hân hạnh làm đội trưởng của đội. Xong phần giới thiệu là cuộc thi bắt đầu. Người điều khiển chương trình đọc một câu hỏi và chấm dứt câu hỏi bằng chữ "hết". Ai bấm chuông trước thì đèn sẽ sáng và chỉ người đó có quyền trả lời mà thôi. Nếu trả lời đúng thì sẽ được 10 điểm, còn nếu trả lời sai thì đội kia được quyền ưu tiên trả lời tiếp, nhưng nếu trả lời cũng sai thì cả hai đội sẽ được bổ túc.


Thật là hồi hộp các bạn ơi! Ai cũng muốn nhanh tay bấm chuông…Lúc xong các câu hỏi cuối, nếu cả hai đội cùng số điểm, ban giám khảo sẽ đặt thêm câu hỏi cho tới khi có một độïi nhiều điểm hơn thì cuộc thi mới kết thúc. Đội của Bảo Ngọc và của bạn đã ở trong trường hợp này nên phải tiếp tục và cuối cùng đội của Bảo Ngọc đã về nhất. Nhưng trên tinh thần Khuyến Học và thi đua, Bảo Ngọc nghĩ rằng cả hai đội đều giỏi ngang nhau.
Vừa rồi là câu chuyện Bảo Ngọc đi thi "Đố Vui Để Học". Vì là lần đầu tiên nên Bảo Ngọc còn phải học hỏi nhiều. Nhưng Bảo Ngọc rất vui và thích thú, thấy việc đi thi thật là hữu ích, vì được mở mang sự hiểu biết, thuộc thêm những từ lạ về tiếng Việt mến yêu của mình. Các bạn có dịp cũng nên đi thi thử sức, vui lắm.
Beverly Bảo Ngọc
Cali, tháng 7,
một ngày trời oi bức

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Một ngày cuối năm, cô bé bán diêm đi từ sáng tới tối không bán được một que diêm, còn bị một cổ xe ngựa tông ngã, tất cả diêm đựng trong làn đều bị rơi xuống tuyết và văng đâu mất cả đôi giày của cô.
Vừa về đến nhà, tôi mở hộp thư ngay, tôi đi chợ đã hơn 2 tiếng rồi, và đã có 11 thư mới, chờ tôi đọc. Thật là bất ngờ, một em học sinh cũ của tôi (đã nghỉ học gần 2 năm nay)
Hôm nay em gọi cô mà cô không có bắt. Má đưa em tới nhà cô, nhưng cô không có nhà. Em sui thiệt. Em có làm một cái thiệp chúc cô, cái thiệp này đệp (đẹp) lắm, em biết cô thích vì em làm mất 2 giờ lận,
Những ngày Lễ kéo dài từ Thanksgiving, đến Giáng Sinh và thêm một năm mới đến. Mùa đông lạnh lẽo không thấm thía gì với sự ấm cúng của niềm vui sum họp gia đình, đêm Giáng Sinh và ngày Happy New Year!
Tóm tắt: Một ngày cuối đông, trong lúc mọi người ăn mặc đẹp đẽ, ấm áp, đi mua sắm thì có một cô bé mặc bộ quần áo cũ, mỏng manh, cầm một cái làn đựng diêm đi bán.
Cô giáo Trúc Xanh vì bận việc và bệnh, đã ngưng viết trang thiếu nhi một thời gian. Cô đã khỏe mạnh lại, bắt đầu đi dạy và viết lại với mục “Tâm Tình Thầy Trò”.
Hôm nay trời mưa, mà mưa có đá, em nhớ hồi năm củ (cũ), cô gọi chún (chúng) em sem (xem) đá từ trên trời rớt xuốn (xuống), và cô dạy em chử (chữ) mới: mưa đá.
Giáng Sinh vừa qua, chắc bạn nào cũng được ăn bánh “khúc cây” sau bữa cơm gia đình, và sau đó là mở những gói quà dưới gốc cây thông.
Bé Terry vừa lên 5 tuổi thì không may, một trận hỏa hoạn làm cháy căn nhà, thiêu rụi luôn người cha và 3 em nhỏ của bé. Bé ở với người dì tên là Liz Dodler.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.