Hôm nay,  

Em Bé Julie

06/11/200500:00:00(Xem: 3220)
tn_11062005_2

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 224: Tường Vi Phạm


Các bạn có muốn nghe chuyện em bé Julie của Tường Vi không" Julie năm nay lên sáu tuổi, mới vào lớp Mẫu Giáo. Nhưng Julie không phải là em ruột của Tường Vi đâu, mà là em họ, vì mẹ của Julie, Tường Vi gọi là Dì.

Julie rất thích ở nhà em vì nhà em đông người, còn ở nhà, chỉ có một mình Julie là con nít, mà chó mèo gì cũng không có nên đâu có chơi gì được. Dì gửi Julie ở nhà em để em nhắc nhở và giúp em học, còn chơi với em nữa.

Julie rất dễ thương, biết nghe lời và chăm học. Nhưng em hay hỏi quá. Thấy gì em cũng hỏi. Những câu hỏi của em là: Cái này để làm gì" Sao gọi em là con gái, mà gọi thằng Tí là con trai" Tại sao và tại sao" Em hỏi hết chuyện này tới chuyện khác, hỏi cái này tới cái khác, em trả lời “mệt đừ” luôn.

Có lúc Dì có công chuyện phải đi xa, mẹ em kiêm luôn việc đưa đón Julie tới trường học. Em cũng đi theo mẹ để sau đó, mẹ lái xe đưa em tới trường của em. Từ sân trường vào lớp, vì “cưng” Julie, em thường cõng Julie và trên vai em, bé Julie thích chí cười rũ, còn nhong nhong làm như em là con ngựa để Julie cưỡi vậy.

Một buổi sáng, vừa thả Julie xuống trước cửa lớp thì Julie chạy vù lại một bé trai bằng cỡ tuổi em. Bé trai bỏ chạy, Julie đuổi theo, vừa chạy vừa la lối. Em phải ôm Julie lại và hỏi:

“Bé ơi! Bé đuổi theo bạn đó làm gì vậy"”

Julie mím chặt môi, tức giận, rồi nói:

“Đêm qua em nằm mơ, tháy bạn Jim trợn mắt dọa em. Em nói đừng làm vậy, em cắn cho coi. Bạn cứ trợn mắt dọa nên…”

Em buồn cười quá, dỗ dành Julie:

“Nằm mơ thôi mà. Đâu phải chuyện thật. Vào lớp học đi…”

Julie đã đi vô lớp rồi mà cậu bé còn chạy tuốt ra sân, vừa chạy vừa khóc, kêu mẹ ơi, mẹ ơi, cứu con….

Tường Vi Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào dịp hè, cha em và em chuẩn bị đồ đạc để về Việt Nam. Phi trường rất xa nên phải mất hai tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Bảo Ngọc vừa nhận được tin buồn, ông ngoại của bạn David Phạm vừa từ trần vào Chủ Nhật tuần trước (19/11/2014). Tuy ghi tuổi là 88 nhưng tuổi thọ thật của Ông là 90 tuổi.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Vì em biết ông Hiệu Trưởng là người công bằng nên em nói em sẽ méc ông bà nội đánh em chảy máu để ông xử. Ba tức vì em không nghe lời nên bỏ đi.
Tron (trong) nhà em có 5 người lơn và 2 em nhỏ. Người lớn là: Ông ngoại, bà ngoại, ba, mẹ và cô em. Em nhỏ là em và em của em.
“Ánh Sáng Kỳ Diệu” là câu của chú Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng khen ngợi đêm kỷ niệm 25 năm của Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, tổ chức vào ngày 8 tháng 11 vừa qua.
Các bạn ơi, vui quá! Chị Út Hương và Ông Doãn Quốc Sỹ lại gửi truyện cổ tích mới dịch tới nè! Trang thiếu nhi cám ơn chị Út Hương và Ông Sỹ nhiều nhiều nhiều lắm!
Hồng là cô bé học trò dễ thương, siêng năng và học giỏi trong lớp tôi. Hồng là lớp trưởng, rất ngoan và thông minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.