Hôm nay,  

Mỹ Lan& Các Bạn

15/09/200200:00:00(Xem: 3201)
. Chị Mỹ Lan thương mến,
Tuần rồi, đọc trang thiếu nhi, thấy chị Mỹ Lan chỉ chuyên một đề tài: Chọn bạn mà chơi, nên em mới có chuyện muốn hỏi chị. Ở trường em ngồi học gần một bạn, bạn cũng bằng tuổi em thôi nhưng lớn con hơn em. Tính bạn hung dữ, ngoài việc bắt nạt em, thường hay đánh em, bấu em. Hễ em mách cô giáo thì lần sau bạn càng bắt nạt ức hiếp em hơn nên em không dám. Tới giờ vẽ, bạn thường đụng tay hay lấy màu vẫy vào giấy làm hư bản vẽ của em. Nhưng trước mặt cô giáo và người lớn, lúc nào bạn cũng tỏ vẻ thương mến em, ôm em và thân mật với em. Em rất sợ bạn em. Mỹ Lan giúp em phải làm sao để bạn em đừng ăn hiếp em nữa. (Hồ Mỹ Quyên, Santa Ana)

. Hồ Mỹ Quyên thân mến,
Chuyện trầm trọng như vậy mà em không cho ba má hay thì em thật là dại dột. Nếu cô giáo không giải quyết được thì em kể hết cho ba má em nghe để ba má tới gặp nhà trường và cô giáo. Ba má em có thể đề nghị nhà trường xin đổi lớp, hoặc cách ly hai em không cho ngồi gần nhau. Em đã hiểu câu: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng rồi. Em tránh không nên chơi với bạn xấu. Em đừng lo, khi nhà trường, cô giáo và ba má em, ba má bạn đều biết, bạn ấy sẽ không dám bắt nạt, đánh em hay bấu véo em nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa, có một chú nai tên là Ruru có một bộ lông rất đẹp với 2 cái sừng lóng lánh như nạm ngọc và kim cương.
Lớp học của tôi hôm nay đông đủ, các em ngoan ngoãn chờ tôi giảng bài mới. Khi đang ghi bài trên bảng thì phía dưới có tiếng xì xào bằng tiếng Mỹ về trận động đất vừa qua.
Hôm nay em đi học, trời lạn (lạnh) lấm (lắm), nó thì 44 độ, và em mặc 2 cái áo lạnh. Em khôn (không) có muốn đi học vì em sợ độn (động) đất.
Chủ Nhật vừa rồi bé Nhi đã giận mẹ. Chuyện là trong bữa ăn sáng, bé Nhi muốn ăn trứng với bánh mì trước khi tới lớp học tiếng Việt,
Tóm tắt: Ngày xưa có một chú nai tên là Ruru có bộ lông rất đẹp và biết nghe và nói tiếng người.
Đang trong giờ tập đọc, bé Quỳnh một tay giơ cao, một tay bụm miệng.
Đây là bài “Viết Văn Việt” của Bảo Ngọc, về sự xúc động khi thấy một người bạn cùng trường bị tai nạn đụng xe và chết.
Ann vừa được theo mẹ về quê hương, không phải là đi chơi gì đâu, mà về vì bà ngoại bị bịnh nặng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.