Hôm nay,  

Hộp Thư

04/11/200100:00:00(Xem: 5574)
Chị Mỹ Lan ơi ời! Em là Út . Lâu nay em ghét nhất là giống kiến. Chị biết không, em thích ăn kẹo lắm, nhưng hễ sơ ý chút xiếu là bị kiến nó bu đen kịt, em ghét ghê lắm kìa. Nay, đọc chuyện con kiến biết trả ơn, em thương kiến rồi. Từ nay, em sẽ cất kẹo trong lọ kín. Như vậy kiến sẽ không bò vô phòng em nữa, phải không chị"

Mỹ Lan trả lời: Út giỏi quá rồi. Mỹ Lan rất vui. Mỹ Lan cũng đã nhận bài của các bạn: Vinny Vũ, Dan Phan, Bé Hiền, Mi-Nhon, Ốc Tiêu và Jimmy. Mỹ Lan xin lỡi bạn Jimmy, tuần trước dăng bài thơ Chị Em của Jimmy mà quên để tên bạn, còn khen Jimmy làm thơ hay. Thiệt Mỹ ...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xửa ngày xưa có một chú nai tên là Ruru, sống trong một khu rừng rậm nọ.
Em thít (thích) bà nội em kể chyện (chuyện) nàng Bạch Tuyết nắm (lắm). Nàng Bạch Tuyết còn có bảy chú Lùn rớt (rất) dễ thương.
Có một anh nhà nghèo chuyên sống bằng nghề bắt cá. Một hôm anh cho thuyền ra xa bờ sông chừng 3 cây số,
Tóm tắt: Sau khi em gái được đức vua chọn làm hoàng hậu, anh trai của nữ hoàng là Mordecai bị một đại thần tên Haman hãm hại
Nhưng vậy là trời sai rồi. Nếu muốn em thít (thích) đi học thì trời phải nín khóc ngay.
Đây là câu chuyện của một con chó đứng bằng hai chân sau, hiên ngang tiến bước như con người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.