Hôm nay,  

Thơ Bé

17/08/200300:00:00(Xem: 4945)
CỔ TÍCH

Mùa hè ngoại thường nằm võng
Sau vườn bóng cây rất mát
Em cũng nằm kế một bên
Cùng ngoại đưa võng lúc lắc

Lúc lắc, lúc lắc, võng đưa
Kẻo kẹt kẻo kẹt, võng kêu
Ngoại bắt đầu kể một chuyện
Là chuyện cổ tích rất xưa

Có một con bé rất thích diện
Trên cổ luôn choàng khăn đỏ
Chân đi đôi giày gấm thêu
Cha mẹ hết sức cưng chiều

Một hôm bà ngoại cô bịnh
Đắp chăn nằm ở trong nhà
Vì quên gài kỹ then cửa
Có con chó sói chui vô

Chó sói ăn thịt bà ngoại
Rồi cũng đắp chăn nằm chờ
Bé choàng khăn đỏ mở cửa
Ngoại ơi! Ngoại đã ăn chưa"

Chó sói biết nhại tiếng người
Trong chăn ầm ờ tiếng nói


Ngoại mệt chưa muốn ăn cơm
Con chui vào nằm với ngoại

Cô bé ngây thơ bên bà
Ngoại ơi, tai ngoại to quá
Ừ tai ngoại lớn để nghe
Mũi ngoại to còn để ngửi

Cái miệng, ngoại lớn ghê cơ
Răng nhọn ngoại dùng để cắn
Khi con bé biết đã muộn
Sói nhai cả xương không còn

Nghe chuyện em khóc rưng rức
Thương cô bé quá hiền hòa
Cả bà cùng cháu chết thảm
Vì một con sói gian tham

Em ôm chặt lấy bà ngoại
Nhưng con sói ở trên rừng
Ngoại cười bảo em đừng sợ
Chuyện xưa chỉ để răn người

Lúc lắc lúc lắc, đưa đều
Kẻo cà kẻo kẹt, võng kêu
Ngoại xoa lưng cho em ngủ
Cổ tích của ngoại còn nhiều…

Bé Đậu Phọng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sam Grimer giờ đây đã 8 tuổi, với khuôn mặt thông minh và nụ cười tươi, vẫn còn chiếm tình cảm của mọi người, nhưng gia đình em đang gặp khó khăn.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Chủ Nhật vừa qua, tôi nghỉ dạy nên đi Orange County thăm bác tôi và đi chợ. Đường Bolsa, khu trung tâm Sài Gòn Nhỏ, khu sinh hoạt của người Việt tại O.C thật đông đúc.
Mới có một ngày lễ Trứng đó, mà hôm nay đã qua một tuần rồi. Nhưng ngày Lễ Trứng năm nay có bà ngoại của em tới chơi và ở với chúng em nên vui nhiều lắm.
Năm nay, Lễ Phục Sinh được nghỉ một tuần, nhưng nhóm của Tâm lại bận rộn, không được mỗi ngày “ngủ nướng” thêm một hai tiếng đồng hồ.
Ngày xưa, có một người đã nghèo nàn lại không có nghề nghiệp nên phải đi xin ăn. Nhưng hắn đi đến đâu cũng bị mọi người lắc đầu, chê bai:
Khi các em nghe lớp học tiếng Việt vẫn học bình thường, các em kêu Ô! Một tiếng thật ngạc nhiên và xịu mặt xuống. Các em hỏi tôi, sao trường không nghỉ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.