Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

17/12/200200:00:00(Xem: 3255)
CON HÀ MÃ
Bài Dự Thi Số 8 Của Sữa Bột

Bố em dẫn em và bé đi Sea World. Chao ôi, con cá voi nhảy hay quá. Em và bé vỗ tay, la hét rầm trời. Coi xong con cá voi, em và bé được đi coi con Hà Mã. Con Hà Mã hông biết nhảy, chỉ biết nằm một chỗ, mấy sợi lông con Hà Mã vểnh lên trông tức cười hết sức. Em chỉ cho Bố coi lông con Hà Mã, Bố cười tới chảy cả nước mắt, Mẹ cũng vậy luôn!

Em và bé không hiểu tại sao bố mẹ cười. Em hỏi, Bố mới dạy em: "Lông mà mọc trên miệng, gần lỗ mũi thì gọi là râu, con trai ơi." À thì ra là vậy, em rờ lên miệng mình thì hông thấy có râu như con Hà Mã. Em hỏi Bố, Bố lại cười nữa: "Vì con còn nhỏ lắm chứ chưa già như Bố và con Hà Mã kia. Khi nào con lớn, con mới có râu như con Hà Mã và Bố."

Em thấy Bố nói không đúng đâu. Hồi nhỏ xíu em hay rờ trong lỗ mũi (nhỏ xíu thôi nha, bây giờ em biết xài tissue rồi), em thấy có nhiều râu trong đó lắm. Em nói cho Bố biết em có nhiều râu trong lỗ mũi, như vậy em cũng già giống Bố rồi. Em nói xong Bố lại cười, Mẹ lại cười. Sao hai người hay cười dữ vậy. Bộ em nói không đúng sao"

Sữa Bột

*
LUCKY CỦA EM
Bài Dự Thi Số 9 Của David Trần

Chuyện là từ lúc em lên năm, Mẹ đem Lucky về cho em. Lúc đầu, em không biết nó là con chó hay con Bear. Mắt Lucky tròn vo, lông mượt và mềm, đặc biệt là cặp môi hồng lợt dễ thương quá. Lucky còn nhỏ hơn em nên em phải bế trên tay. Riết rồi Lucky quen hơi em, như mẹ kể lúc còn nhỏ, em quen hơi mẹ và không chịu ngủ riêng giường. Lucky cũng vậy, luôn luôn ở bên em, không chịu rời đâu. Lúc em học bài, Lucky ngồi ở bàn canh chừng. Lúc em ăn cơm, Lucky cũng ngồi coi em ăn cơm. Khác với em, Lucky chẳng ăn, chẳng uống gì cả. Khi đi ngủ, Lucky cũng nằm bên em và em phải đắp chăn cho Lucky, sợ Lucky nhảy mũi, cảm lạnh.

Em thương Lucky vậy mà Lucky không khi nào chịu nói chuyện với em. Em nói thì Lucky nghe bằng hai cái tai cứ chổng ngược lên. Nhiều khi em giận Lucky, bắt phải nghe em nói, phải gật đầu. Lucky lì lắm, em phải lấy tay ấn cái đầu xuống, Lucky mới chịu gật.

Các bạn có đoán được năm nay em bao nhiêu tuổi không" Mười ba rồi đó. Mẹ nói con gái mười ba đã biết làm điệu làm bộ. Còn em, em đâu phải con gái mà điệu bộ, mà chưng diện chớ! Tới tuổi này mà vẫn còn ghét con gái, chỉ thích Lucky của em thôi. Cũng có thể, khi em lớn, em già như ông Ngoại của em, Lucky vẫn con ở với em, em không biết, vì ba nói đừng khi nào nhất quyết trước một việc gì. Ngày mai, mọi việc sẽ thay đổi.

Em nghĩ, nếu lòng em thay đổi với Lucky, Lucky sẽ buồn lắm. Chỉ có điều, Lucky không nói ra lời mà thôi.

David Trần
(13 tuổi, Anaheim. Lớp 5 trường Việt Ngữ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã nghỉ Hè được 2 tuần và bắt đầu nhớ các em học sinh thân yêu của tôi. Cũng may, tuần tới các em đã đi học lại.
Hơm (Hôm) nay em đi học lại, em làm biến (biếng) lắm. Em muốn ngũ (ngủ) thêm, nhưn (nhưng) mẹ lại thứt (thức) em dậy và bắt em ăn sáng để chỡ (chở) em đến trường.
Một năm trôi qua nhanh quá. Đã sắp đến tháng 8, và chúng ta chuẩn bị đi dự giải “Bé Viết Văn Việt” của gia đình Thiếu Nhi Việt Báo.
Katelynn Đinh Hồng Trúc mới 6 tuổi, em rất thích vẽ và tự suy nghĩ để vẽ theo đề tài em thích. Em đã nhờ cô giáo gửi đến Trang Thiếu Nhi Việt Báo dự thi “Em Vẽ Tranh”.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua và bà hoàng hậu mong mãi mới sinh được một công chúa. Lúc đặt yến tiệc ăn mừng, nhà vua đã mời 12 bà mụ mà quên bà mụ thứ 13,
Sáng em được ngũ (ngủ) trễ, khôn (không) bị hối ăn sáng. Thức dậy, em được chơi game, được dùng iPad, được xem truyền hình. Em còn được nói chuyện với bạn bằng phone.
Lâu rồi, chúng ta chưa trở lại sinh hoạt các võ đường. Tuần này Bảo Ngọc giới thiệu với các bạn hai võ sinh xuất sắc của Võ Đường Taekwon-Do Hwa-Rang-Kwan.
Tóm tắt: Ngày xưa có ông vua và hoàng hậu mãi mới sinh được một cô con gái xinh đẹp. Nhà vua đãi tiệc ăn mừng, mời luôn 12 bà mụ, mà quên mời bà mụ thứ 13.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.