Hôm nay,  

Thơ Bé: Biển

11/04/200400:00:00(Xem: 4375)
BIỂN

Em ngồi bên bờ biển
Lúc chiều thủy triều lên
Nắng vàng gợn trong nước
Lan trên bờ cát êm

Trẻ con đang đắp cát
Xây những nhà tháp cao
Nhưng chỉ trong chốc lát
Sóng tràn lên cuốn nhào

Đâu ra chú phốc nhỏ
Mon men xuống mé bờ
Rồi quay người trở lại
Không dám lội ra xa

Vẫn chưa có người tắm
Vì nước biển chưa nguôi
Nhớ mùa đông tuyết trắng
Giòng lạnh từ xa khơi….

Em ngồi bên bờ biển
Chiều đang xuống dần dần
Sóng nước tràn lênh láng
Đâu còn hơi gió xuân

Trẻ con không chơi nữa
Chán trò xây nhà rồi
Nhà xây trên cát ướt
Xây hoài mất công thôi

Giờ thì bãi rất vắng
Còn lại mình em thôi
Ngoài xa bóng chiều tắt
Mắt biển sắp khép rồi!

Nhưng em rất yêu biển
Biển cũng như mẹ hiền
Tình yêu con lai láng
Mênh mông lòng đại dương
Dan Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Bảy ngăn kịp cô Ba toan đập chết một con rắn. Con rắn biến thành con Rồng đòi ăn thịt người nông phu nếu không lấy được một cô gái làm vợ. Cô Bảy vì cứu cha, chịu lấy Rồng. Khi về đến thủy cung Rồng biến thành một hoàng tử rất đẹp trai và họ sống hạnh phúc.
(lời của Victoria Ly, viết cho cô giáo Cành Hồng)
Em khôn (không) thít (thích) trời mưa vì trời mưa luôn luôn lạnh. Em khôn (không) thít (thích) đội mũ và cũng khôn (không) thít (thích) che dù, nên vào lớp quần áo em bị ước (ướt) và em rất lạnh. Trời mưa nước nhiều quá, sân trườn (trường) em toàn nước, em khôn (không) thể chạy chơi với các bạn, cũng khôn (không) thể đá banh.
Lâu quá, tụi em không thấy chị xuất hiện trên mục : Thư Thiếu Nhi. Chị biết không, tụi em nhớ chị và thèm đọc thư của chi viết cho tụi em. Khi nào thì chị viết lại vậy?
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Ba ra đồng, suýt đập chết một con rắn màu vàng, cô Bảy ngăn và cứu kịp rắn, thả đi. Con rắn biến thành con Rồng bắt người nông phu, đòi người nông phu phải gả cho Rồng một đứa con gái.
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Mùa đông giá lạnh vẫn còn lưu luyến chưa chịu đi qua, thì khắp mọi nhà người Việt Nam đã nghe vang vang bài hát: Xuân Đã Về! Xuân Đã Về!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.