Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 8770)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xửa ngày xưa có một chú nai tên là Ruru, sống trong một khu rừng rậm nọ.
Em thít (thích) bà nội em kể chyện (chuyện) nàng Bạch Tuyết nắm (lắm). Nàng Bạch Tuyết còn có bảy chú Lùn rớt (rất) dễ thương.
Có một anh nhà nghèo chuyên sống bằng nghề bắt cá. Một hôm anh cho thuyền ra xa bờ sông chừng 3 cây số,
Tóm tắt: Sau khi em gái được đức vua chọn làm hoàng hậu, anh trai của nữ hoàng là Mordecai bị một đại thần tên Haman hãm hại
Nhưng vậy là trời sai rồi. Nếu muốn em thít (thích) đi học thì trời phải nín khóc ngay.
Đây là câu chuyện của một con chó đứng bằng hai chân sau, hiên ngang tiến bước như con người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.