Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 9249)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có hai vợ chồng tiều phu sống với nhau đã 20 năm mà chưa có con. Một hôm hai vợ chồng dẫn nhau tới chùa ở triền núi để cầu con.
Mẹ em năm nay hơn 30 chục tuổi rùi (rồi)nhưn (nhưng) ốm, khôn (không) mập, mà mẹ hay cười nên mặt vui lắm.
Mẹ em năm nay hơn 30 chục tuổi rùi (rồi)nhưn (nhưng) ốm, khôn (không) mập, mà mẹ hay cười nên mặt vui lắm.
Mẹ sẽ vui lắm, khi thấy các con ngoan ngoãn, thương và biết nghĩ đến mẹ nếu sáng ra, mẹ thấy một bình hoa đặt ở phòng khách. Cũng không cần phải đặt mua ở tiệm hoa, tốn tiền.
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng hiền lành, hiếm muộn lại nghèo khó phải đi ở cho nhà phú ông. Một hôm người vợ vào rừng lấy củi,
Ngày 30 tháng 4 là ngày rì (gì) mà cả nhà em, ai cũng buồn hết vậy? Từ sáng, em không thấy ai cười nói vui vẽ (vẻ) mà bà ngoại thì thắp hương lên bàn thờ, ba em sửa soạn để đi ra khỏi nhà. Mẹ chở bà ngoại đi chợ.
Trận động đất 7.8 độ richter ngày 24/4 vừa qua, cách trung tâm thủ đô Kathmandu của Nepal cách 50 dặm đã làm thiệt mạng tới gần 8.000 người và còn có thể thêm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.