Hôm nay,  

Bục Giảng

04/04/201000:00:00(Xem: 5812)

Bục Giảng

Những nụ cười tràn niềm tin của thầy cô đứng ở bục giảng hôm nay sẽ là đầu máy dẫn toa tầu thiếu nhi tới ngày mai vững vàng, sáng lạng.

Một Lần Ghé Thăm Trường Lớp
Chúng tôi đi thăm trường Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster vào buổi trưa thứ Bảy trong lúc trường bắt đầu sinh hoạt với lễ chào Quốc Kỳ. Ngọn cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phơ trong gió đẹp làm sao, như nối dài khúc rễ Việt Nam nuôi những mầm xanh nhỏ bé sinh và lớn lên  trên phần đất mầu mỡ của xứ người nhưng vẫn tiềm ẩn trong sâu kín tận đáy lòng linh hồn và tiếng nói Việt Nam yêu dấu.
Tôi được thầy hiệu trường Vũ Hoàng tiếp chuyện và đưa đi thăm trường lớp.
Và từ trên bục giảng, cô Thanh phụ trách lớp 2 đã nói với tôi: “Ngày còn ở Việt Nam, tôi đi dạy học, sang tới đây không làm sao quên được bục giảng, học trò nên cộng tác với Trường Việt Ngữ Westminster đã được 14 năm. Cô Anh Thư cũng cho biết: “Trước đây tôi học Việt Ngữ ở Trường Westminster này, và bây giờ thì trở lại dạy các em lớp sau, nhớ ơn các thầy cô đã đứng trên bục giảng, tôi cũng tiếp tục đứng trên bục giảng để trả ơn thầy cô cũ.. .”


Ở dưới bục giảng, em Bryan 10 tuổi nói: “ Em học ở đây từ lớp mẫu giáo. Vui lắm, em rất thích nói tiếng Việt”. Henry 7 tuổi nói tiếng Việt rất rành:” Con thương cô giáo, cô giáo dạy cho con nhiều lắm.”
Một em ở lớp Mẫu Giáo nói: “Khi đi học em gặp cô giáo, đêm em nằm mơ thấy cô cười với em.”
Trước khi ra về, tôi nhìn thấy một cô giáo đứng trên bục giảng, đang tươi cười giảng gì đó mà các em vỗ tay, reo hò vui vẻ quá. Cảnh đó làm tôi bồi hồi nhớ lại thời còn đi học, cũng nhiều lần tôi nhìn cô giáo cũ của tôi đứng trên bục giảng và cảm thấy chức năng của cô cao quý làm sao, khi cô hướng dẫn biết bao tầng lớp tuổi trẻ vững chắc đi vào đời bằng học vấn.
Cao Ngọc Điệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngược với đô thị, nơi tư sản đỏ, cán bộ cao cấp nhà nước vơ vét tiền bạc, cướp bóc nhà cửa của người dân để ăn chơi hưởng thụ, con cái được đi du học hay học các trường quốc tế nổi tiếng, đua đòi khoe khoang sang giàu vàng trời thì có một làng biển tên là Diêm Phố, người dân sống đời lam lũ bần cùng, đi biển, mò cua bắt ốc mà không đủ ăn, người lớn trẻ con phần đông mù chữ.
Cô giáo MC nói chuyện với em Andy Nguyễn, lớp Sáu. Em cho biết học tiếng Việt không biết bao lâu rồi, với mẹ và cô Oanh. Nói tiếng Việt được nhưng viết thì dở lắm và sai chính tả. Em rất vui sắp được nghỉ lễ Tạ Ơn vì được ngủ trễ, ở nhà chơi game và đi chơi xa.
Tóm tắt: Ngày xưa có một Đại Đế quyền uy đến nỗi mỗi khi hắt hơi thì mọi người trong vương quốc của ông đều phải nói: “Chúc sức khoẻ Ngài”. Nhưng có một chàng thanh niên chăn cừu không chịu nói. Lập tức anh chàng bị liệng vảo một hang gấu trắng mà con gấu đã bị bỏ đói mấy ngày. Con gấu thấy mồi thì nhảy tới vồ ăn...
Em rất thích lễ Thanhsgiving. Trông (Trong) dịp lễ này em được nghĩ (nghỉ) học một tuần, em không phải thức sớm, không cần làm bài và không nằm mơ thấy bị điểm xấu.
Tháng Chạp năm 1621, khi một nhóm di dân từ con tàu Mayflower đặt chân lên mảnh đất thuộc tiểu bang Massachusett, xây dựng một cộng đồng nhỏ Plymouth và sau một năm tranh đấu khắc nghiệt với thiên nhiên, bịnh tật và đói khát đã lấy mất một số nửa mạng người.
Bé Sóc phải chờ tới gần một tháng sau mới được diện bộ đồ Halloween!
Gặp bé trước một lớp học tiếng Việt. Bé cho biết tên là Tavey Trương, học lớp 1 Việt Ngữ. Tôi hỏi em học tiếng Việt bao lâu rồi, em trả lời:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.