Hôm nay,  

Bục Giảng

30/05/201000:00:00(Xem: 6727)

Bục Giảng: Tấm Lòng

Cô Trần Huyền Nga

Đứng trên bục giảng tuần này là cô Trần Huyền Nga, giáo viên thiện nguyện của Trung Tâm Việt Ngữ Minh Đức, thuộc thánh thất Cao Đài.
“ Tuy bận rộn việc gia đình với ba cháu còn nhỏ, tôi vẫn cộng tác với trung tâm từ những ngày đầu mới thành lập. Mình có con nhỏ, tập cho con nói tiếng Việt mới thấy nhu cầu dạy dỗ tiếng Việt cho con em Việt Nam quan trọng như thế nào!”


Cô Huyền Nga đúng là một tấm gương sáng cho trường Việt Ngữ, không quản ngại khó khăn, cô luôn luôn năng nổ trong mọi sinh hoạt, kể cả các việc phải đi tiểu bang khác vì công việc giáo dục, cô vẫn không từ nan. Cô luôn luôn nở nụ cười thật tươi với nét mặt phúc lạc:”Mình vì tương lai của con em mà!”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Để chuẩn bị cho ngày tựu trườn (trường), trườn (trường) Mỹ, mẹ đã dẫn em đi mua sắm dụng cụ học sinh. Em không mua cặp mới vì năm trước bà ngoại đã mua cho em một cái cặp sách rất đẹp, còn tốt lắm.
Mới đây, đọc tin, biết được ở Việt Nam, có một bạn thiếu nhi đã tự tử chết trong ngày khai giảng vì không có quần áo mới để đi học. Nghe ra thì có vẻ buồn cười, không có quần áo mới thì mặc quần áo cũ.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông nhà giàu góa vợ. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái, với ý nghĩ rằng, con ông cần một người mẹ chăm sóc và có bạn lứa tuổi để chơi đùa.
Bắt đầu vào thu, trời vẫn còn nóng gắt. Có ngày nhiệt độ tới 90. Học sinh của tôi bận rộn hơn, vì phải đi học tới hai ba trường. Tiếng Mỹ, tiếng Việt, có em còn học thêm vài ngôn ngữ khác.
Em đến với trang Thiếu Nhi Việt Báo trong nhiều năm qua. Trang Việt Báo Thiếu Nhi là môi trường cho em nhiều cơ hội để luyện tiếng Việt, ngôn ngữ mẹ đẻ yêu quý của mình mà em nghĩ mình phải cố gắng gìn giữ mãi mãi.
Em không phải là người đi lĩnh giải thưởng “Bé Viết Văn Việt”, nhưn (nhưng) em được theo gia đình đi dự tiệc. Nhiều người quá, thật đôn (đông) và vui. Ai cũn (cũng) mặc áo đẹp.
Chuyện ngày xửa ngày xưa, ở một nơi xa xôi có người đàn ông giàu có, nhưng góa vợ. Ông sống trong một ngôi nhà rộng lớn, sang trọng với cô con gái duy nhất.
Hôm nay trong giờ đức dục tôi nói về việc: các em phải phụ giúp ba mẹ làm việc nhà. Lớp tôi phụ trách các em còn rất nhỏ, chỉ 9, 10 tuổi, nhưng các em rất ngoan.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.