Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

18/10/200900:00:00(Xem: 2285)

Thư Thiếu Nhi

Bé Lên Năm Đã Phải Nuôi Mẹ Bệnh


Bé Trường săn sóc cơm nước và đấm bóp cho mẹ đỡ cơn đau.


Các bạn thân mến,
Trong khi chúng mình được cha mẹ nuôi nấng, nhà trường chăm lo học hành, thì ở nhiều nơi trên thế giới, có quá nhiều bạn kém may mắn, hoàn cảnh thật đáng thương. Ngân Hà vừa đọc báo, thấy hoàn cảnh bé Mai Xuân Trường ở ấp Ninh Lộc, xã Ninh Sơn, thị xã Tây Ninh quá tội nghiệp, đáng thương.
Bạn Trường năm nay mới gần 5 tuổi, người cha đã bỏ mẹ con bạn vì mẹ bạn bị căn bệnh hiểm nghèo ung thư ngực đã đến thời kỳ hết thuốc chữa.  Cô Mến, mẹ của bạn trước là một giáo viên, suốt  18 năm,  luôn luôn được xếp vào hạng lao động tốt. Khi bệnh  phát, khối u di căn lỡ loét phải nghỉ dạy và đã phải bán căn nhà để lo thuốc thang . Hai mẹ con phải dọn tới  ở nhờ trong căn nhà dột nát xiêu vẹo của người chị. Một năm sau, hết tiền, Mẹ của bạn đã không đi đứng được, nằm một chỗ nên tất cả công việc nhà từ nấu cơm, giặt giũ, đút cho mẹ ăn, săn sóc mẹ đều do một tay Trường cáng đáng.  Ngoài ra bạn còn phải tự lo cho bản thân mình, tự tắm rửa, tự kiếm ăn, tự học và luôn luôn quanh quẩn không rời xa mẹ.

Bé Trường nấu đồ ăn cho mẹ, chỉ có canh và nước tương

Mẹ bạn khóc ngất khi có người tới thăm:” Tôi muốn chết mà đi không đành lòng, vì Trường còn bé quá...”
Trường chưa đầy 5 tuổi,  tâm hồn của một đứa trẻ thơ mà đã thay thế người đàn ông trụ cột gia đình. Điều lo sợ nhất đời của bạn là “mất mẹ”!
Các bạn ơi, chúng mình cùng cầu nguyện cho mẹ của bạn Trường được qua khỏi cơn bịnh hiểm nghèo và bạn Trường được sống cuộc đời trẻ thơ, được cắp sách tới trường.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.