Hôm nay,  

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

1/7/201200:00:00(View: 26586)

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

hai người như hình với bóng

Trương Ngọc Bảo Xuân

Trong sở.

Cô Hoa hỏi:

-Đã bao giờ các chị nghe được một cuộc cãi vã mà toàn là những câu hỏi nhưng không hề có câu trả lời chưa?

Chị Diệu bật cười, hỏi:

-Ha ha ha Nói đi nói đi, muốn nghe, hổng muốn suy nghĩ. Lại còn đưa ra câu hỏi nữa, cần câu trả lời thôi ha ha ha.

Cô Hoa cười:

-Ờ hé. Hi hi hi…Sao em lại hỏi lảng xẹt! Chuyện vầy nè:

“Vào một buổi tối, người chồng về nhà muộn…

Vợ bắt đầu:

- Sao anh về muộn thế?

- Mấy giờ rồi mà em bảo muộn?

- Anh không có đồng hồ à?

- Em tưởng cái đồng hồ chết tiệt của anh không bao giờ chết ư?

- Thế sao anh không hỏi người ta?

- Người ta là ai? Em định ám chỉ người nào thế?

- Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?

- Em học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?

- Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?

- Em không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hay sao?

- Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?

- Can gì đến em?

- Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?

- Tại sao không?

- Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?

- Tiền đâu mà bia với rượu?

- Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?

- Em tưởng rằng lương anh nhiều lắm à?

- Anh đưa hết tháng lương cho con đĩ nào vậy?

- Em cho rằng ngoài em ra, mọi người phụ nữ khác đều là con đĩ cả hay sao?

- Không phải là đĩ thì tại sao lại đưa hết tiền cho nó? Hả…? Hả…?

- Tại sao cô lại tru tréo lên như thế?

- Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?

- Bơn bớt cái mồm đi có được không?

- Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?

- Cô không thách thức tôi đấy chứ?

- Anh có dám không?

- Đến nước này thì tại sao tôi lại không dám…”

(sưu tầm trên internet)

Thế là loảng xoảng lẻng kẻng rầm rầm rồi tiếng động cửa một cái rầm tiếng xe rú lên vọt đi rồi vẳng lên tiếng khóc bù lu bù la kể lể một hơi thì có tiếng còi xe cảnh sát kêu eóe eóe…đậu ngay trước cửa.

Bà Minh nói:

-Nghe chuyện này làm tôi nhớ lúc còn trẻ, vợ chồng tôi cũng khắc khẩu gây gổ ầm cả lên nhưng không đến đổi như thế kia. Nhớ lần ấy cũng gây nhau, tôi tức tối gọi cảnh sát đến, thì bà hàng xóm cao tuổi chạy qua ngăn cản, bà nói “hy vọng cô đừng thưa gởi chồng cô, vì, nếu bị bắt bị xử có án tòa, sẽ làm hại cả cuộc đời anh ta”. Tôi đã nghe lời bà và bãi nại . Về sau thấy lời bà dạy rất đúng. Tôi có ngừơi bạn cũng thưa chồng, để cảnh sát tới còng tay đem giam, ra tòa ly dị, về sau, bị mang cái án tòa trong hồ sơ mà ông chồng không thể xin việc làm đàng hoàng cho tới hơn 10 năm sau.

Mà hay nhá, đôi khi những bất hòa trong gia đình làm tăng hương vị cho hôn nhân, cãi vã nhau xong khi làm lành tình yêu càng tăng thêm.

Nhưng, tình chồng vợ rất khó phân tích và phê phán. Đèn nhà ai nấy sáng mà. Để tôi kể hầu các cô một câu chuyện.

Từ trẻ cho đến từng tuổi này tôi chưa từng thấy đôi uyên ương nào yêu nhau như một đôi vợ chồng kia. Tôi nhớ khi xưa còn rất nhỏ sống ở thôn quê, bên kia rặng trâm bầu là hàng xóm, có đôi vợ chồng rất là nghèo. Người chồng trẻ trung, dáng dấp đều đặn mặt mày tuấn tú khôi ngô ăn nói nhỏ nhẹ da lại trắng mới chết chứ ạ, vợ cũng không thua gì nhá, đẹp gái lắm, mái tóc đen dài chấm gót. Hai vợ chồng quần áo vá chằng vá đụp, sống trong một cái chòi trên xẽo đất của ai đó tôi còn nhỏ quá nên chẳng rõ. Hàng ngày, vợ lội dưới ao bắt ốc hái rau, chồng thì ai mướn gì làm đấy, không có việc thì anh ta cũng cầm cái cần tre mà đi câu cá câu cua, lẩn quẩn bên vợ, hai người như hình với bóng. Tôi hay đứng bên nay dàn mồng tơi nhìn sang cái chòi lá, nhìn hai người nằm đu đưa trên chiếc võng trò chuyện với nhau. Những buổi trưa hè, khi thì chồng cầm cây quạt nan quạt xành xạch cho vợ, khi thì vợ quạt phây phẩy cho chồng, anh anh em em ngọt xớt. À quên nữa, anh chồng có giọng hát rất hay, anh thường ngâm thơ hát hò cho vợ nghe, à, nhớ ra rồi, vì muốn nghe anh ta hát cho nên tôi mới thường hay đứng dựa cột mà xem.

Bà ngưng nói, mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Một hơi dài yên lặng, nóng ruột, cô Hoa hỏi:

-Rồi sao nữa?

Bà Minh như chợt tỉnh cơn mơ, hỏi lại:

-Sao là sao?

Cô Hoa cười:

-Trời đất. Hai vợ chồng thương yêu nhau rồi chẳng lẽ cứ sống trong chòi ngày ngày bắt ốc hái rau chỉ đủ rau cháo cầm hơn, nuốt thơ nuốt chữ lấy no? nằm trên võng quạt cho nhau mãi? rồi hai ngừơi có khá hơn không? rồi hai ngừơi có con cái chi không? Chị kể chuyện khơi khơi có đầu không đuôi vậy ai mà chịu? hồi chị còn rất nhỏ hai vợ chồng đã thành nhân rồi thì dĩ nhiên khi chị lớn lên thời hai ngừơi đó cũng đã trải qua nhiều chặng đường nữa rồi, có phải không nà? Yêu nhau như vậy nằm chung võng kĩu kẹt như thế chắc con phải sòn sòn năm một! hí hí hí…

Bà Minh mỉm miệng buồn buồn:

-Năm sau đó thì cô vợ bịnh nặng không tiền thang thuốc nên chết sớm.

Chị Diệu thở ra, than:

-Trời.Tội nghiệp. Chắc ông chồng chết lên chết xuống theo vợ phải hông?

Bà Minh cười:

-Ừm. Thì vật vã nhào lăn nằm ôm mồ vợ hai ba ngày bỏ ăn bỏ uống. Ba tháng sau ổng có vợ khác.

Cô Nancy nhíu mày:

-Trời! sao vậy?

Bà Minh nói:

-Bởi thế nên tôi đâu muốn kể tiếp, nghe phần đầu thôi cho đẹp, các cô ép tôi phải thêm phần sau làm câu chuyện trở nên thực tế phủ phàng. Yêu vợ như thế ấy nhưng anh ta không chịu nổi sự cô đơn, vả chăng, anh chàng rất đẹp trai nên các cô gái trong làng, mê lắm. Hở ra là có ngừơi sẵn sàng theo anh ta liền, làm sao anh ta ở không cho được. Rồi anh và cô vợ mới, sợ tai tiếng nên bỏ làng dắt nhau mà đi. Sau đó tôi không bao giờ nghe tin tức gì về anh ta nữa. Mồ cô vợ yêu ngoài đồng hoang trở thành “sè sè nấm đất bên đường” như mồ của Đạm Tiên trong truyện Kiều. Hết chuyện.

Cô Hoa háy bà Minh, nói:

-Chị này thiệt tình. Hết chuyện ấm ức lảng xẹt!

Chị Diệu bàn:

-Khi hai vợ chồng cãi nhau, đôi khi cũng là một cách bày tỏ tình yêu chứ không phải đeo dính như sam mà khi bỏ thì bỏ cái một. Tui biết đôi vợ chồng kia mày mày tao tao đập lộn nhau như cơm bữa mà sinh ra bầy con 11 đứa.

Cô Hoa nói:

-Vậy chắc là hai vợ chồng cãi nhau bằng những câu hỏi như hai vợ chồng trên internet kia rồi. Bởi vì hỏi nhau xong lại nhào vô ấu đả rồi rồi hai đôi môi chợt chạm vào nhau, rồi rồi “vợ chồng quen hơi” rồi rồi sẵn cái “gông anh đào” khiến cho hai anh chị cùng nhau đóng gông…Hi hi hi…

Bà Minh nhíu mày, hỏi:

-Cô ấy lảm nhảm gì thế? xong rồi còn cười nhe răng như con khỉ thế kia? Cái gì là cái gông anh đào?

Chị Diệu lắc đầu, cười:

-Chị Minh à, là cái giường ấy. Cái giường của ngừơi Mỹ khi xưa họ thường đóng bằng gỗ cây anh đào. Một trong những yếu tố quan trọng giữ gìn nòi giống là nhờ ở cái giường, mà cái giường của đôi vợ chồng yêu thương nhau thì ta gọi là thiên đàng là dải lụa đào là dây tơ hồng còn vợ chồng không thương nhau chỉ làm như bổn phận thì cái giường trở thành chiếc gông tròng vào cổ. Chuyện bắt buộc phải làm. Thế đấy.

Bà Minh thở cái khì, nói:

-Ừm. Thì ra. Thế, khi vợ chồng cãi nhau thì nên lựa địa hình địa thế phải không? Chỉ nên cãi nhau trong phòng ngủ thì mới bị cái gông anh đào nó trùm lên nhau! có đúng không nào? Các cô?

Các cô cùng cười nhe răng hi hi hi…./.

Trương Ngọc Bảo Xuân 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Nhà nghiên cứu Phật Học Nguyên Giác Phan Tấn Hải hành hương đến Phật Quang Sơn tại Đài Loan vào cuối tháng 10 đầu tháng 11 năm 2019. Cảm ơn Cư Sĩ Nguyên Giác đã gửi hình.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Vợ nhắn tin cho chồng mách tội đứa con trai ở nhà hư hỏng. Chồng nhận được tin nhắn lại: - "EM LA CON DI'
Sự thiếu thành thật gây cho ta sự căng thẳng triền miên. Tại sao? Vì trong tâm của ta luôn luôn mang theo nổi lo sợ bị dấu kín là một ngày nào đó sự thiếu thành thật của mình bị lộ ra.
Anh Thư thương yêu của mẹ! Sáng nay là một buổi sáng rất tuyệt diệu trong cuộc đời của mẹ: thức dậy vào lúc 5:30 sáng và được đọc một tin nhắn của con. Rồi suốt cả ngày, mẹ đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, lần nào mẹ cũng không cầm được nước mắt vì xúc động!
Cháu Khôi Nguyễn ngồi chơi trên vách đá dọc theo đường biển San Francisco. Cảm ơn cô Trinh đã gửi hình cho Mục Gia Đình Việt Báo.
Trong đời có những ngày nắng đẹp khiến mình không bao giờ quên.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Cá kho nghệ là món ăn hết sức độc đáo, được ưa chuộng trong mỗi bữa ăn không chỉ bởi độ thơm ngon mà còn bởi món ăn này rất bổ dưỡng cho sức khỏe.
Hôm nay tôi sẽ cười. Tôi sẽ cười vào thế giới. Nhất là tôi sẽ cười vào chính mình. Khi tôi cười, tôi ăn dễ tiêu hơn, đời sống của tôi sẽ được kéo dài hơn và những lo buồn sẽ nhẹ đi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.