Hôm nay,  

Những Cô Gái Penicillin và Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại

27/12/202400:00:00(Xem: 1259)

Peniciline girls

Năm 1943, một phụ nữ ở Peoria, được gọi là "Mary mốc," đã cung cấp cho nhóm nghiên cứu một quả dưa lưới bị mốc. Trên quả dưa này, họ tìm thấy một chủng Penicillium sản xuất lượng penicillin cao gấp sáu lần so với chủng ban đầu của Fleming. Phát hiện này mở đường cho việc sản xuất hàng loạt penicillin. Nhờ vậy, hơn 80 triệu người trên thế giới đã được cứu sống. 

 
It ai biết rằng, ngoài những nhà khoa học nổi tiếng, những phụ nữ ít được ghi nhận đã đóng vai trò quan trọng không kém trong việc phát triển penicillin, loại kháng sinh cứu sống hàng triệu người trên toàn thế giới.

Một bài báo có tựa đề "Những Cô Gái Penicillin" Đã Làm Nên Một Trong Những Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại Nhất Thế Giới”" trên tạp chí Smithsonian đã tóm tắt lại câu chuyện của những phụ nữ đã đóng góp quan trọng trong việc phát triển penicillin mà ít ai biết đến công sức của họ.
"Những Cô Gái Penicillin"

Năm 1928, Alexander Fleming, một nhà vi khuẩn học người Scotland, đã phát hiện ra nấm Penicillium notatum có khả năng kiềm chế sự phát triển của vi khuẩn Staphylococcus aureus. Phát hiện này được thực hiện tại phòng thí nghiệm của ông ở Trường Y St. Mary, London. Fleming đặt tên chất này là "penicillin." Tuy nhiên, việc tinh chế và sản xuất penicillin để sử dụng trong y học là một thách thức lớn.

Năm 1940, một nhóm nghiên cứu tại Đại học Oxford, bao gồm Howard Florey, Ernst Chain và Norman Heatley, đã thành công trong việc cô lập và tinh chế đủ lượng penicillin để cứu sống bốn con chuột trong các thử nghiệm. Đây là bước đột phá quan trọng, nhưng việc sản xuất đủ lượng thuốc để điều trị cho con người vẫn là vấn đề nan giải.

Nhóm nghiên cứu thử nghiệm nuôi cấy nấm trên nhiều bề mặt khác nhau, từ các vật dụng như bô vệ sinh đến bồn tắm. Họ cũng phát triển các thùng lên men đặc biệt để tối đa hóa diện tích nuôi cấy nấm. Trong quá trình này, một nhóm sáu nữ kỹ thuật viên, thường được gọi là "những cô gái penicillin," đã đảm nhiệm công việc nuôi cấy và thu thập penicillin cho các thí nghiệm và thử nghiệm lâm sàng. Mặc dù làm việc không ngừng nghỉ, lượng penicillin thu được vẫn rất ít.

Năm 1941, Florey và Heatley mang mẫu nấm của Fleming đến Hoa Kỳ với hy vọng cải thiện sản lượng penicillin. Họ đến Peoria, Illinois, nơi nhóm hợp tác với Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ. Tại đây, họ phát hiện ra rằng nuôi cấy nấm trong các bể sâu chứa dung dịch tinh bột có thể tăng sản lượng đáng kể. Tuy nhiên, chủng nấm của Fleming không phát triển tốt trong điều kiện này, buộc nhóm nghiên cứu phải tìm kiếm các chủng Penicillium hiệu quả hơn.

Năm 1943, một phụ nữ ở Peoria, được gọi là "Mary mốc," đã cung cấp cho nhóm nghiên cứu một quả dưa lưới bị mốc. Trên quả dưa này, họ tìm thấy một chủng Penicillium sản xuất lượng penicillin cao gấp sáu lần so với chủng ban đầu của Fleming. Phát hiện này mở đường cho việc sản xuất hàng loạt penicillin. Nhờ vậy, hơn 80 triệu người đã được cứu sống.

Năm 1945, Alexander Fleming, Howard Florey và Ernst Chain nhận giải Nobel vì những đóng góp quan trọng của họ trong việc khám phá và ứng dụng penicillin. Đến năm 1953, Fleming tặng một mẫu nấm Penicillium gốc cho Viện Smithsonian. Hiện mẫu này đang được trưng bày trong triển lãm "Do No Harm" tại Bảo tàng Lịch sử Hoa Kỳ Smithsonian.

Câu chuyện về "những cô gái penicillin" nhắc nhở rằng những phát minh vĩ đại không chỉ đến từ các nhà khoa học nổi tiếng mà còn từ những nỗ lực chung của rất nhiều người, kể cả những người không bao giờ được biết đến.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế kỷ vừa qua đã chứng tỏ là một thế kỷ đẩm máu nhất trong lịch sử và thế kỷ hiện nay đang bắt đầu là một thế kỷ của chiến tranh.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
Buổi lễ mùa Vu Lan, Chủ nhật 11 tháng 8 năm 2019, tại chùa Đạo Tràng Nhân Quả, ca khúc Dâng Hoa Cúng Phật đã thánh thót vang lên trong không khí trang nghiêm của thời khắc cầu nguyện
Và vào Tháng 8/2019 vừa qua, cư sĩ Nguyên Giác ở Hoa Kỳ đã cho ấn hành một bản dịch từ tiếng Tây Tạng- tức bản thứ ba ra đời và được tác giả coi như đây là bản đầu tiên dịch từ nguồn gốc Tây Tạng.
Mùa Vu Lan này, có chút thời gian thư thả, tôi lại kệ sách lấy xuống hai cuốn sách cũ ngồi đọc. Đó là hai cuốn hồi ký tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh.
Tay súng giết người ở El Paso chẳng hạn, đã ra một tuyên ngôn kêu gọi người Mỹ trắng chống lại sự “xâm lăng” của người Mễ. Hẳn không phải là sự tình cờ khi một vài nhà chính trị, điển hình nhất là Tổng thống Trump, luôn mồm phỉ báng các nhóm dân thiểu số như người Mễ và Mỹ La-tinh, và thậm chí từng kêu gọi bạo động với những nhóm này
Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã công bố một văn bản có tuổi thọ 2,000 năm về Phật Giáo thời kỳ sớm sủa hôm Thứ Hai, 29 tháng 7 năm 2019
Tối 26 tháng 7 năm 2019, tại Văn phòng Liên Phật Hội (United Buddhist Foundation) số 9831 Cheshire Ave, Westminster, CA 92683, Ban Điều Hành Liên Phật Hội đã chính thức công bố và đưa vào hoạt động Trang hỗ trợ người dùng website với tên miền pgvn.org (Viết tắt 4 chữ Phật giáo Việt Nam).
Trên thực tế, liệu có ai nói với Donald Trump là nếu ông không thích nước Mỹ (ông luôn mồm chỉ trích các chính sách của Mỹ ở các thời tiền nhiệm) thì ông về nước ông đi? Hoặc nếu không phải là Donald Trump mà là các người da trắng khác, liệu có ai nói thế không?
Kể trong Đêm nhạc 40 năm quốc tế cứu thuyền nhân Thứ Bảy 20/7/2019 tại Hội Trường Việt Báo, Westminster, Calif. Gia đình Phan Trung Kiên trên một chiếc ghe nhỏ với 24 người trên ghe (trong đó gia đình Kiên gồm 5 cha con) đã rời bãi biển Mỹ Khê (Đà Nẵng) vào khoảng 3 giờ sáng ngày 3 tháng 7 năm 1981


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.