Hôm nay,  

73 Dân Biểu Của 14 Nước Đòi CSVN Thả LS Nguyễn Văn Đài

26/10/201600:00:00(Xem: 4078)
Vì bất bình trước vụ chính quyền Cộng Sản Việt Nam bắt bỏ tù Luật Sư Nguyễn Văn Đài, cho nên 73 dân biểu của 14 quốc gia trên khắp thế giới đã viết thư cho Thủ Tướng CSVN đòi thả LS Đài ngay tức khắc, theo tin của trang mạng Anh Ba Sàm cho biết hôm Thứ Ba.

Bản tin Anh Ba Sàm cho biết như sau.

“Hôm qua 24/10/2016 dân biểu của nhiều quốc hội trên thế giới đã gửi một thư ngỏ đến cho Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (*) để kêu gọi chính phủ Hà Nội trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho luật sư Nguyễn Văn Đài và bà Lê Thu Hà, phụ tá của ông.

“Chúng tôi vui mừng khi biết rằng Việt Nam đã tham gia ký kết vào Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Công ước này cấm việc giam giữ độc đoán, bảo đảm quyền xét xử công bằng và qui định rằng các tù nhân phải được đối xử nhân đạo và tôn trọng nhân phẩm. Dựa trên những qui định này, chúng tôi là những dân biểu ký tên dưới đây trân trọng yêu cầu chính phủ Việt Nam khẩn thiết cứu xét lại trường hợp của ông Nguyễn Văn Đài và bà Lê Thu Hà”, bức thư viết.

“Bức thư được bà Marie-Luise Dưtt, Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức, khởi xướng và được 73 dân biểu thuộc 14 quốc gia trên 4 lục địa tham gia ký chung (**). Các tổ chức đứng ra vận động cho việc ký bức thư này – gồm có VETO! Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền (VETO!), tổ chức Dân biểu Ủng hộ Nhân quyền trong Khối ASEAN (APHR), tổ chức Đoàn kết Cơ đốc Toàn cấu (CSW) – đã hoan nghênh việc trao gửi bức thư này và kêu gọi chính phủ Việt Nam đáp ứng các yêu cầu ghi trong đó.

“Ông Nguyễn Văn Đài và bà Lê Thu Hà đã cung cấp một dịch vụ quý báu cho công chúng khi bảo vệ cho quyền của các công dân Việt Nam. Chính phủ Việt Nam cần phải rút lại các cáo buộc và cần cho họ được phép tự do thực hiện các quyền của họ. Việc tiếp tục giam cầm họ sẽ tạo ra một vết nhơ trong hồ sơ nhân quyền của Việt Nam và trong sự tin tưởng của thế giới”, ông Charles Santiago phát biểu. Ông Santiago là Chủ tịch của APHR và dân biểu của Quốc hội Mã Lai ký vào bức thư chung nói trên.

“Luật sư Nguyễn Văn Đài và phụ tá của ông là bà Lê Thu Hà đã bị bắt giam vào ngày 16/12/2015 tại Hà Nội và bị cáo buộc tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” theo điều 88 của Bộ luật Hình sự. Nếu bị kết án, mỗi người có thể bị giam đến 20 năm trong tù.


“Ông Đài là một trong số những nhà hoạt động nhân quyền được nhiều người biết đến nhất ở Việt Nam. Ông từng bị giam 4 năm tù và giữ thêm 4 năm quản chế vì có hoạt động về nhân quyền. Ngay trước khi bị bắt hồi tháng 12 năm 2015, ông đã bị bắt cóc và đánh đập sau khi tổ chức một buổi huấn luyện về quyền của công dân theo Hiến pháp Việt Nam. Trước khi bị bắt bà Lê Thu Hà cũng đã từng bị bắt giữ và thẩm vấn về việc làm chương trình Lương Tâm Tivi, một kênh truyền hình về các vấn đề bất công xã hội trên YouTube.

“Ông Nguyễn Văn Đài đã có 15 năm hoạt động giúp đỡ pháp lý cho những nhóm yếu thế trong xã hội trong đó có các nhóm thiểu số tôn giáo. Ông đã ở tuyến đầu của những người đấu tranh ôn hòa cho việc cải tổ dân chủ và bảo vệ nhân quyền. Việc bắt giữ ông Đài và bà Hà càng nhấn mạnh một thực tế là các công dân Việt Nam vẫn không được tự do thực hiện các nhân quyền của họ và được vận động cho nhân quyền của người khác”, ông Benedict Rogers, Trưởng Toán Nghiên cứu Đông Á của CSW phát biểu.

“Bên cạnh việc kêu gọi trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho cả ông Đài và bà Hà, các dân biểu đã yêu cầu chính quyền Việt Nam phải bảo đảm làm sao cho việc giam giữ họ phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế và được tiếp xúc với luật sư.

“Sự ủng hộ quốc tế to lớn cho trường hợp này cho thấy, có một sự đồng thuận về nguyên tắc phổ quát trong nhân quyền. Không ai có thể dửng dưng khi thấy một nhà bảo vệ nhân quyền bị bắt và bị giam cách ly gần một năm trời mà không cho tiếp xúc với ai. Chúng tôi hy vọng chính phủ Việt Nam sẽ nghe lời kêu gọi của những nhà lập pháp này và trả tự do ngay cho ông Đài và bà Hà vì họ đã chỉ thực hiện các nhân quyền chiếu theo Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam là thành viên”, ông Vũ Quốc Dụng, Giám đốc Điều hành VETO!, phát biểu.

“(*) Thư của 73 dân biểu gửi cho thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc:

https://veto-network.org/veto-content/uploads/2016/10/161024-Letter-of-73-MP-to-VNM-to-release-Nguyen-Van-Dai-Le-Thu-Ha.pdf

“(**) Các quốc gia có dân biểu ký vào thư ngỏ cho luật sư Nguyễn Văn Đài và bà Lê Thu Hà: Campuchia, Chad, Đức, Nam Dương, Litva, Mã Lai, Nepal, Hòa Lan, Bồ Đào Nha, Slovak, Tây Ban Nha, Anh, Hoa Kỳ, Zimbabwe.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
... không ai có thể phủ nhận được sự tận tụy, cùng tấm lòng vị tha, của hằng vạn giáo viên trên khắp nẻo đường đất nước. Xin chân thành cảm ơn các em, các cháu – những cô gái Việt Nam vô danh và thầm lặng – đã vì những mầm non bất hạnh mà hy sinh, và trao trọn tuổi thanh xuân, để tương lai của xứ sở đỡ được phần đen tối.
Ngoài mặt ai cũng tưởng đảng Cộng sản Việt Nam đang “sống hùng”, “sống mạnh”, nhưng bên trong lại đang lo tranh đấu chống cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ chế độ...
Nếu cha mẹ cũng như ông bà và chú bác của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một...
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.